Đại Yến Thánh Hoàng không lâu trước ban bố thánh dụ trong Đại Yến cảnh từ chối tu sĩ Chiến Thần cung vào, đặc biệt nghiêm lệnh tất cả thần dân không được có giao tiếp gì với Chiến Thần cung, nếu phát hiện sẽ xử tội nặng.
Thánh dụ chiêu cáo thiên hạ làm tu sĩ Chiến Thần cung nửa bước khó đi, bị trục xuất hết. Sản nghiệp trên danh nghĩa của Chiến Thần cung đều bị Đại Yến cướp hết.
Làm vậy là hoàn toàn ngăn cách Chiến Thần cung ra ngoài Đại Yến, phạm vi hoạt động của bọn họ chỉ có mảng lớn tinh vực hoang dã. Với tu sĩ trong Chiến Thần cung thì tinh vực hoang dã có lẽ có thể cung cấp một ít tài liệu khan hiếm nhưng nguyên lực thiên địa mỏng manh khỉ ho cò gáy, không đủ để chống đỡ Chiến Thần cung khổng lồ vận chuyển. Nếu Đại Yến không bỏ lệnh cấm thì sẽ có ngày Chiến Thần cung tan vỡ vì khan hiếm các loại vật tư dự trữ.
Từ chuyện này là biết Đại Yến hoàng triều có lực lượng mạnh cỡ nào, không cần giao phong ngay mặt đã đẩy thế lực mạnh như Chiến Thần cung vào đường cùng. Nhưng điều kiện làm được việc này là Đại Yến có lực lượng tuyệt đối cường đại không sợ Chiến Thần cung chống cự.
Lăng Nguyên Tử trầm giọng nói:
- Hai vị Đạo Tôn cũng biết tình hình hiện giờ rồi, nên ứng đối thế nào đây? Chúng phải mau chóng nghĩ ra một kế hoạch, để lâu ngày tu sĩ dưới trướng lòng người hoảng sợ.
Giọng Lăng Nguyên Tử bình tĩnh nhưng chất chứa mệt mỏi. Trong thời gian này áp lực nặng nề đến từ Đại Yến làm Lăng Nguyên Tử nghẹt thở, lý do dẫn đến cục diện hôm nay là tại bọn họ. Miệng Lăng Nguyên Tử chua xót, bất lực thay đổi.
Cơ mặt Linh Dao Tử căng cứng:
- Hành động lúc trước của Chiến Thần cung ta đúng là mất đạo nghĩa, nhưng đứng ở góc độ thân phận của chúng ta làm quyết định khoanh tay đứng nhìn trong thế cục đó không có gì đáng trách. Tiêu Thần thô bạo ỷ vào sức mạnh Đại Yến muốn ép Chiến Thần cung ta vào đường cùng, không quan tâm lúc trước Chiến Thần cung đã trợ giúp hắn, thật là kẻ quên ơn phụ nghĩa!
- Linh Dao Tử, sao nàng vẫn không nghĩ thông vậy? Mặc kệ lúc trước chúng ta làm quyết định bàng quan có chính xác hay không chẳng liên quan gì đến Đại Yến, Tiêu Thần, vì xét cho cùng vẫn là phản bội. Nàng nghĩ nếu Tiêu Thần không phải suy nghĩ tình cảm cũ thì chỉ đơn giản hạ lệnh dụ rồi bỏ qua cho Chiến Thần cung sao? E rằng chờ đợi chúng ta là tiêu diệt hoàn toàn. Hơn nữa Tiêu Thần bây giờ mạnh như thế muốn làm điều này không cần nhờ vào lực lượng Đại Yến, tu vi một mình hắn là đủ rồi.
Mặt Dương Cực Tử cay đắng nói:
- Đây là nhân mà chúng ta đã trồng, giờ phải nuốt hết trái đắng, không trách được ai.
- Dương Cực Tử! Ngươi đừng nâng người ta lên đạp mình xuống, lực lượng của Chiến Thần cung ta tuy không bằng Đại Yến nhưng không phải mặc cho người xoa nắn. Tu vi Đệ Nhất Đạo Tôn cao cường chưa chắc sợ Tiêu Thần! Nói là hắn tha cho Chiến Thần cung ta chẳng bằng nói là e ngại tu vi của Đệ Nhất Đạo Tôn, không dám thật sự đuổi tận giết tuyệt!
Dương Cực Tử lắc đầu nói:
- Bản tôn biết nàng vì chuyện Linh Chi mà oán hận Tiêu Thần, bản tôn không tranh chấp chuyện này với nàng nữa. Quyết định hôm đó bản tôn biểu thị không đồng ý rồi, là Lăng Nguyên Tử, Linh Dao Tử tự quyết định, giờ hai người hãy giải quyết chuyện này đi, bản tôn không nhúng tay nữa.
Dương Cực Tử dứt lời xoay người xé không gian rời đi.
Lăng Nguyên Tử kêu lên:
- Dương Cực Tử!
Linh Dao Tử sắc mặt khó xem nói:
- Mặc kệ hắn, sợ đầu sợ đuôi không làm được việc lớn! Chúng ta đã làm rồi thì không có cơ hội hối hận, bản tôn vẫn cho rằng quyết định lúc trước không sai!
Lăng Nguyên Tử cúi đầu, qua một lúc nói:
- Mấu chốt không ở chỗ này mà là chúng ta phải làm sao giải trừ cảnh khó cho Chiến Thần cung.
Linh Dao Tử cắn răng nói:
- Chúng ta đi Kế Đô, kêu Tiêu Thần thu lại lệnh dụ!
- Cái này . . .
- Ngươi không dám đi thì bản tôn đi một mình, bản tôn không tin hắn sẽ hoàn toàn xé rách da mặt với Chiến Thần cung ta, mạo hiểm chọc giận Đệ Nhất Đạo Tôn xuống tay với bản tôn!
Linh Dao Tử nói xong xé rách không gian đi vào trong.
Lăng Nguyên Tử căng thẳng hét lên:
- Chờ bản tôn với!
Nếu để Linh Dao Tử đi một mình không biết sự việc sẽ ồn ào tới mức nào, Lăng Nguyên Tử vội vàng theo sau.
Hai người một trước một sau rời đi Chiến Thần cung lao nhanh hướng Kế Đô.
***
Ngoài tu chân tinh Kế Đô, không gian vỡ nát, Lăng Nguyên Tử, Linh Dao Tử bước ra nhìn hướng tu chân tinh Kế Đô, cảm ứng quốc vận hùng hồn bắn lên cao, uy áp vô hình ập vào mặt làm hai người rùng mình e ngại.
Tiêu Thần vốn có tu vi mạnh lại được quốc vận cường đại như thế gia cố thì sức chiến đấu sẽ càng hung hãn.
Cách hai người không xa, Quang Chiếu, Tây Đồng cùng xuất hiện chặn đường hai Đạo Tôn.
Cơ mặt Lăng Nguyên Tử cứng ngắc trước tiên chắp tay chào:
- Xin chào hai vị đạo hữu Quang Chiếu, Tây Đồng.
Tây Đồng hừ mũi không nể mặt:
- Năm đó Quang Chiếu và bản tôn truyền tin cầu cứu Chiến Thần cung nhưng ba Đạo Tôn xem như không thấy, sao giờ hai vị vào Đại Yến cảnh ta làm gì?
Tây Đồng nhếch mép trào phúng.
Lăng Nguyên Tử tằng hắng che giấu lúng túng:
- Chúng ta có việc xin cầu kiến Yến Chủ.
- Đại Yến Thánh Hoàng đã ban bố thánh dụ, tu sĩ Chiến Thần cung không được vào Đại Yến cảnh nếu không sẽ bị trục xuất, ai tái phạm thì nghiêm trị không tha. Thánh Hoàng sẽ không gặp các người, hai vị Đạo Tôn về đi.
Mặt Linh Dao Tử lạnh lùng nói:
- Hai người bản tôn đến gặp Tiêu Thần, tu sĩ mới vào Hồng Mông bình thường như ngươi dám ngăn cản?
Mặt Quang Chiếu không biểu tình nói:
- Tây Đồng là trưởng lão Đại Yến Thánh Hoàng sách phong, địa vị vô cùng cao cả tất nhiên có tư cách ứng đối thay Thánh Hoàng. Lời Tây Đồng nói là ý của bản tôn, hai vị Đạo Tôn còn không đi chẳng lẽ buộc hai chúng ta ra tay?
- Ngươi . . . !
Linh Dao Tử mới mở miệng đã bị Lăng Nguyên Tử ngắt lời:
- Hai vị đạo hữu Quang Chiếu, Tây Đồng khoan giận. Linh Dao Tử vì chuyện Linh Chi nên có chút hiểu lầm với Yến Chủ, làm việc có gì không ổn bản tôn xin lỗi giùm nàng ấy. Chuyện lúc trước Chiến Thần cung có chỗ không đúng, nhưng trong tình hình đó nếu thay đổi vị trí không biết Quang Chiếu đạo hữu định làm sao? Các bản tôn quyết định không nhúng tay vào việc này chỉ vì tự bảo vệ mình, chỉ vì giữ gìn Chiến Thần cung, hoàn toàn là bị bất đắc dĩ. Mong hai vị đạo hữu thông cảm.
Sắc mặt Quang Chiếu dịu lại, trầm ngâm nói:
- Bản tôn thừa nhận Lăng Nguyên Tử đạo hữu nói hơi có lý, nhưng dù là vậy cũng không thể lấp qua việc khi đó. Đại Yến Thánh Hoàng không truy cứu vì nghĩ tình cảm xưa, không thì với tâm tính của Thánh Hoàng sao dễ bỏ qua vậy được. Bản tôn có thể nói thẳng với hai vị Đạo Tôn là Thánh Hoàng ra thánh dụ, mọi chuyện đã thành định cục, không thể sửa đổi nữa. Nên mời hai vị Đạo Tôn trở về đi.
Bình luận