Đạo (Dịch) – Chương 2861

May mắn lúc trước La Vân đã nghĩ đến tình huống này nên bài bố trước, vốn chỉ vì chí bảo sách phong nhưng bây giờ cộng thêm lực lượng bảy sắc cũng không sao.

La Vân muốn bắt giữ Tiêu Thần!

La Vân lạnh băng nhìn Tiêu Thần, không nói một câu nhưng uy áp vô tận giáng xuống.

Một lúc sau La Vân nói:

- Cô biết bốn đạo hữu bên cạnh Yến Chủ có chứng ngủ say, nguyện ra tay thử một lần có thể cứu chữa, nên đã phái người đi Kế Đô nghênh tiếp, chắc bây giờ nên đến rồi. Bốn Tiên Đế hãy bắt giữ Hồng Mông Đại Yến, không được một người thoát ra!

Không gian vỡ nát, bốn Tiên Đế xuất hiện bao vây nhóm Quang Chiếu, trầm giọng vâng dạ. Bốn người liên hợp cùng bày ra một phương Tiên giới phong cấm, tuy không thể nào tổn thương bọn họ nhưng tạm nhốt năm người một lúc.

Tiêu Thần biến sắc mặt nói:

- Đường đường là Tiên Giới Chi Chủ mà dùng thủ đoạn đê hèn như vậy, vô sỉ!

- Kẻ làm việc lớn không gò bó tiểu tiết, cô chỉ cần kết quả. Nhắc nhở Yến Chủ, chuyến này người đi Kế Đô là Yến Chân Tử, chắc Yến Chủ không xa lạ gì với kẻ đó. Yến Chân Tử bái vào dưới trướng của cô, cô tạm che giấu hơi thở cho hắn né qua quốc vận Đại Yến, được vào Kế Đô. Người này và Yến Chủ từng có thù hận, nếu Yến Chủ đồng ý cùng cô về Tiên cung tạm trú thì cô sẽ lệnh hắn cẩn thận mời bốn vị đạo hữu của Yến Chủ, cho phu thê các người đoàn tụ ở Tiên cung, cũng chữa bệnh hôn mê cho họ. Nếu Yến Chủ vẫn không tiếc muốn chiến e rằng bốn vị đạo lữ sẽ bị tổn thương đôi chút, quyết định thế nào mong Yến Chủ sớm chọn, không thì chỉ sợ đã muộn.

Khi La Vân dứt lời, Tiêu Thần cảm ứng trong Kế Đô phát ra hơi thở mạnh mẽ đến từ Yến Chân Tử. Bốn nữ nhân Tử Yên ngủ say, Tiêu Thần dùng một phần quốc vận Đại Yến lên người họ, tuy có thể bảo đảm tạm thời bình an nhưng đối mặt tu sĩ Hồng Mông dốc hết sức thì không thể gắng gượng quá lâu.

Mắt Tiêu Thần đỏ ngầu nhìn La Vân chằm chằm, rống to:

- Ngươi đi chết đi!

Tiêu Thần thò tay ra chộp mạnh đằng trước.

Tim La Vân đập nhanh, ớn lạnh sống lưng.

Trong tinh vực hoang dã, cối xoay to lớn đứng yên trong thiên địa, từng giây từng phút cắn nuốt nhiều vong hồn đột nhiên run lên, hình thể biến mất. Ngay sau đó không gian trên đỉnh đầu Tiêu Thần vỡ nát, một cối xoay to lớn hiện ra, linh quang khô vàng cuồn cuộn không ngớt, lấp lóe chớp tắt, chỉ giây lát như đã qua năm tháng vô tận. Mặt phải cối xoay có hai chữ Hoàng Tuyền đẫm máu, mặt trái có một chữ triện cổ nét bút chất phác tròn trịa thiên thành, từng đường nét như có sức sống chuyển động.

Một cối xe hai mặt trái phải là hai lực lượng sinh tử hoàn toàn đối lập, có thể hoàn mỹ cùng tồn tại, khi chuyển động không có gì không ổn. Thứ này là Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn. Đại Thiên Giới lửa chiến lao đao, trong chém giết chinh chiến biết bao nhiêu sinh linh chết là có vô số vong hồn bị Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn nuốt, hấp thu lực lượng cường đại cấu thành căn nguyên sinh tử. Khi Ngụy Nguyên Thiên chết, vong hồn bị Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn cưỡng ép ăn mất, căn nguyên sinh tử đại thành. Trong chớp mắt này Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn và Tiêu Thần có cảm ứng rõ ràng.

Tiêu Thần quát to:

- Tử chi bản nguyên, sinh cơ diệt tuyệt!

Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn rung lên, linh quang khô vàng đậm bắn ra bao trùm Tiên Giới Chi Chủ, trong tiếng ầm vang nó chậm rãi chuyển động. Sau một vòng rút đi sự sống, tràn ngập tử ý. Toàn tinh vực hư không dao động không ổn định, chớp mắt không gian trở nên già nua mục nát. Sự sống cuồn cuộn như sông vỡ đê tuôn ra từ người Tiên Giới Chi Chủ, bị trực tiếp cướp mất.

Khống chế căn nguyên sinh tử, sống chết chỉ trong một ý nghĩ.

Tiên Giới Chi Chủ gầm rống, lực lượng khủng bố trong người bùng nổ.

- Căn nguyên sinh tử!

Con ngươi Tiên Giới Chi Chủ co rút thò tay khỏi ống tay áo chỉ lên trời, ánh sáng vàng cực đậm rực sáng như có mặt trời dâng lên từ đầu ngón tay gã:

- Thiên thuật, Định Thân!

Lực lượng phong trấn vô cùng mạnh tuôn ra từ hư không có thể trấn áp thực thể cùng hư ảo, dù là lực lượng thần thông cũng bị phong trấn. Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn từ từ chuyển động bỗng rung lên, bị ức chế, hơi thở tử vong diệt tuyệt tất cả bị nhốt chết ở bên trong không thể dao động chút nào, toàn không gian tĩnh lặng.

Sự đáng sợ của Tiên Giới Chi Chủ bày ra rõ ràng.

Nhưng hôm nay đối thủ của Tiên Giới Chi Chủ là Tiêu Thần.

Tiêu Thần ngước nhìn Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn, cũng chỉ một cái:

- Phá cho bản hoàng!

Bảy sắc bừng lên, hai lực lượng căn nguyên hỗn độn, thời không chứa trong đó chui vào cối xay.

Hỗn độn, thời không, sinh tử, đều là căn nguyên siêu mạnh cần có để thành tựu Vạn Pháp Vô Thượng, khi ba thứ gặp nhau thì trực tiếp tổ hợp với cách kỳ diệu nào đó, lực lượng bảy sắc xúc tiến điều này. Ba loại căn nguyên nhanh chóng dung hợp trong lực lượng bảy sắc, hơi thở siêu khủng bố dâng trào từ Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn.

Ngay sau đó không gian bị tiên thuật phong trấn đột nhiên tan vỡ tựa như mặt băng vỡ nát, lực lượng cướp đi sự sống phát ra từ Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn điên cuồng tăng vọt. Tiên Giới Chi Chủ kinh giận gầm rống, sự sống trong người gã như con sông ngược dòng bị Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn nuốt mất, làn da mất đi sáng bóng, mái tóc đen đổi màu muối tiêu, hơi thở bị suy yếu.

La Vân kinh giận không dám chậm trễ chỉ một cái:

- Tiên thuật, Cắt Đứt!

Linh quang khô vàng phong trấn của Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn bị cắt đứt một lỗ, La Vân lắc người biến mất.

- Tiêu Thần, mối thù hôm nay ngày sau cô sẽ đòi lại!

Tiên Giới Chi Chủ bị hù bỏ chạy.

Bốn Tiên Đế Tiên giới cùng Tiên giới đại trận phong trấn nhóm Quang Chiếu đều lộ vẻ kinh hoàng, rút tay lại chạy trốn theo Tiên Giới Chi Chủ.

Mặt Tiêu Thần tái nhợt, lúc trước hắn vận dụng lực lượng bảy sắc là cái cuối cùng trong nguyên thần. Thất Thải Hồ Lô trong trữ vật giới chỉ mờ nhạt, nếu không thể đuổi Tiên Giới Chi Chủ đi thì hậu quả không chịu nổi. Vừa rồi Tiêu Thần đánh liều ra tay, bây giờ xem ra người thắng vẫn là hắn. Tiêu Thần không tiếp tục truy sát, hắn không thèm nhìn hướng nhóm Tiên Giới Chi Chủ chạy trốn, hắn mang theo Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn phất tay xé rách không gian cất bước đi vào trong.

***

Kế Đô.

Yến Chân Tử núp trong bóng tối.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...