Đạo (Dịch) – Chương 2867

- Ha ha ha ha ha ha! Tiểu Điếm ta đây tuấn tú cao ráo, ngọc thụ lâm phong, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở đã trở lại! Là ai thức tỉnh bổn đại gia, nào nào nào, bổn đại gia muốn thưởng mạnh cho thưởng ngươi . . . A, đại ca! Ta sống khổ quá đi . . .

Nửa canh giờ sau, Tiêu Thần ngồi ở ghế chủ nhìn xuống Tiểu Điếm háu ăn. Tên này vẫn lèo loẹt đẹp như gái, một nữ nhân mặc đồ hồng yên lặng ngồi bên cạnh bị gã nửa ôm trong ngực, không ngừng rót rượu gắp thức ăn nhưng chỉ đủ kịp miệng gã nhai.

- Sống! Thế này mới gọi là sống! Ăn đồ ngon, uống rượu ngon, ngực ôm Xích Tử muội thơm ngào ngạt của ta, đời người sống vậy là đủ, làm trượng phu còn cầu gì nữa, cầu cái gì?

Hàng này bô bô nói một tràng vẫn không quên nhai nửa con gà tơ nướng vàng ươm vào bụng, ngửa đầu uống một hớp rượu ngon, chép miệng vẻ mặt hưởng thụ.

Xích Tử kéo tay áo Tiểu Điếm:

- Ở trước mặt đại ca hãy đàng hoàng chút đi.

- He he, bởi vì ở trước mặt đại ca nên mới không cần làm bộ làm tịch. Đại ca biết hết tính của Tiểu Điếm ta, không thể nào vì đại ca thành Hoàng Đế Đại Yến triều của Đại Thiên Giới thì ta phải kẹp đuôi cẩn thận hầu hạ bên cạnh đi? Đó không phải cá tính của Tiểu Điếm ta, đại ca cũng không muốn như vậy đúng không?

Tiêu Thần cười mắng:

- Cứ tưởng trải qua sống chết một lần thì ngươi bớt quậy, giờ xem ra không khác gì lúc trước.

Tiểu Điếm ba hoa dẻo miệng:

- Tại ở cạnh đại ca nên Tiểu Điếm ngọc thụ lâm phong mới không để ý hình tượng như vậy, đổi lại người khác muốn xem cũng không thấy được. Khụ khụ, đừng quên Tiểu Điếm gia bây giờ dù gì đường đường là thân phận quốc khí, trước kia đi theo Tiên Giới Chi Chủ lăn lộn, địa vị xuất thân không nhỏ. Khụ khụ, đương nhiên đã là quá khứ, giờ Tiểu Điếm đi theo bên đại ca là trung thành tuyệt đối, hết lòng không hai dạ, Tiên Giới Chi Chủ gì đó dẹp sang bên. He he, giờ trong Đại Thiên Giới có ai không biết đại ca mới là đệ nhất cường giả dưới Chân Linh, đi theo đại ca có thịt ăn!

Tiêu Thần cười lắc đầu, hắn đã thói quen tính tình của tên này, ngược lại hắn thấy gần gũi và hoài niệm. Tu vi càng mạnh, đại vị càng cao Tiêu Thần càng thiếu người thật lòng giao lưu, Tiểu Điếm nằm trong số đó.

Tiểu Điếm lỗ mãng hỏi:

- Đại ca, các đại tẩu đâu? Với tu vi địa vị hiện giờ của đại ca chẳng lẽ còn chưa thể tìm bọn họ về? Mau kêu đi ra cùng nhau nói chuyện, ta và bốn vị tẩu tẩu đã lâu không gặp.

Tiêu Thần hơi cứng cơ mặt, ánh mắt tối sầm, lặng im vài giây sau chậm rãi nói:

- Các tẩu tẩu của ngươi hơi không khỏe, giờ đang ngủ say, chờ khi nào bọn họ tỉnh lại ngươi sẽ được gặp.

Tiểu Điếm đi theo bên cạnh Tiêu Thần lâu ngày, thấy biểu hiện của hắn thì tim rớt cái bịch, mặt hung tợn đập bàn.

- Đại ca, các tẩu tẩu bị gì? Có phải là ai hại bọn họ không? Ta xé nát tên đó ra!

Tiểu Điếm trợn trừng mắt, vang hai tiếng trầm đục, mặt đất xuất hiện từng vết kiếm sâu không thấy đáy, hơi thở cuồng bạo tràn ngập đại điện, sát khí cuồn cuộn.

Tiêu Thần chậm rãi nói:

- Ta không chắc nữa, nhưng rất nhanh sẽ tự kiểm chứng.

- Khi nào xuất phát đại ca nhớ mang theo ta!

- Ừm!

Tiêu Thần lắc đầu nói:

- Là Điện của cung điện!

- Được.

Tiêu Điện uống say khước bị Xích Tử nửa ôm mang đi, miệng còn lèm bèm đòi đánh lộn. Tật xấu nhiều năm trước đến hôm nay không thay đổi chút nào, vẫn giữ nguyên vẹn. Xích Tử mặt đỏ rực hiểu ý Tiêu Điện đang nói gì, vội kéo gã đi nhanh.

Tiêu Thần buồn cười nhìn theo bọn họ rời đi, trên mặt dần không biểu tình. Một lúc sau Tiêu Thần động ý niệm, quanh người tuôn ra nhiều hơi rượu, ánh mắt trong trẻo hơn. Tiêu Thần nhấc chân biến mất, khi lại xuất hiện đã ở phía nam Kế Đô, một con hẻm cuối sâu hun hút. Tiêu Thần đứng trên mái hiên, không gian quanh người hơi vặn vẹo che giấu thân hình hắn không lộ ra chút hơi thở nào.

Trong sân bên dưới một phụ nhân già nằm trên ghế gỗ, mặt nhăn nhúm nhiều tầng, các đốm da mồi sậm màu, đầu đầy tóc bạc khô quắc không ánh sáng, mắt híp đục ngầu. Phụ nhân thẫn thờ nhìn không gian trước mặt, con ngươi tan rã không biết đang suy nghĩ gì.

Két két!

Có tiếng cửa mở, phụ nhân quay đầu cười nói:

- Tỷ tỷ.

Bích Thanh bưng chén thuốc nhìn khuôn mặt già nua, mũi cay cay nhưng cố nén không mếu.

Bích Thanh hít sâu dịu dàng dỗ:

- Mau uống thuốc, lần này ta điều chỉnh một chút, chắc hiệu quả sẽ tốt hơn.

- Ừm!

Phụ nhân già ngoan ngoãn gật đầu bưng chén thuốc uống hết nước cay đắng hơi tanh không chừa một giọt.

Phụ nhân giơ chén rỗng lên nói:

- Tỷ tỷ, sạch sẽ, ta nghe lời không?

Bích Thanh vội xoay người, vành mắt đỏ hoe.

- Tỷ tỷ . . .

Phụ nhân già thấp giọng kéo góc áo Bích Thanh:

- Tỷ tỷ yên tâm, ta sẽ không buông bỏ trị liệu, có tỷ tỷ chăm sóc ta còn có thể cùng tỷ tỷ một thời gian rất dài, tỷ tỷ đừng buồn.

Bích Thanh xoay lại ôm nàng vào lòng:

- Không sao hết, tỷ tỷ không buồn, tỷ tỷ nhất định sẽ chữa khỏi cho muội, chắc chắn!

Không biết Vân di đi ra từ bao giờ nhìn đôi tỷ muội ôm nhau, một lúc sau khẽ thở dài:

- Tiểu thư, các ngươi làm vậy . . . có đáng không?

Vân di chợt phát hiện thứ gì ngước nhìn mái hiên nhưng không thấy gì, cười khổ khẽ lắc đầu, xoay người đóng cửa phòng.

Tiêu Thần nhìn chằm chằm phụ nhân già dựa vào ngực Bích Thanh, từ khuôn mặt gìa nua tìm thấy chút dấu vết quen thuộc. Tiêu Thần cau mày nhìn thật kỹ rồi rời đi.

Thì ra lúc trước Tiểu Hoa trả giá đắt như vậy.

Thật sự xin lỗi.

Nhưng xin yên tâm, không bao lâu sau ta sẽ bồi thường lại gấp đôi những gì nàng đã mất.

***

Yến Chủ ra lệnh dốc hết quốc khố Đại Yến tìm ra bảo tinh cứng rắn nhất, ra lệnh đại sư rèn tài nghệ tinh xảo nhất tự mình làm, mất ba tháng đúc ra một thủy tinh cung. Cung điện tinh xảo to mấy trượng, chất liệu cứng rắn có thể chống cự Hồng Mông đánh vào mà không tổn hại. Yến Chủ tự mình gia cố hỗn độn bảo vệ, thời không phòng ngự, in dấu căn nguyên sinh tử vào thủy tinh cung, lực phòng ngự mạnh mẽ khủng bố. Trừ Yến Chủ ra không ai có thể tiếp xúc không thì sẽ dẫn động ba căn nguyên trên thủy tinh cung phản phệ, uy năng khủng khiếp.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...