Quang Chiếu đứng trong đại quân, mặc quân giáp, tự mình thống lĩnh trọng binh dưới tay, chưa khai chiến nhưng lòng đã ôm tín niệm sẽ chết. Trận chiến này Quang Chiếu thà chết không lùi, muốn diệt Đại Yến thì phải đạp qua xác lão!
Quang Chiếu vụt ngẩng đầu, mắt dâng lên lạnh lẽo.
Tận cùng tầm mắt là từng đội đại quân tinh nhuệ xuất hiện trong hắc ám, cờ Tiên giới bay phấp phới chứng minh thân phận của họ. Đại quân im lặng tiến hướng Kế Đô, chưa giao chiến nhưng khí thế khủng bố dời núi lấp biển ập đến.
Hồng Mông Đại Tần tự bạo hết hai người, Thi Liêu thừa dịp chạy trốn không biết tung tích, mất lực lượng đỉnh cao Hồng Mông đã định trước Tần quốc diệt vong. Hùng Đế tự mình dẫn cựu bộ Đại Sở đánh vào Tần quốc cảnh, đã đến gần Hàm Dương, chỉ chờ bắt lấy Kế Đô, Đại Yến diệt vong là sẽ tập trung lực lượng một hơi hạ gục Hàm Dương, triệt để hủy diệt hai nước.
Trận chiến này Thủ Lăng Tiên Đế dẫn đầu bốn Tiên Đế, Điền Tề Quân, Triệu Thác Thiên, sáu Hồng Mông liên hợp kéo đến, khí thế mạnh mẽ kinh thiên động địa.
Thủ Lăng Tiên Đế tiến lên một bước, tiếng quát như sấm ầm ầm trong không gian:
- Ai thần phục Tiên giới có thể làm thần dân Tiên giới, kẻ ngoan cố chống cự sau khi chết tru diệt cửu tộc!
Chiến tuyến trọng quân Đại Yến sinh ra náo động.
- Chúng ta đầu hàng! Chúng ta đầu hàng!
Một đại tướng trong phạm vi chiến tuyến đột nhiên mang theo đại quân dưới trướng lao ra:
- Thần hạ nguyện ý thần phục dưới trướng Tiên Giới Chi Chủ, làm con dân của Tiên giới. Xin Tiên Đế đại nhân thu nhận! Các huynh đệ, Tiên giới vốn là chính thống Đại Thiên Giới, Tiên Chủ quay về trùng kiến lại là việc đại đạo đã định trước, sao có thể dùng sức người đối kháng? Yến quốc bị hủy diệt là kết cục đã định, nếu không biết tiến lùi ích kỷ không chịu thuận theo thời sự quy thuận Tiên giới sao? Chúng ta cần gì tiếp tục bán mạng cho họ? Cứ chống cự chỉ chết uổng, sau khi chúng ta chết thì ai chăm sóc phụ mẫu thê nhi trong nhà? Các huynh đệ, hàng đi!
Chiến tuyến Quân Yến xôn xao càng nhiều hơn, lần lượt có mấy đại tướng lĩnh quân chạy ra đầu hàng.
Quang Chiếu thấy cảnh đó nhíu chặt mày, miệng cay đắng. Quang Chiếu nên sớm nghĩ đến, đại quân trong quốc cảnh tụ tập lại tất nhiên có nội ứng Tiên giới sắp đặt, thừa dịp phản loạn tổn hại nặng sĩ khí quân Yến để giảm bớt hao tổn lực lượng của mình. Giờ xem ra mưu tính của họ đã được kết quả mình muốn, có lẽ hiệu quả còn hơn nữa. Sĩ khí quân Yến bắt đầu tụt xuống, ý chí tử chiến trở nên dao động.
Vì biết rõ phải chết mà vẫn chiến có khác gì tự sát? Nên giờ phút này Quang Chiếu không trách tội bọn họ, trước cái chết bọn họ có quyền lợi tranh thủ hy vọng sống tiếp.
Nhưng Quang Chiếu thì không!
Mắt Quang Chiếu lấp lóe tia sắc bén qúat khẽ bước ra một bước lao tới giữa hai quân:
- Muốn diệt vong Đại Yến phải bước qua xác bản tôn! Hôm nay bản tôn biết mình sẽ chết, các ngươi có ai dám đi lên chiến, để bản tôn chết oanh liệt trong trận chiến công bằng!
Thủ Lăng Tiên Đế cười khẩy nói:
- Nếu ngươi đã tự tìm chết thì bản đế chiều ý!
Thủ Lăng Tiên Đế chộp tay:
- Tiên thuật, Liệt Cửu U!
Quang Chiếu gầm rống giơ hai tay đè xuống dưới:
- Cực Độ Đóng Băng!
Hơi thở xanh biếc tuôn ra từ hư vô, băng cứng tràn ngập phong trấn không gian không chút dao động. Trong phạm vi đóng băng tất cả lực lượng bị trấn áp hoàn toàn, khe hở không gian lan tràn đến bị đè lại.
Vẻ mặt Thủ Lăng Tiên Đế đùa cợt rống to:
- Nát cho bản đế!
Răng rắc! Răng rắc!
Là tiếng băng cứng nát, không gian cũng tan vỡ theo, vết rạn không gian vùng thoát băng chứng phong trấn lan nhanh đến. Quang Chiếu trắng mặt, lão vốn bị thương, sức chiến đấu tụt dốc đấu với Thủ Lăng Tiên Đế mạnh nhất bốn Tiên Đế là đã bị yếu thế, hiện giờ thần thông bị phá dẫn động vết thương trong người. Trong phút nguy cấp Quang Chiếu chỉ kịp miễn cưỡng phất tay mang theo sóng nước ngăn cản, nhưng bị vết nứt xé nát, người lão bay ra xa, giáp trụ bị cắt ngay ngắn, máu tuôn ra ồ ạt nhuộm đỏ áo.
Thủ Lăng Tiên Đế lao nhanh tới vỗ chưởng xuống:
- Tiên thuật, Diệt Linh Ấn! Ngươi không chịu hàng phục thì bản đế tiễn ngươi hồn phi phách tán!
Nhưng lúc này Quang Chiếu bỗng lật người lại, đôi mắt bình tĩnh. Quang Chiếu đã dự đoán được kết quả trận chiến này, người phát ra hơi thở quyết tuyệt sau đó là cuồng bạo khủng bố.
Tự bạo!
Trong khoảnh khắc, đối mặt đại thế không đường cứu vãn Quang Chiếu chọn cách cực đoan nhất, dù chết cũng phải kéo Thủ Lăng Tiên Đế chôn cùng!
Nhưng ý định của Quang Chiếu không thể thành công, uy áp hùng hồn từ trên trời giáng xuống trấn áp lão không thể nhúc nhích chút nào, hơi thở tự bạo trong người cũng bị cưỡng ép đè xuống.
Phân thân Tiên Giới Chi Chủ La Vân giáng lâm nhìn Quang Chiếu, trầm giọng nói:
- Nếu ngươi chịu hàng thì cô có thể ban cho thân phận Tiên Đế, vĩnh viễn hưởng tôn quý vô cùng.
Quang Chiếu cuồng cười:
- Ha ha ha ha ha ha! Yến Quang Vũ ta là huyết mạch tôn thất Đại Yến sao có thể thần phục ngươi! Muốn giết cứ giết, hộ quốc chết thì bản tôn không tiếc nuối!
- Vốn định giữ mạng ngươi lại, ngươi đã không biết quý trọng thì cô chiều ý!
Chợt có tiếng hét chói tai:
- Đừng!
Một bóng người lao nhanh ra khỏi tinh vực đáp xuống bên cạnh Quang Chiếu, che chở lão ở sau lưng, đó là Tây Đồng.
- Ngươi đã hứa với ta sẽ cố gắng giữ mạng, dù hàng phục thì có sao? Không lẽ ngươi thật sự muốn bỏ lại ta mà chết? Nếu vậy ta sẽ chết cùng ngươi!
Quang Chiếu biến sắc mặt lạnh lùng nói:
- Tây Đồng, nàng hồ đồ! Bản tôn kêu nàng đi vì giữ lại huyết mạch tôn thất Đại Yến, nếu chúng ta chết hết thì ai che chở bọn họ!
- Ngươi yên tâm, ta đã đưa họ đến nơi an toàn, dù ta không ở thì không ai có thể tổn thương bọn họ.
- Nhưng nàng không nên trở về, nàng biết rõ ta không thể nào hàng phục!
- Vậy nên ta đến cùng ngươi, đời này ngươi đừng mơ thoát khỏi ta. Lúc sống không thể thành đôi với ngươi, sau khi chết phải vĩnh viễn dây dưa cùng một chỗ không chia cách nữa!
- Tây Đồng . . .
Mặt Tiên Giới Chi Chủ không biểu tình, không bị dao động trước biến cố này, thản nhiên nói:
- Hay cho đôi si tình, cô làm việc thiện thỏa mãn nguyện vọng của các ngươi vậy, tiễn các ngươi cùng nhau về trời. Hôm nay Đại Yến diệt vong, mất quốc hiệu, trong Đại Thiên Giới không còn Đại Yến quốc!
Bình luận