Âm Tà nhẹ gật đầu, mắt lóe sát khí. Âm Tà mê nữ sắc, cả đời cưới vô số nữ tu, con cái nhiều vô cùng, nhưng không nhiều người đáng để tài bồi. Nhi tử thứ ba Âm Lệ xem như người nổi bật trong đó, rất được Âm Tà xem trọng. Giờ khi Âm Tà tuyên bố quy thuận Tiên giới, tự phong một phương thì nghe tin nhi tử thứ ba bị người giết trong phạm vi đất phong của mình, đây là cái tát vang dội, làm lòng lão tràn đầy sát khí. Sứ giả Tiên giới còn chưa rời đi, Âm Tà phải tự tay nghiền xương hung thủ thành tro, bằm thây thành nhiều mảnh vụn mới lấy lại mặt mũi được.
Âm Tà động ý niệm, uy áp chuyển động ngoài người không chút ẩn giấu đổ ập xuống bao trùm nguyên thành trì. Các tu sĩ mặt tái nhợt ngước nhìn bầu trời, tinh thần kinh hoàng.
Mấy tu sĩ phong tỏa viện lạc tiến lên cung kính hành lễ sau đó đứng sang một bên:
- Tham kiến đại nhân!
Âm Tà nhìn qua, hừ lạnh một tiếng:
- Thứ không biết sống chết, đi ra cho bổn tọa!
Âm Tà vươn tay chộp đằng trước, giữa hư không tụ tập nguyên lực thiên địa hùng hồn hóa thành một bàn tay to chụp xuống gian nhà còn nguyên. Tu sĩ dưới siêu cường Sáng Thế cảnh sẽ phải bị thương nặng trước cái chộp này.
Nhưng khi bàn tay to chụp xuống gian nhà còn cách hơn trượng thì bỗng run lên rồi nhanh chóng vỡ tan. Âm Tà hùng hổ chạy tới bỗng trắng mặt, miệng mũi trào máu, người như bị búa đập bay ra sau. Âm Tà nhìn gian nhà đứng yên trong đống hoang tàn, mắt tràn đầy sợ hãi, hét to không dám ở lại đây nữa định bỏ trốn đi xa.
Âm Tà phất tay xé không gian đang định bước vào trong bỗng cứng người lại, sau đó không thể nhúc nhích chút nào. Khe hở không gian lặng lẽ khép lại trước mặt Âm Tà, nguyên thành trì bao phủ trong áp lực kinh khủng, không gian tĩnh lặng không có chút dao động nào truyền đến, tất cả đều đã yên lặng, thời gian cũng ngừng chảy.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng phát ra từ gian nhà đơn, một bóng áo xanh bước ra, sắc mặt âm trầm, mắt lóe tia sáng lạnh:
- Nói, các ngươi mang nàng đi đâu?
Tiếng quát nghe thì bình tĩnh nhưng chất chứa sát khí ngập trời làm thiên địa cũng phải run rẩy.
Âm Tà nhìn rõ mặt người đó, tròng mắt trợn to, sợ hãi quá lớn làm tròng mắt nổi lên đầy tơ máu:
- Yến Hoàng!
Âm Tà thê lương tuyệt vọng hét chói tai truyền ra xa trong không khí.
Tu sĩ đứng cạnh Âm Tà nghe câu đó thì giật bắn người, vụt ngẩng đầu, mắt sinh ra tuyệt vọng vô tận.
Tiêu Thần lặp lại:
- Các ngươi mang nữ nhân bên cạnh bản hoàng đi đâu? Bản hoàng không muốn hỏi câu này lần thứ ba.
Âm Tà như lấy lại tự do thân thể, lão không dám trốn nữa, quỳ xuống dập đầu liên tục van xin:
- Bệ hạ tha mạng! Bệ hạ tha mạng! Chúng ta có mắt không tròng, không biết bệ hạ tại đây! Nhưng nữ nhân bên cạnh bệ hạ đi đâu thì ta không biết, xin bệ hạ tha mạng!
Tiêu Thần nhíu chặt mày, hắn cảm giác người này không nói dối, liếc sang tu sĩ đứng cạnh lão:
- Các ngươi nói!
- Chúng ta chỉ phụng mệnh làm việc, xin bệ hạ tha mạng! Tam công tử Âm Lệ nghe nói nơi này có nữ tu xinh đẹp nên đến cướp ai ngờ bị đánh chết, sau đó nữ nhân kia đi vào phòng rồi không trở ra nữa. Chúng ta thật sự không biết nàng đi đâu!
Tiêu Thần biến sắc mặt, hắn chậm rãi giơ tay lên cúi đầu nhìn, mu bàn tay chậm rãi hiện ra hoa văn Linh Chi.
Tiêu Thần nhìn hoa văn Linh Chi trên mu bàn tay, người hắn cứng ngắc, vài giây sau hắn cảm ứng được một hơi thở tuy yếu ớt nhưng chân thật, hơi thở phát ra từ người hắn.
Căn nguyên sinh tử hỗn độn, thời không tự bạo trong người Tiêu Thần chậm rãi chuyển động, tuy yếu hơn trước một chút nhưng dung hợp càng kín kẽ hơn, có xu hướng hợp nhất, phát ra lực lượng mạnh còn hơn trước. Vết thương nặng như vậy sao có thể phục hồi trong thời gian ngắn? Cảm nhận hơi thở của nàng trong người, nhớ đến Linh Chi là mộc tinh linh, miệng Tiêu Thần bỗng thấy chua chát.
Tiêu Thần thì thào:
- Linh Chi, nàng thật ngốc.
Ngực Tiêu Thần tràn đầy đau thương, vài giây sau hắn ngước lên, đáy mắt lóe tia sắc bén:
- Là các ngươi dồn nàng cùng đường nên mới đi ra một bước này, các ngươi đều đáng chết!
Đám người Âm Tà không kịp chống cự, không gian xung quanh vặn vẹo nghiền nát cơ thể bọn họ thành phấn, nguyên thần hoàn toàn biến mất, bị hủy diệt.
Nhìn bọn họ chết, Tiêu Thần không thả lỏng thần kinh chút nào vì hắn biết lý do chủ yếu nhất dẫn đến việc này là bản thân hắn. Nếu Tiêu Thần không mang Linh Chi rời khỏi Chiến Thần cung, nếu hắn không bị thương nặng thì nàng đã không làm vậy. Áy náy này chôn sâu trong nguyên thần của hắn mãi mãi, như vết roi đẫm máu từng giây từng phút ghim sâu vào nguyên thần đau đớn nhất.
Tại sao . . . sự việc như vậy?
Tiêu Thần cố gắng tu luyện, không ngừng trèo lên đỉnh đại đạo chỉ một lòng muốn không ngừng biến mạnh, che chở người bên cạnh không bị ăn hiếp tổn thương, có thể che gió chắn mưa cho họ. Nhưng kết quả là . . . Hắn vẫn không thể bảo vệ họ được.
Tại sao vậy?
Sát ý bạo ngược cuộn trào trong ngực Tiêu Thần, như muốn xé rách cơ thể hắn ra.
Không gian phương xa đột nhiên rách toạc, một bóng người bước ra lạnh băng liếc nơi này, giây sau thấy bóng Tiêu Thần thì người căng cứng, tinh thần tràn đầy sợ hãi làm gã sắp mất trí. Nhưng động tác thì không chậm, gã xoay người định chạy vào khe hở không gian còn che khép kín, nhưng đã muộn màng.
Tiêu Thần vụt ngẩng đầu, ánh mắt của hắn như mũi tên bắn vào người đó, hơi thở Tiên giới thuần túy gợi lên sát ý điên cuồng trong người hắn.
Phập!
Như tiếng túi da căng đầy nước bị bóp bể, máu chói mắt nở rộ. Tiên Quân Đạp Thiên cảnh bị ánh mắt đầy sát ý khủng bố của Tiêu Thần trực tiếp giết chết, bị xóa sổ khỏi cõi đời này.
Tinh thần Tiêu Thần bị lung lay một chút, hắn chậm rãi hô hấp cố ổn định nỗi lòng, nhưng sát ý quanh người không yếu đi ngược lại dính máu rồi sôi trào càng dữ hơn.
Tiêu Thần cố gắng kiềm chế áy náy, bi thương đau khổ với Linh Chi, bắt đầu suy nghĩ tại sao trong Đại Yến cảnh xuất hiện tu sĩ Đạp Thiên của Tiên giới? Tiêu Thần thả tinh thần ra cảm ứng sơ, hắn vụt ngẩng đầu nhìn hướng Kế Đô, sát ý ngoài người thoáng chốc lên đến đỉnh.
Tiêu Thần gầm lên tung nắm đấm đập nát không gian, xé gió vào trong mất hút.
***
Kế Đô Đại Yến. Bên ngoài tu chân tinh rậm rạp trọng quân Đại Yến tổ thành chiến trận, tất cả tướng sĩ đều ánh mắt quyết tuyệt nhìn sâu trong tinh vực, đại thế thảm liệt điên cuồng dâng lên bên trên đại quân.
Ảo ảnh rồng vàng do quốc vận biến ra xoay quanh trên quân trận, liên tục gầm rống, bạo ngược nôn nóng.
Chương 2884vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận