Đạo (Dịch) – Chương 2862

Tiêu Thần cướp đi Đại Yến, phế mạch Trung Yến, mối thù với Yến Chân Tử sâu không đội trời chung. Nhưng Tiêu Thần thế mạnh, tu vi siêu khủng bố, trong một thời gian dài Yến Chân Tử không dám hành động thiếu suy nghĩ, thậm chí không thể tiến vào cương vực Đại Yến không thì sẽ dẫn động quốc vận Đại Yến trấn áp. Sau này Yến Chân Tử cùng đường đành vào Tiên giới, được Tiên Giới Chi Chủ giúp đỡ mới ẩn giấu hơi thở tránh đi quốc vận Đại Yến, ẩn núp bên ngoài Kế Đô chờ thời cơ ra tay.

Với tu vi đáng sợ của Tiêu Thần đời này Yến Chân Tử không có hy vọng đánh lại hắn, lão đành nhằm vào người bên cạnh hắn. Nếu không thể giết Tiêu Thần thì giết người gần gũi quan trọng nhất với hắn, có như vậy mới khiến hắn đau khổ. Yến Chân Tử không mất nhiều thời gian tỏa định ngay bốn nữ nhân Tử Yên. Mãi đến hôm nay Yến Chân Tử chờ được cơ hội, khi Tiêu Thần rời khỏi Kế Đô đi tiền tuyến Đại Ngụy cảnh thì lão lặng lẽ lẻn vào Kế Đô. Nhưng Yến Chân Tử vẫn không thể hành động, dù lão ước gì lập tức bắt lấy nhóm Tử Yên cũng phải chờ lệnh dụ của Tiên Giới Chi Chủ. Yến Chân Tử chờ đợi trong giày vò rốt cuộc nhận được mệnh lệnh ra tay.

Yến Chân Tử nhe răng cười lập tức xé rách ngụy trang, hơi thở Hồng Mông bùng nổ. Ngay sau đó quốc vận Đại Yến trên Đế Cung sôi trào, áp lực mạnh mẽ giáng xuống trấn áp lão. Nhưng Yến Chân Tử dù gì là tu sĩ Hồng Mông, đặc biệt khi không ai điều khiển quốc vận tuy làm lão bị trấn áp nhưng còn giữ được một nửa tu vi. Điều này nằm trong dự đoán của Yến Chân Tử, dù chỉ còn lại một nửa tu vi nhưng Kế Đô không có tu sĩ Hồng Mông canh giữ thì đủ rồi. Yến Chân Tử xé rách không gian vào Đế Cung, khi lão quái này định hành động thì phát hiện mình không thể tổn thương bốn nữ nhân Tử Yên chút nào. Có quốc vận Đại Yến cường đại gia cố trên người bọn họ, nếu bị ngoại lực xâm nhập sẽ tự động sinh ra lực lượng hộ chủ, trong khả năng cực hạn chịu dựng có thể che chở các nàng không bị chút tổn thương nào từ bên ngoài.

Trên Đế Cung, hơi thở phập phồng quanh thân Yến Chân Tử, lão trợn tròn mắt nhìn quốc vận cường đại bảo vệ, hận ngứa răng.

Yến Chân Tử oán hận rống to:

- Đáng giận! Bản tôn không tin bằng vào quốc vận bình thường thật sự bảo vệ các ngươi! Bản tôn chống mắt xem quốc vận này chịu đựng được bao lâu!

Yến Chân Tử điên cuồng tấn công, thần thông tàn phá trút xuống. Tuy trong Đại Ngụy có Tiên Giới Chi Chủ và bốn Tiên Đế đủ để quấn lấy Tiêu Thần, tất cả tu sĩ Hồng Mông Đại Yến nhưng Yến Chân Tử vẫn rất sợ hãi, lão sợ Tiêu Thần. Dù xác định trong thời gian ngắn Tiêu Thần không thể trở về Đại Yến thì Yến Chân Tử không muốn ở lại đây quá lâu, lão phải đánh tan quốc vận bảo vệ, bắt hết bốn người ngay trong tích tắc. Chỉ cần quay về Tiên cung thì dù Tiêu Thần có năng lực thông thiên triệt địa cũng đừng hòng làm gì được lão!

Yến Chân Tử rất tin vào Tiên Giới Chi Chủ, vì gã ở thời kỳ Tiên giới từng thăng cấp lên Chân Linh, tuy hiện giờ tu vi rớt nhiều nhưng có lực lượng vượt trên Hồng Mông bình thường có thể đối kháng. Theo thời gian trôi qua, mỗi ngày lực lượng của Tiên Giới Chi Chủ càng mạnh hơn. Dù Tiêu Thần đã là người nghịch thiên hiếm thấy trên đời nhưng so với Tiên Giới Chi Chủ vẫn có cách biệt không thể bù đắp.

Yến Chân Tử điên cuồng tấn công, dư ba thần thông xé nát mảng lớn cung điện.

Quanh người bốn nữ nhân Tử Yên có quốc vận màu vàng biến hóa tự ngưng tụ thành con rồng vàng chín móng ảo cỡ nhỏ quẫy đuôi gầm rống, lượn lờ phát ra tầng sáng vàng xóa tan lực lượng thần thông ập đến. Nhưng theo thời gian trôi qua, quốc vận ngoài người bốn nữ nhân nhanh chóng rút nhỏ, rồng vàng nhỏ dần mờ nhạt, khi quốc vận hao hết thì các nàng sẽ rơi vào tay Yến Chân Tử.

Lúc này trong Kế Đô đột nhiên truyền ra hơi thở cường đại dẫn động gió mây biến sắc, uy áp cường đại chấn nhiếp tinh thần. Yến Chân Tử giật nảy mình rút tay về, sắc mặt âm trầm nhìn trên trời cao tít. Tây Đồng trưởng lão xuất hiện, quanh thân tràn đầy hơi thở cường đại đã đến Hồng Mông cảnh giới, nhưng dao động lúc cao lúc thấp chưa ổn định.

Tây Đồng trưởng lão nói:

- Yến Chân Tử, dù chủ Đại Yến của ta không ở thì Kế Đô không phải nơi cho ngươi giương oai!

Yến Chân Tử rống to:

- Tiêu Thần cướp Đại Yến, phế mạch Trung Yến ta, Hữu Yến giúp hắn rất nhiều trong việc tan rã lực lượng còn lại của mạch Trung Yến, bản tôn lần trước chưa kịp cảm ơn ngươi ngược lại ngươi tự đưa lên cửa, rất tốt! Bản tôn không biết ngươi làm sao đột phá Hồng Mông nhưng chắc là nhờ vào ngoại vật, căn cơ không ổn định. Tu vi chưa vững vàng mà dám ra tay, không biết sống chết! Tuy bản tôn chỉ có một nửa tu vi nhưng đủ sức ứng đối với ngươi! Phen này đánh ngươi rơi xuống Hồng Mông cảnh giới, suốt đời khó thể trở mình!

Yến Chân Tử bỗng vươn tay vỗ trước mặt, không gian bị phá hoại, nguyên lực thiên địa hùng hồn tụ lại hóa thành một chưởng ấn lớn giáng xuống.

Tim Tây Đồng trưởng lão rớt cái bịch vội vàng ra tay ngăn cản.

Lực lượng thần thông hùng hồn bùng nổ, dao động rung rinh phát ra lực lượng hủy diệt vô tận. Hai người đánh nhau sinh ra dư ba lực lượng khiến Đế Cung nguyên Đại Yến tổn hại nghiêm trọng, mặt đất vỡ nát, mảng lớn cung điện sụp đổ.

Nhìn cảnh này Yến Chân Tử rất là sung sướng. Nếu lão đã bị rút đi huyết mạch Yến tôn thất, không còn là người của Yến quốc, phá hoại nó cũng chẳng sao hết. Vì căm hận Tiêu Thần, Yến Chân Tử ước gì phá nát mọi thứ hắn có được, dù hủy nguyên Kế Đô có sao?

Ban đầu Tây Đồng trưởng lão cố gắng chống cự nhưng rất nhanh lực lượng trong người nàng dao động không ổn định, dần có dấu hiệu mất kiểm soát. Nhớ vào truyền thừa Đệ Tam Đạo Tôn cố gắng đột phá Hồng Mông, di chứng chưa kịp ổn định tu vi bắt đầu bạo phát.

Trong đánh nhau Yến Chân Tử tìm được cơ hội vung tay áo, lực lượng mạnh mẽ đánh bay Tây Đồng trưởng lão. Nàng hộc máu, mặt tái nhợt.

Lão quái này nhe răng cười đạp hư không, sát khí khủng bố bắn thẳng lên trời:

- Tây Đồng, dám đối địch với bản tôn, hôm nay ta giết ngươi, đó là kết cục của việc phản bội mạch Trung Yến!

Đột nhiên quốc vận Đại Yến xuất hiện giáng xuống người Tây Đồng trưởng lão, bảo vệ nàng.

Yến Chân Tử vụt ngoái đầu thấy Tử Yên trong bốn nữ nhân đã thức tỉnh, là nàng vào lúc này ra tay chuyển dời quốc vận Đại Yến trên người mình sang Tây Đồng trưởng lão.

Tây Đồng trưởng lão sốt ruột hét lên:

- Đừng, hoàng hậu!

Yến Chân Tử nhe răng cười xoay người:

- Ha ha ha! Không có quốc vận Đại Yến gia cố thì bản tôn chờ xem ngươi trốn đi đâu được!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...