Đối với Tiêu Thần thì Tiểu Điếm quan trọng hơn quốc khí cường đại nhiều, hắn hỏi thăm lai lịch thay cho Tiểu Điếm, chắc nó cũng rất muốn biết xuất thân của mình.
Triệu Thác Thiên cung kính nói:
- Hồi bẩm bệ hạ, kiếm này là năm xưa bản tôn kiếm được làm quốc khí trấn quốc cho Đại Triệu. Mới không lâu trước Tiên Giới Chi Chủ quay về Đại Thiên Giới thì kiếm này có dấu hiệu tự động bay ra, bản tôn bất đắc dĩ phong trấn nó. Nếu không đoán sai thì nó là bội kiếm của Tiên Giới Chi Chủ. Bản tôn sớm phát hiện uy năng kiếm này có tổn hại không hoàn chỉnh, không ngờ có một phần ở bên cạnh bệ hạ, xem ra kiếm này đã định trước thuộc về bệ hạ.
Tiêu Thần nhíu mày hỏi:
- Đồ của La Vân?
Tiêu Thần trầm ngâm nói:
- Nếu Tiểu Điếm ăn nó sẽ ra sao?
- Hồi bẩm bệ hạ, việc này thì bản tôn cũng không biết. Nhưng có một chuyện chắc chắn rằng khi đã hoàn thành dung hợp uy năng của kiếm sẽ hoàn toàn phục hồi.
- Tiểu Điếm, bản hoàng có thể trợ giúp ngươi ăn nó, nhưng ngươi nói cho bản hoàng biết sau khi ăn rồi cuối cùng giữ lại là ý thức của ai? Là ngươi hay ý thức bội kiếm hoàn chỉnh của Tiên Giới Chi Chủ?
Tiêu Thần chậm rãi nói:
- Trước khi chưa xác định chuyện này thì nên suy xét kỹ.
Tiểu Điếm lặng im một lúc rồi truyền dao động ý niệm:
- Ta không thể xác định, nhưng trực giác nói với ta ăn nó sẽ được ích lợi lớn, nên ta muốn thử xem, có lẽ sẽ cho ta nhớ lại tất cả.
Tiêu Thần mừng rỡ hỏi:
- Thật không?
- Thật.
- Được, bản hoàng giúp ngươi áp chế kiếm này, cướp lực lượng của nó cho ngươi nuốt!
Tiểu Điếm mãi không phục hồi trí nhớ làm Tiêu Thần ăn năn, giờ có khả năng nhớ lại, Tiểu Điếm cảm ứng không có gì không tốt thì đáng giá thử một lần. Huống chi có hắn ở bên, gặp tình hình không ổn cũng có thể ra tay trợ nó giúp một tay.
- Triệu trưởng lão hãy đưa kiếm cho ta.
Triệu Thác Thiên giơ hai tay lên, hơi do dự rồi nói:
- Bệ hạ muốn cắn nuốt phải phá vỡ lực lượng phong trấn thân kiếm, vậy thì hơi thở phát tán tất nhiên Tiên Giới Chi Chủ sẽ sinh ra cảm ứng. Có suy xét kỹ lại hoặc bày ra trận pháp trước, ngăn cách hơi thở phát tán?
- Không sao, dù La Vân phát hiện thì thế nào? Bản hoàng ở Kế Đô đây, để xem hắn có gan dám tới cướp không!
Tiêu Thần cầm thanh kiếm tùy tay phất qua, ánh sáng vàng chợt lóe phá vỡ phong trấn thanh kiếm. Phong trấn phá, kiếm bộc phát ra hơi thở, khí bá đạo sắc bén bắn thẳng lên trời. Dường như nó cảm ứng được tình hình nguy hiểm, vùng vẫy muốn trốn nhưng tay Tiêu Thần giữ chặt kiếm.
- Tiểu Điếm, bản hoàng trấn áp kiếm này, ngươi có thể hành động.
Tiểu Điếm truyền đến dao động ý niệm kích động, mũi kiếm đâm vào thanh kiếm này. Lực lượng cắn nuốt ngọn nguồn giống nhau truyền ra hết sức cướp lấy lực lượng của thanh kiếm. Kiếm hét to muốn đánh trả, Tiêu Thần hừ nhẹ, thân kiếm run run, lực lượng đối kháng bị đánh tan để mặc cho Tiểu Điếm cắn nuốt.
Cùng lúc đó trong Tiên cung Đại Sở. Tiên Giới Chi Chủ chợt mở mắt ra, tức giận gầm lên.
Ngoài tu chân tinh Kế Đô, nguyên lực thiên địa hùng hồn vô tận điên cuồng tụ tập ngưng tụ ra thân hình cao ngàn dặm, khuôn mặt rõ ràng, chân mày nhíu chặt, ánh mắt sắc bén nhìn Kế Đô.
Thân hình đó là Tiên Giới Chi Chủ La Vân.
Tiếng gầm như sấm nổ ầm ầm vang vọng trời sao:
- Tiêu Thần, trả bội kiếm cho cô, nếu không thì không chết không ngừng với ngươi!
Trong Kế Đô, ảo ảnh rồng vàng trong cột vàng quốc vận giương nanh múa vuốt dâng lên. Mắt rồng nhìn Tiên Giới Chi Chủ, đáy mắt lộ ra sát ý âm trầm ngửa đầu gầm rống, nguyên cột vàng quốc vận lúc này bay lên, vô số quốc vận Đại Yến từ hư không tuôn ra, khí thế khiếp người.
Trong Đế Cung, Triệu Thác Thiên biến sắc mặt, đáy mắt lộ tia lo âu. Quang Chiếu, Tây Đồng sắc mặt bình tĩnh. Bọn họ từng chính mắt thấy Tiêu Thần ra tay, rất tin tưởng vào sức mạnh của hắn.
Tiêu Thần một tay cầm kiếm nghe tiếng gầm mạnh mẽ truyền ra từ tinh vực, hắn từ từ ngước lên xuyên thấu không gian ngăn cách, nhếch mép:
- La Vân, kiếm ở trong tay bản hoàng, nếu ngươi muốn lấy hãy ra tay!
Giọng Tiêu Thần không lớn nhưng át qua tiếng rống của La Vân chui vào lỗ tai gã.
Mắt Tiên Giới Chi Chủ rực cháy lửa giận nhìn Kế Đô chằm chằm, tạm dừng một lúc rồi rống to:
- Tiêu Thần, sau này cô nhất định cho ngươi hồn phi phách tán, suốt đời không được siêu sinh!
Bùm!
Thân hình ngàn dặm bỗng tan nát thành nguyên lực thiên địa ồ ạt tán vào đất trời, như biển lớn dâng trào kích thích cuồng phong rít gào. Nhưng thần thức của Tiên Giới Chi Chủ chưa đi chợt nghe Tiêu Thần lại nói:
- Không lâu sau bản hoàng sẽ tự mình đến Tiên cung xin Tiên Giới Chi Chủ chỉ giáo.
- Cô chờ ngươi đến!
Mọi thứ bên ngoài tinh vực quay về bình tĩnh, Tiên Giới Chi Chủ đã rời đi.
Quang Chiếu, Tây Đồng sớm đoán được điều này, sắc mặt bình tĩnh không có nhiều thay đổi. Mắt Triệu Thác Thiên thì rực sáng, lòng thầm chấn động. Triệu Thác Thiên biết trong trận chiến ở đất cũ Ngụy quốc Tiêu Thần từng lần lượt đẩy lùi Hắc Ám Tần Đế, Tiên Giới Chi Chủ nhưng không ngờ hắn có uy thế đến vậy. Khi Tiên Giới Chi Chủ cảm ứng được bội kiếm bị cắn nuốt vẫn không dám ra tay. Trong lòng Triệu Thác Thiên bất giác thêm phần kính sợ.
Tiêu Thần thu về ánh mắt không nhìn hướng Tiên Giới Chi Chủ rời đi, khuôn mặt hắn bình tĩnh chẳng hề lộ ra chút đắc ý. Vì việc này vốn nằm trong dự đoán của hắn, tay Tiêu Thần còn ức chế lực lượng bội kiếm của Tiên Giới Chi Chủ cho Tiểu Điếm cắn nuốt cướp lấy. Theo thời gian trôi qua, hơi thở của thanh kiếm yếu dần, bị Tiêu Thần trấn áp làm nó không thể tự hủy mình chỉ có thể bị động chịu đựng tất cả. Lực lượng Tiểu Điếm tùy theo quá trình kéo dài mà dần mạnh hơn. Thân kiếm Tiểu Điếm truyền ra lực lượng cắn nuốt đang không ngừng tăng mạnh nhanh kinh người, mỗi giây mỗi phút cướp đi lực lượng vô số tăng mạnh cho thân mình.
Ba ngày sau, cùng với tiếng rống, bội kiếm của Tiên Giới Chi Chủ nát trong tay Tiêu Thần thành từng mảnh nhỏ, tan rã hóa thành lực lượng cường đại cuối cùng bị Tiểu Điếm nuốt chửng.
Ong ong ong ong ong!
Thân kiếm rung nhẹ, ánh sáng mông lung bắn ra, sắc bén, bá đạo, có thể xé rách thiên địa không chịu chút trói buộc, hơi thở cường đại điên cuồng bùng nổ. Lực lượng mạnh đến mức khiến Quang Chiếu, Tây Đồng, Triệu Thác Thiên cứng người lại, lòng thầm lạnh lẽo.
Bình luận