Trong ánh sáng vàng đậm một thân hình dần xuất hiện, bộ đồ xanh, tay cầm trường kiếm, khuôn mặt bình tĩnh hờ hững. Ánh sáng vàng phát ra từ người hắn, tẩm trong ánh sáng đỏ hắn như thiên thần giáng trần, uy áp mạnh mẽ khuấy động không trung, không gì ngăn được.
Người đến là Tiêu Thần.
Nghe Di Thần Nguyên chất vấn sắc mặt Tiêu Thần không chút thay đổi, hắn nhìn Đế Cung Đại Tần, chậm rãi nói:
- Dù có chiến thì bản hoàng sợ ngươi sao?
Giọng nói lạnh nhạt không tình cảm, không cao vút nhưng truyền vào lỗ tai tất cả tu sĩ Thi tộc ở Hàm Dương.
Chủ Đại Yến!
Tu sĩ Thi tộc Hàm Dương trái tim co rút, lòng lạnh lẽo nổi da gà lan tràn từng tấc thịt da, mắt tràn đầy kính sợ, hoảng sợ hơn nữa. Trận chiến ở Đại Ngụy cũ, Tiêu Thần lần lượt hạ gục Hắc Ám Tần Đế, Tiên Giới Chi Chủ là sự thật không thể chối cãi. Hắn được công nhận là đệ nhất cường giả dưới Chân Linh cảnh trong Đại Thiên Giới, dù ở trong lòng tu sĩ Thi tộc thì Di Thần Nguyên bệ hạ là tồn tại chí cao vô thượng nhưng phải công nhận Tiêu Thần có tư cách càn rỡ ngông cuồng trong Hàm Dương.
Khói đen cuồn cuộn trong Đế Cung Đại Tần càng sôi vặn vẹo như sắp sôi trào, đây là dấu hiệu Di Thần Nguyên sắp hành động. Tiêu Thần chậm rãi giơ lưỡi kiếm lên, không có hành động gì nhưng hơi thở siêu nguy hiểm bắn ra, như mãnh thú đang ngủ giờ nhe răng nanh đã ẩn giấu. Hơi thở hắc ám sôi trào chợt khựng lại, không cam lòng từ từ bình ổn.
Giọng Di Thần Nguyên vẫn lạnh nhưng đã chủ động nhân nhượng:
- Ngươi đến Hàm Dương có chuyện gì?
Hàm Dương tĩnh lặng, các tu sĩ Thi tộc thất vọng vì biểu hiện của bệ hạ, càng kính sợ chủ Đại Yến hơn nữa. Bức ép bệ hạ nhân nhượng đã đủ chứng minh tu vi khủng bố của chủ Đại Yến.
Tiêu Thần không hề ngạc nhiên trước lựa chọn của Di Thần Nguyên, hắn nói ngay:
- Ái thê của bản hoàng ngủ say, có phải ngươi âm thầm ra tay không?
Giọng Tiêu Thần bình tĩnh nhưng chất chứa sát ý lạnh băng đến tột độ, nếu bị hắn phát hiện có gì không ổn thì sẽ là không tiếc mọi giá điên cuồng đánh nhau, Di Thần Nguyên không nghi ngờ gì về điều này.
Vì vậy Di Thần Nguyên dứt khoát đáp:
- Không phải bản đế làm.
- Nói miệng không bằng chứng.
Di Thần Nguyên hơi im lặng rồi nói:
- Bản đế thề với quốc vận Đại Tần không nói dối, nếu không cam nguyện bị quốc vận phản phệ, muôn lần chết không sống!
Khi Di Thần Nguyên thề thì quốc vận Đại Tần phát ra dao động hơi khác lạ không lừa qua cảm ứng của Tiêu Thần, nhưng rất nhanh mọi thứ quay về tĩnh lặng. Tiêu Thần cau mày, xem ra đúng là không phải Di Thần Nguyên làm.
Tiêu Thần im lặng một lúc sau bỗng hỏi:
- Ngươi có cách nào cứu chữa cho họ không?
Di Thần Nguyên cười khẩy nói:
- Dù bản đế nói có thì ngươi có dám giao họ vào tay bản đế không?
Tiêu Thần lạnh nhạt nói nhưng đầy quyết tuyệt:
- Dám!
Tim Di Thần Nguyên đập nhanh, gã biết Tiêu Thần không nói dối, ý là nếu các nàng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hắn sẽ bất chấp mọi gía hủy gã, dù chính hắn khó thoát cái chết. Di Thần Nguyên khẳng định Tiêu Thần dám làm chuyện như vậy.
Di Thần Nguyên im lặng một lúc rồi nói:
Tiêu Thần trầm ngâm hỏi:
- Bọn họ sẽ trở thành phó tử của ngươi?
- Không sai, từ thân thể đến nguyên thần đều tuân theo mệnh lệnh của bản đế, vĩnh viễn không thể nào phản bội.
Tiêu Thần im lặng thật lâu, đột nhiên xoay người bước ra, xé rách không gian rời đi.
Ánh sáng vàng tan biến, giọng nói lạnh nhạt văng vẳng trong không trung:
- Khi bản hoàng không ở ngươi tốt nhất đừng làm gì, không thì bản hoàng sẽ trở về tìm ngươi.
Giọng nói vang vọng thật lâu không tán đi.
Đây là cảnh cáo của Tiêu Thần.
Di Thần Nguyên hừ lạnh, biểu tình cực kỳ khó xem nhưng không hề muốn khiêu khích Tiêu Thần, ít nhất trước khi gã có đủ sức mạnh đối kháng hoặc đánh bại hắn thì sẽ cố nhịn. Di Thần Nguyên tin tưởng không lâu sau cục diện sẽ thay đổi. Dù Di Thần Nguyên có muốn thừa nhận hay không thì việc này như cái tát rõ to đánh vào khuôn mặt kiêu ngạo của gã, đau rát. Di Thần Nguyên cho rằng mình được đến nguồn hắc ám, trở thành chủ Đại Tần là có thể dễ dàng xóa sổ Tiêu Thần, thậm chí thống nhất Đại Thiên Giới, thành tựu vĩ nghiệp vạn cổ, nhưng hiện thực thật là lạnh lùng và trào phúng.
Tiếng gầm rống độc ác vang vọng trong đại điện:
- Tiêu Thần, bản đế chống mắt xem ngươi có thể kiêu ngạo đến khi nào!
***
Tiêu Thần rời khỏi Hàm Dương không thèm chú ý Di Thần Nguyên nữa, hắn xuyên qua không gian lao nhanh đi Tiên giới. Lúc trước Tiêu Thần giằng co với Di Thần Nguyên chắc đã bị Tiên Giới Chi Chủ phát hiện.
Tiêu Thần hiện hình trong tinh vực, bình tĩnh dừng bước lại, ngẩng đầu nhìn đằng trước.
Nguyên lực thiên địa hùng hồn tụ tập, ngưng tụ thành thân hình Tiên Giới Chi Chủ.
Tiên Giới Chi Chủ sắc mặt âm trầm nói thẳng:
- Cô không nhúng tay vào việc ái thê của ngươi, nếu ngươi muốn thì cô có thể lập lời thề. Nếu nói dối suốt đời cô khó thể phục hồi cảnh giới đỉnh cao!
Lời thề của Tiên Giới Chi Chủ độc còn hơn Di Thần Nguyên, vì thời kỳ đỉnh của La Vân là tu sĩ bước vào đẳng cấp Chân Linh, tuy phục hồi hơi khó nhưng không phải không thể nào, nên lời thề này càng nghiêm trọng.
Tiêu Thần chậm rãi gật đầu:
- Bản hoàng tin.
Tiên Giới Chi Chủ thấy nhẹ cả người, sau đó rất là xấu hổ vì mình sinh ra cảm giác này, đặc biệt nhìn thấy Tiêu Thần cầm trường kiếm, cảm nhận hơi thở vừa quen vừa lạ khiến cơ mặt gã cứng ngắc.
Mặt Tiên Giới Chi Chủ không biểu tình nói:
- Vậy Yến Chủ đi từ từ, cô không tiện.
- Chờ đã!
Tiêu Thần lên tiếng:
- Bản hoàng tin tưởng Tiên Giới Chi Chủ không phải người làm chuyện này, chỉ muốn hỏi Tiên Giới Chi Chủ có cách nào đánh thức ái thê của bản hoàng không? Nếu có thể làm được việc này thì bản hoàng nguyện lấy mảnh đất một nước đền đáp.
Tiên Giới Chi Chủ cau mày muốn từ chối, nhưng nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Tiêu Thần, gã do dự một chút rồi lạnh lùng chậm rãi gật đầu.
Linh quang lóe sáng, thủy tinh cung hiện ra, bốn nữ nhân nằm yên trong đó vẫn đang ngủ say. Tiêu Thần trìu mến nhìn khuôn mặt các nàng, dùng ý niệm khống chế lực lượng căn nguyên in trên thủy tinh cung hơi dạt sang bên lộ ra khe hở.
- Mời Tiên Giới Chi Chủ.
Bình luận