Đạo (Dịch) – Chương 2868

Bốn nữ nhân Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi nằm yên trong thủy tinh cung, dưới người lót chăn gấm tơ tằm mềm, khuôn mặt hồng hào, ngực phập phồng như đang ngủ say, dường như ngay sau đó sẽ tỉnh dậy.

Tiêu Thần ngồi một bên trìu mến nhìn bốn nữ nhân, nói khẽ:

- Vi phu sẽ luôn mang các nàng theo bên cạnh mãi đến khi nào các nàng tỉnh lại, phu thê chúng ta không chia cách nữa. Ta tin ngày đó sẽ đến rất nhanh.

Dứt lời Tiêu Thần vung tay áo, thủy tinh cung nhanh chóng thu nhỏ rơi vào tay hắn biến mất.

Có tiếng bước chân từ ngoài điện truyền vào, Quang Chiếu đi tới.

Tiêu Thần lạnh lùng nói:

- Trưởng lão đến rồi, bản hoàng tạm rời khỏi Kế Đô, mọi công việc trong nước làm phiền trưởng lão chăm sóc giùm.

Quang Chiếu nhíu mày hỏi:

- Bệ hạ muốn đi đâu?

- Hiện giờ thế cục bình tĩnh, không cần bản hoàng trấn thủ trong nước. Trước khi bản hoàng đi sẽ giải quyết hết mọi tai họa ngầm, sẽ không vì bản hoàng vắng mặt khiến các vị trưởng lão rơi vào nguy hiểm. Chắc trưởng lão cũng đoán được ý định của bản hoàng, thế thì đừng khuyên nữa.

Quang Chiếu lặng im mấy giây sau chậm rãi nói:

- Bệ hạ bảo trọng!

Tiêu Thần gật đầu nói:

- Yên tâm, bản hoàng có chừng mực. Nếu xảy ra chuyện gì lớn bản hoàng sẽ sinh ra cảm ứng, ngay trong ngày trở về.

Người chưa đến giọng Tiểu Điếm đã truyền vào điện:

- Đại ca, chúng ta hứa rồi, đại ca đi đâu phải mang ta theo, không được nuốt lời!

Tiêu Thần mỉm cười nói:

- Nếu ngươi muốn đi thì hãy cùng ta.

Tiêu Thần đứng dậy cất bước biến mất.

- Đại ca chờ ta!

Bóng kiếm chợt lóe dọc theo sóng không gian chưa tán đi hết chui vào trong.

Quang Chiếu nhìn bọn họ rời đi, khẽ thở dài:

- Kẻ nặng tình thường bị tình thương, hy vọng bệ hạ đi chuyến này mọi việc thuận lợi.

***

Sắc màu sặc sỡ tràn ngập tầm nhìn, trông xinh đẹp nhưng ẩn giấu khủng bố diệt tuyệt, vật gì rơi vào trong sẽ bị lực lượng thời không hỗn loạn ăn mòn nhanh chóng tan vỡ mục nát mãi đến khi bị hủy hoàn toàn.

Vì nơi này là thời không loạn lưu.

Đang có hai người đi trong thời không loạn lưu. Xưa nay lực lượng thời không loạn lưu nổi tiếng hủy diệt khủng bố vậy mà như bị ức chế nhanh chóng lui sang bên lộ ra con đường an toàn để đi. Người dẫn đầu là thanh niên mặc áo xanh khuôn mặt bình thường, thanh niên mặc lòe loẹt đi theo sau thì rất hiếu động, thỉnh thoảng nhìn đông nhìn tây, nhưng rất nhanh hết hứng thú với lực lượng hỗn loạn thời không ban đầu thấy rất đẹp.

- Đại ca, còn bao lâu nữa mới đến?

- Sắp.

- Đệ Nhất Đạo Tôn thật sự lợi hại như đại ca nói? Có khả năng cứu tỉnh bốn vị tẩu tẩu?

Tiêu Thần cau mày, hắn nhớ lúc ở Dĩnh Đô Đại Sở lần đầu tiên gặp Tiên Giới Chi Chủ, giờ ngẫm kỹ lại cảm giác như xem trăng trong sương rất mơ hồ.

Khuôn mặt Tiêu Thần nghiêm túc nói:

- Đệ Nhất Đạo Tôn rất mạnh, hiện giờ ta vẫn không nắm chắc sẽ thắng được Đệ Nhất Đạo Tôn. Hơn nữa Đệ Nhất Đạo Tôn từng cứu ta, lần này đến gặp mặt Tiêu Điện nhớ cung kính chút, đừng gây rắc rối tự chuốc đau khổ.

Tiêu Điện bĩu môi, sau khi nuốt bội kiếm của Tiên Giới Chi Chủ thì gã có được lực lượng siêu mạnh, đối mặt tu sĩ Hồng Mông cũng không sợ nên tự nhiên tâm cao khí ngạo. Nhưng nghe giọng Tiêu Thần hết sức nghiêm túc Tiêu Điện ngoan ngoãn gật đầu, lèm bèm trong bụng.

Sự thật chứng minh nghe lời đại ca luôn đúng.

Qua giây lát Tiêu Thần đột nhiên dừng bước lại, thản nhiên nói:

- Tới rồi.

Tiêu Điện vội vàng ngẩng đầu bỗng thấy sâu trong thời không loạn lưu có đại lục lơ lửng, gã biến sắc mặt. Có thể mở ra nơi an toàn quy mô lớn như vậy trong vùng đất diệt tuyệt thời không loạn lưu này, thủ đoạn kinh người biết bao. Từ linh quang trận pháp mỏng manh bảo vệ đại lục Chiến Thần cung khiến Tiêu Điện ngửi được mùi nguy hiểm, càng không dám coi thường.

Tiêu Thần bước lên, hắn không che giấu hơi thở của mình. Trận pháp bảo vệ đại lục ở trước mặt chợt dao động biến ra cánh cửa vàng ngàn trượng, hơi thở trang nghiêm tràn ngập.

Tiêu Thần phất tay áo mở cửa ra:

- Chúng ta vào thôi.

Tiêu Thần nói xong bước vào.

Mắt Tiêu Điện tỏa sáng la oai oái:

- Đại ca oách ghê, đi theo đại ca đến đâu cũng được hoan nghênh!

Tiêu Thần lắc đầu phớt lờ hàng này, đi sâu vào đại lục.

Dưới đất, các tu sĩ Chiến Thần cung ngừng làm việc cung kính lạy dưới đất:

- Thuộc hạ cung nghênh Đệ Tam Đạo Tôn đại nhân!

Tiêu Thần chợt ngừng bước, không gian trước mặt nổi sóng gợn, Lăng Nguyên Tử, Linh Dao Tử, Dương Cực Tử xuất hiện, gật đầu chào nhau.

Lăng Nguyên Tử cười chắp tay hỏi:

- Sao hôm nay Đệ Tam Đạo Tôn đột nhiên trở về? Không biết có chuyện gì không?

Ba người liếc qua Tiêu Điện, lòng thầm thắc mắc.

Tiêu Thần nói thẳng:

- Đây là Tiêu Điện nghĩa đệ của bản hoàng, ba vị Đạo Tôn đừng lo. Hôm nay bản hoàng đến vì muốn xin gặp Đệ Nhất Đạo Tôn, không biết có được không?

Tim Lăng Nguyên Tử đập nhanh, Tiêu Thần tự xưng bản hoàng biểu minh hắn không đến đây với thân phận Đệ Tam Đạo Tôn mà là chủ Đại Yến quyền thế ngập trời.

Lăng Nguyên Tử cau mày khó xử, do dự nói:

- Yến Chủ nên biết Đệ Nhất Đạo Tôn đang bế quan, nghiệm lệnh không phải việc lớn sống chết của Chiến Thần cung thì không được quấy rầy.

Tiêu Thần chắp tay nói:

- Bản hoàng biết, nhưng làm phiền Lăng Nguyên Tử Đạo Tôn thông báo một tiếng giùm, bản hoàng vô cùng cảm kích.

- Cái này . . . thôi được, Yến Chủ đã nói vậy thì bản tôn ngoại lệ một lần, nhưng Đệ Nhất Đạo Tôn có chịu gặp hay không thì bản tôn không thể bảo đảm. Mong rằng Yến Chủ chuẩn bị tinh thần.

- Không sao, nếu Đệ Nhất Đạo Tôn không thể xuất quan thì bản hoàng tự rời đi.

- Vậy mời Yến Chủ.

Ba người Lăng Nguyên Tử đi đầu dẫn Tiêu Thần, Tiêu Điện vào sâu trong đại lục.

Rất nhanh đã đến sâu nhất đại lục, nơi Đệ Nhất Đạo Tôn bế quan.

Tiêu Điện nhìn cảnh tượng trước mặt, càng mím chặt môi, mắt lộ kính sợ. Bọn họ đã đến cuối đại lục, thấy một khối đại lục nhô ra không ở trong phạm vi đại trận mà đâm thẳng vào thời không loạn lưu.

Đệ Nhất Đạo Tôn bế quan tại đây.

Muốn đi trong thời không loạn lưu thậm chí ở lại một lúc thì tu sĩ Hồng Mông cảnh cũng làm được. Nhưng muốn ở thời không loạn lưu thật lâu như mười năm, trăm năm hay lâu hơn nữa, vì chống cự thời không loạn lưu để lại hao tổn cực kỳ khủng khiếp làm người ta khó chống đỡ. Huống chi còn tu luyện trong hoàn cảnh này sẽ khó khăn nhiều hơn nữa, người làm được điều này là rất kinh khủng. Tiêu Điện không muốn chọc vào loại người đó.

Lăng Nguyên Tử nghiêm túc nói:

- Yến Chủ đợi chút, bản tôn lập tức tuyền tin cho Đệ Nhất Đạo Tôn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...