Lăng Nguyên Tử giơ tay vẽ phù văn giữa hư không, phất tay áo ném phù văn huyễn qua trận pháp phòng ngự vào thời không loạn lưu.
Nhóm Tiêu Thần chỉ có thể chờ đợi.
Không lâu sau có giọng nói lạnh nhạt từ thời không loạn lưu tuyền vào lỗ tai mấy người:
- Làm phiền Yến Chủ tự mình đến nhưng bản tôn vẫn đang bế quan vào phút then chốt, không tiện ngừng ngang, xin thứ lỗi.
Dứt lời không còn tiếng động nào nữa.
Lăng Nguyên Tử, Linh Dao Tử, Dương Cực Tử hơi khom người bày tỏ kính cẩn, chờ thanh âm tán đi mới đứng thẳng người.
Lăng Nguyên Tử xin lỗi nói:
- Yến Chủ, xem ra lần này chỉ có thể khiến Yến Chủ uổng công đến một chuyến.
Tiêu Thần cau mày lắc đầu nói:
- Không sao, nhưng không biết khi nào Đệ Nhất Đạo Tôn mới xuất quan?
- Việc liên quan đột phá tu vi thì các bản tôn cũng không thể phán đoán. Nhưng Yến Chủ yên tâm, hễ Đệ Nhất Đạo Tôn xuất quan là các bản tôn sẽ truyền tin đến Đại Yến báo cho Yến Chủ biết ngay.
- Vậy xin đa tạ trước.
Tiêu Thần chắp tay:
- Nếu không thể gặp Đệ Nhất Đạo Tôn thì bản hoàng còn phải đi Tây Tần, Tiên giới một chuyến, cáo từ.
Linh Dao Tử giật mình kêu lên:
- Tại sao Yến Chủ đi mạo hiểm? Tây Tần, Tiên giới đều có quốc vận gia cố biên cảnh, Tần Đế, Tiên Giới Chi Chủ càng mạnh, làm vậy không ổn.
- Ái thê của bản hoàng ngủ say, trong Đại Thiên Giới có tư cách âm thầm mưu tính khiến bản hoàng bó tay chỉ đếm trên đầu ngón tay, hai người này là đối tượng đáng ngờ nhất, nếu không tự mình đi hỏi thì bản hoàng không cam lòng. Dù không phải hai người ra tay nhưng có lẽ bọn họ có cách nào cứu tỉnh ái thê, dù chỉ là hy vọng mong manh thì bản hoàng sẽ không từ bỏ. Ba vị Đạo Tôn, cáo từ!
Dứt lời Tiêu Thần bước ra một bước cùng Tiêu Điện rời đi.
Cảm ứng hơi thở của hai người sắp rời khỏi Chiến Thần cung biến mất trong thời không loạn lưu, mắt Lăng Nguyên Tử lộ tia khâm phục.
Dương Cực Tử cảm thán rằng:
- Yến Chủ nặng tình nặng nghĩa, thật là nam nhi hiếm thấy trên đời. Bốn nữ nhân ngủ say được phu quân như vậy xem như may mắn.
Chỉ có Linh Dao Tử ánh mắt phức tạp nhìn hướng hai người rời đi.
Phương xa có linh quang xé gió bay tới, linh quang vụt tắt lộ ra giai nhân mặc cung trang, là Linh Chi.
Linh Chi quét mắt qua, vội vàng hành lễ nói:
- Tham kiến sư tôn, tham kiến ba vị Đạo Tôn, không biết Tiêu Thần đại ca đang ở đâu?
Linh Dao Tử nhìn mắt đồ đệ yêu quý buồn bã liền hiểu suy nghĩ trong đầu nàng, cau mày định răn dạy mấy câu nhưng không biết nghĩ sao lại buông tiếng thở dài:
- Yến Chủ đến cầu gặp Đệ Nhất Đạo Tôn, không gặp được nên đi rồi.
Linh Chi cúi đầu, vẻ mặt buồn bã:
- Tiêu Thần đại ca đến vì các Tử Yên tỷ tỷ sao? Nếu không đại ca đã chẳng vội vàng đến mức không ở lại gặp Linh Chi. Linh Chi biết rồi, Linh Chi sẽ cần cù tu luyện tranh thủ sớm ngày trở lại gặp đại ca!
Mắt Linh Chi tràn đầy kiên quyết.
***
Tiêu Điện xoa tay, vẻ mặt hung ác hiếu chiến:
- Đại ca, Hắc Ám Tần Đế, Tiên Giới Chi Chủ đều có khả năng là bàn tay đen sau màn ám hại bốn vị tẩu tẩu, chúng ta tới kiếm ai tính sổ trước?
Tiêu Thần ngần ngừ rồi nói:
Tiêu Thần và Di Thần Nguyên có nhiều mối hận cũ, người này ẩn núp trong Đại Thiên Giới lâu ngày, tu vi quỷ dị nên đáng ngờ nhất.
Về chuyện bốn nữ nhân ngũ say Tiêu Thần sớm có suy đoán, mục tiêu nghi ngờ thứ nhất là Hồi Hột quốc sư Càn Nguyên Tử. Người này năm xưa tự dưng mang bốn nữ nhân Tử Yên đi, phong ấn ký ức của họ muốn quấy rối, làm việc có nhiều điều bí ẩn, một lòng muốn dồn Tiêu Thần vào chỗ chết. Nhưng Càn Nguyên Tử đã bị Tiêu Thần tự tay giết, dù nghi ngờ cũng không có đối chứng, còn lại người có khả năng ra tay là Di Thần Nguyên, Tiên Giới Chi Chủ. Trừ bọn họ ra còn hai người bị Tiêu Thần nghi ngờ.
Côn Ngô Tử chiếm hơn một nửa thiên đạo, tu vi động trời.
Người bên cạnh mà lão tổ Lý gia, Chiến Liệt Tử cảnh cáo.
Hoặc như Tuyền nói, hai người là một cũng rất có thể. nhưng họ núp trong bóng tối, Tiêu Thần không tìm được dấu vết lôi ra nên đành bắt tay vào ngoài sáng trước. Khi căn nguyên sinh tử đại thành Tiêu Thần có lực lượng tạm đè ép Di Thần Nguyên, Tiên Giới Chi Chủ, dù hai người có muốn hay không thì hắn quyết ép hỏi ra điều lấn cấn trong lòng.
Tiêu Điện kiêu ngạo cuồng cười nói:
- Tốt, huynh đệ chúng ta đi Tần quốc, san bằng Hàm Dương!
Tiêu Thần phất tay xé không gian, hai người bước vào trong biến mất.
Hàm Dương Tần Đô, bầu trời âm u không chút ánh sáng, tòa thành to lớn như cự thú nằm dưới đất ngủ say, vĩnh viễn ẩn trong hắc ám. Đối với tu sĩ thì ánh sáng không quá cần thiết, đa số chỉ là bản năng của con người còn giữ lại. Nên dù không chút ánh sáng thì tu sĩ Thi tộc trong thành vẫn hoạt động tự nhiên, không bị ảnh hưởng gì. Ngược lại hoàn cảnh hắc ám tuyệt đối khiến chúng nó thấy rất thoải mái tự nhiên, tốc độ tăng tu vi cũng được thêm vào.
Làm nô bộ hắc ám chúng nó vốn nên sống trong bóng tối.
Nhưng hôm nay bầu trời tối tăm trên Hàm Dương đột nhiên xé nát, ánh sáng vàng rực rỡ đổ xuống như mặt trời mọc hướng đông chiếu sáng cả mặt đất. Ánh sáng đột nhiên xuất hiện khiến các tu sĩ Thi tộc con mắt đau nhói, thân thể bị ánh sáng chiếu trúng run bần bật, khói đen không ngừng bốc ra từ cơ thể bọn họ rồi tan biến trong ánh sáng vàng. Chúng đau đớn, kinh hoàng gầm rống. Tu sĩ Thi tộc dưới ánh sáng vàng trốn vào bóng ma né tránh ánh sán chiếu trúng, dù vậy vẫn không thể che chắn tổn thương mang đến. Cơ thể rung bần bật, khuôn mặt đau đớn vặn vẹo càng dữ tợn đáng sợ hơn, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ độc ác bạo ngược, nhưng ánh mắt đầy sợ hãi nhìn ngọn nguồn sắc vàng, uy áp nhè nhẹ khiến chúng không dám nhúc nhích..
Ánh sáng vàng chiếu rọi Hàm Dương thành, dù kiến trúc vật chết tĩnh lặng cũng liên tục tuôn ra từng luồng khói đen, nhanh chóng mục nát, nhưng trong thời gian ngắn trải qua trăm ngàn năm thời gian vô tình xâm thực, cuối cùng sụp đổ ngã xuống. Nguyên đô thành Đại Tần như con cự thú hắc ám bị ánh sáng vàng chiếu rọi phát ra tiếng gầm gừ đau đớn. Sâu trong Đế Cung Đại Tần phát ra tiếng gầm giận dữ, cột vàng quốc vận màu đen sôi trào, ảo ảnh ma long mắt đỏ thẫm, vảy giáp gia xương quanh thân càng dữ tợn đáng sợ, miệng gầm rống không ngớt.
Di Thần Nguyên lạnh lùng nói:
- Tiêu Thần, ngươi đến Hàm Dương khiêu khích là muốn buộc hai nước Tần, Yến khai chiến trước sao?
Sát khí sắc bén không chút che giấu.
Bình luận