Đạo (Dịch) – Chương 2882

Sau hôm nay đại quân Tiên giới thế như chẻ tre đánh vào biên cảnh Yến, Tần. Bảy tu sĩ Hồng Mông mở đường, quân tiên phong tới đâu là không ai địch lại. Chiến cuộc dần lụi tàn, bốn nước cũ đã hàng phục Đại Tề, Đại Triệu, Đại Ngụy, Đại Hàn lần lượt làm phản, hai nước mưa gió lênh đênh.

Thế cục Đại Thiên Giới trong thời gian ngắn gió mây biến đổi.

Kế Đô, Đế Cung. Mặt Quang Chiếu tái nhợt, mắt tối tăm khó giấu rã rời. Trước mặt Quang Chiếu bày đầy ngọc giản tấu chươ ng, đều là tiền tuyến bị thua, hậu cung xao động. Cảm giác bão táp kéo đến nhà sắp sập.

Tây Đồng ở một bên dịu dàng nhìn Quang Chiếu, do dự một chút rồi khẽ nói:

- Quang Chiếu đã hết sức rồi, đừng tự trách mình. Đại thế như vậy sức người không thể cứu vãn, Tiên Giới Chi Chủ tồn tại trừ phi Tiêu Thần quay về nếu không Đại Yến ta khó tránh hạo kiếp.

Quang Chiếu đối diện Tây Đồng, tuy ánh mắt lão mệt mỏi nhưng đáy mắt kiên quyết chưa từng dao động:

- Tây Đồng, vô số tiền bối cùng tộc của chúng ta bỏ sống liều chết mới xây dựng Đại Yến đế quốc, dù thế nào bản tôn không thể trơ mắt nhìn nó đi vào diệt vong trong tay bản tôn. Dù có chết bản tôn cũng quyết sống còn với Đại Yến! Bản tôn đã quyết định sẽ mộ binh tất cả đại quân có thể điều động trong biên cảnh, từ bỏ chiến tuyến phía trước tụ tập về Kế Đô, tổ chức trận chiến cuối cùng tại đây. Nếu Kế Đô bị mất là Đại Yến mất, bản tôn sẽ không tham sống sợ chết!

- Quang Chiếu!

Vẻ mặt Tây Đồng hoảng loạn kêu lên:

- Ngươi làm như vậy là chịu chết uổng, sống thì còn ngày sau có cơ hội vực dậy. Không được, ta kiên quyết phản đối! Nếu ngươi thật sự muốn làm vậy thì ta sẽ ở lại cùng sống còn với ngươi!

Khuôn mặt Quang Chiếu dịu dàng nói:

- Tây Đồng, hai chúng ta là hy vọng cuối cùng của Đại Yến. Bản tôn ở Kế Đô chống cự nhưng nàng phải rời đi, mang theo tử đệ Yến tôn thất trốn ở nơi an toàn, giữ lại huyết mạch tôn thất kéo dài chờ Tiêu Thần trở về. Nếu chúng ta cùng chết ở chỗ này thì ai đi bảo vệ huyết mạch tôn thất? Bản tôn hiểu tấm lòng của nàng, bản tôn hối hận khoảng thời gian này chưa cùng nàng bên nhau, lãng phí đoạn thời gian cuối cùng này. Nhưng thế cục bây giờ không cho phép cảm xúc cá nhân ảnh hưởng quyết định, ưu tiên bảo vệ huyết mạch tộc quần kéo dài là trên hết tất cả. Bản tôn hứa với nàng nếu lần này không chết thì bản tôn nhất định lấy nàng! Vì vậy, Tây Đồng hãy mang tử đệ tông tộc rút khỏi Kế Đô, đừng làm bản tôn lo hậu phương. Bản tôn sẽ ở đây chờ đại quân Tiên giới đến liều mạng chiến một trận!

Người Tây Đồng cứng ngắc sau đó mềm xuống, nàng đột nhiên ôm lấy Quang Chiếu, khẽ nói:

- Mấy năm nay đến cuối cùng ngươi vẫn không thể thoát khỏi ta! Ta nghe lời ngươi hộ tống tử đệ tông tộc rời đi, nhưng ngươi cũng phải hứa với ta dù có thế nào thì cố gắng sống sót!

Quang Chiếu nhẹ ôm eo nàng:

- Được, ta hứa.

Quang Chiếu nhìn bóng lưng Tây Đồng, ánh mắt trìu mến dần tan biến, chỉ còn lại lạnh lùng kiên quyết. Rất nhanh từ Kế Đô truyền ra mệnh lệnh triệu tập đại quân, vô số quân đội Đại Yến còn trong quyền kiểm soát chậm rãi tụ tập hướng Kế Đô.

Trên Đế Cung, rồng vàng yếu ớt rất nhiều phát ra tiếng gầm rống tràn đầy không cam lòng.

***

Trong thành có một viện lạc bình thường, vì bị lực lượng cường đại phá hoại nên bờ tường và nhà cửa sụp đổ nhiều chỗ, chỉ có một căn nhà chính giữa là còn nguyên vẹn đứng yên trong tường đổ ngói bể. Ban ngày mà nguyên con phố không thấy bóng người, ngẫu nhiên có tu sĩ đi qua cũng vội vàng đi xa, từ cửa sổ, khe cửa có vô số ánh mắt nhìn chằm chằm tràn đầy kính sợ.

Có mấy bóng người đứng thẳng trên kiến trúc xung quanh, người phát ra uy áp mờ nhạt bộc phát tu vi mạnh mẽ Sáng Thế cảnh của họ. Khí cơ tỏa định viện lạc rách nát, có chút gió thổi cỏ lay là sẽ không nương tình công kích, nhưng hiện giờ bọn họ không ra tay, lặng im chờ đợi điều gì.

Trong căn nhà còn nguyên vẹn duy nhất trong viện, Linh Chi trìu mến nhìn Tiêu Thần ngủ say, khuôn mặt tái nhợt của nàng tràn đầy lưu luyến không nỡ:

- Tiêu Thần đại ca, Linh Chi thật vô dụng, chỉ muốn canh giữ đại ca cũng không làm được. Hơn nữa Linh Chi thật ích kỷ, biết rõ mình là tiên thiên linh bảo, chỉ cần cam nguyện từ bỏ sinh mệnh, lực lượng căn nguyên có khả năng rất lớn cứu tỉnh các Tử Yên tỷ tỷ nhưng Linh Chi không làm. Linh Chi biết Đại Yến quan trọng với đại ca thế nào nhưng cứ mong chờ đại ca sẽ tự tỉnh lại chứ không hy sinh bản thân chữa lành vết thương cho đại ca, khiến mảng lớn đất nước bị mất, vô số chiến sĩ chết dưới đại quân Tiên giới, sinh linh đồ thán.

- Linh Chi đơn giản là muốn làm bạn bên đại ca, Linh Chi không sợ chết, chỉ sợ khi mình chết rồi không thể nhìn thấy đại ca nữa, cô đơn một mình mãi mãi trong bóng tối. Nhưng bây giờ Linh Chi nghĩ thông rồi, dù thật sự ý thức tan biến khỏi cõi đời này nhưng Linh Chi vĩnh viễn ở cùng Tiêu Thần đại ca, dù đại ca ở đâu thì Linh Chi sẽ luôn cùng đại ca, mãi mãi không chia cách. Vậy là vừa thỏa mãn tâm nguyện của Linh Chi vừa không làm Tiêu Thần đại ca khó xử nữa.

- Tiêu Thần đại ca, Linh Chi không cầu đại ca tha thứ, chỉ hy vọng đại ca đừng trách Linh Chi, vậy là sau này đã thỏa mãn. Tiêu Thần đại ca, tạm biệt.

Khóe môi Linh Chi cong lên, nàng chậm rãi nằm trên ngực Tiêu Thần, mi mắt từ từ khép như muốn nghe nhịp tim của hắn để nàng bình yên đi vào giấc ngủ. Thân thể Linh Chi mờ dần chỉ còn đường nét mơ hồ, cuối cùng hóa thành chất lỏng vô hình chậm rãi dung nhập vào người Tiêu Thần. Cơ thể không nhúc nhích của hắn bỗng ngón tay co giật.

***

Một lão nhân cất bước đi trên trời, vóc dáng không cao, để râu dài trắng đen, mắt âm lạnh, khuôn mặt âm trầm phát ra uy áp chứng bỏ lão nhân mặt mũi bình thường này là siêu cường giả Sáng Thế.

Một nam nhân cao gầy cúi đầu theo sau lão nhân, biểu tình vô cùng cung kính, gã chỉ đằng trước:

- Đại nhân, người giết chết tam thiếu gia ở đây. Thuộc hạ đã ra lệnh người trông chừng chỗ này, giam cầm hung thủ chờ đợi đại nhân xử lý.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...