Đạo (Dịch) – Chương 2860

Khiếu Phong Tử gật gù:

- Có thể suy xét.

- Không được! Sao các ngươi có thể đối xử với ta như vậy? Viêm Đế, ngươi nói câu công bằng cho ta đi!

Thanh niên áo ngắn sốt ruột nói:

- Ta không có hồ lô, nếu các ngươi bỏ mặc ta lỡ ta bị bắt đi thì các ngươi đừng hòng sống yên!

Mặt Viêm Đế không biểu tình nói:

- Số năm sắp đến, không có ngươi thì chúng ta cũng vẫn khỏe.

Thanh niên áo ngắn gào khan:

- A! Sao các ngươi có thể như vậy!

Không ai quan tâm gã.

Khiếu Phong Tử nhìn khe hở không gian, những vết rạn nhanh chóng khép lại, lão mơ hồ cảm ứng trong thế giới liên kết với khe hở có dao động lực lượng quen thuộc.

Khiếu Phong Tử chậm rãi nói:

- Chỗ Vạn Pháp Vô Thượng sinh ra tất nhiên có hắc ám hủy diệt, xem ra bọn họ đã sặp nhau.

Hoàng Đế nói:

- Muốn thành đỉnh phải chịu được thử thách đau khổ, đây là điều tất nhiên, chắc hắn không sao.

Viêm Đế gật đầu.

Khiếu Phong Tử chắp tay cười nói:

- Đạo hữu, hôm nay mới gặp, lão phu tên Khiếu Phong Tử, chờ đạo hữu trong Huyền Hoàng.

Khiếu Phong Tử dứt lời, vết rạn cuối cùng cũng khép kín.

Trong tinh vực cuồn cuộn tuôn ra nguồn hắc ám lực lượng hủy diệt vô tận, bỗng chúng khựng lại, vô số lực lượng bảy sắc như mũi tên nhọn bắn xuyên hắc ám, cắt đứt, chiếu sáng toàn bộ tinh vực. Bảy sắc rực rỡ như dòng nước xiết từ lòng đất tuôn trào ra, xé nát hắc ám, dùng cách này mạnh mẽ giáng lâm cõi đời. Dù là hắc ám sâu thẳm nhất trên đời cũng không thể ngăn lại ánh sáng rực rỡ.

Khi hắc ám bị phá tan, Tiêu Thần hiện hình, mặt tái nhợt thở dốc. Nhờ vào Thất Thải Hồ Lô, nguyên thần là môi giới trong thời gian ngắn phát ra lực lượng bảy sắc cường đại như vậy khiến nguyên thần của Tiêu Thần mờ tối, từng đợt cảm giác suy yếu không ngừng truyền đến. Nhưng giờ phút này trong tinh thần của Tiêu Thần không ngừng quanh quẩn một câu nói: Đạo hữu, hôm nay mới gặp, lão phu tên Khiếu Phong Tử, chờ đạo hữu trong Huyền Hoàng.

Khi nhờ vào lực lượng bảy sắc xé nát hắc ám thì câu nói này mơ hồ vang bên tai Tiêu Thần, không biết là ảo giác hay thật sự. Bây giờ Tiêu Thần không có nhiều thời gian để suy nghĩ, hắn lạnh lùng ngước đầu nhìn. Phía không xa hắc ám tan nát lại tụ tập, Di Thần Nguyên từ từ hiện ra. Mặt Di Thần Nguyên trắng bệch như tờ giấy, khóe môi đỏ chót chảy ra từng vệt máu đen, mắt tối tăm, hơi thở yếu ớt hơn trước nhiều.

Ánh mắt Di Thần Nguyên độc ác, khóe môi cong lên kỳ dị mà dữ tợn:

- Khụ . . . Khụ . . . Tiêu Thần, mãi đến lúc này bản đế mới thật sự tin ngươi là kẻ thù duy nhất của bản đế. Hôm nay xem như ngươi thắng một bậc, nhưng sẽ có ngày bản đế tự tay giết ngươi!

Di Thần Nguyên thụt lùi lại, hòa vào hắc ám biến mất.

Phương xa trên chiến trường Hồng Mông, ngọc giản gầm rống kinh khủng, gai xương toàn thân căng thẳng, nó không dám ở lại đây lâu hơn, phất tay đập nát không gian chui vào trong hốt hoảng rút đi. Đệ Nhị Tổ Thi, Chủ Cửu U Địa Cung biến sắc mặt, vào lúc này bọn họ cảm ứng được kết quả tranh đấu ở tinh vực phía xa. Hai người gầm rống đẩy lùi đối thủ rồi phất tay đập nát không gian trốn ngay. Di Thần Nguyên thua rút đi đã định trước Đại Tần mất tư cách giành ích lợi trong trận chiến tranh này.

Trong chiến trường hai quân đánh nhau bên dưới, đại quân Tần quốc bất chấp tổn thương nhanh chóng co rút, quân đội chậm rãi lùi ra sau. Thiết kỵ Đại Yến truy sát, quân Tần chưa loạn, có truy sát cũng không chiếm được lợi gì cộng thêm đại quân Tiên giới rình rập, Đại Yến nhanh chóng rút binh thống kê tổn thương, điều chỉnh chiến trận. Chém giết điên cuồng gần một ngày, đại quân Yến, Tần đều bị tổn thương không nhẹ, tính sợ cỡ mấy trăm gần ngàn ức tướng sĩ chết tại đây.

Mắt Quang Chiếu rực sáng:

- Nhốt chặt Ngụy Nguyên Thiên!

Quang Chiếu điên cuồng đánh ra thần thông bất chấp mình sẽ bị tổn thương, lão dốc hết sức trói Ngụy Nguyên Thiên lại không cho lão quái này tránh thoát tìm cơ hội trốn khỏi đây.

Ba Đạo Tôn, Điền Tề Quân cùng hành động đẩy Ngụy Nguyên Thiên vào đường cùng. Đối mặt năm tu sĩ Hồng Mông, Ngụy Nguyên Thiên không cách nào chống cự lại được. Thi Liêu, Đệ Nhị Tổ Thi, Chủ Cửu U Địa Cung bỗng chốc rút đi gần như đưa gã vào chỗ chết.

Ngụy Nguyên Thiên rú lên:

- A! Bản tôn không cam lòng! Bản tôn không cam lòng!

Bóng dáng Ngụy Nguyên Thiên bị thần thông nhấn chìm, dù là Hồng Mông bị năm tu sĩ cùng đẳng cấp hợp sức nghiền giết cũng chết chắc. Dao động thần thông dần tan biến, Ngụy Nguyên Thiên cũng biến mất.

Hồng Mông mạch Hỏa tộc chết như vậy.

Lúc này tinh vực phương nam truyền ra tiếng giết rung trời, Tiên giới nhẫn nhịn đến bây giờ lựa chọn hành động. Đáy mắt Tiêu Thần lóe tia sáng lạnh vụt ngẩng đầu, thấy không gian trước mặt vỡ ra, Tiên Giới Chi Chủ La Vân cất bước đi ra. Gã chắp hai tay sau lưng, trong người có uy áp không gì sánh bằng phô thiên cái địa ập đến.

Tiên Giới Chi Chủ chậm rãi nói, giọng như sấm sét vang vọng tinh vực:

- Yến Chủ, ngươi đã bị thương không đánh lại cô, nếu bó tay đầu hàng thì cô hứa không bị thương mạng sống của ngươi.

Tiêu Thần cười khẩy nói:

- Dù bản hoàng không ở giai đoạn đỉnh cao, nhưng giết bản hoàng phải xem ngươi có thủ đoạn đó không.

La Vân cau mày, Tiêu Thần và Di Thần Nguyên đánh nhau bộc phát ra lực lượng bị gã cảm ứng rõ ràng, biết hai người rất mạnh, đều có thể đối kháng với gã. Tuy Tiêu Thần bị thương nhưng nếu hắn liều mạng thì La Vân khó an toàn rút lui, quan trọng nhất là gã không muốn giết Tiêu Thần mà muốn chí bảo sách phong trong tay hắn, và lực lượng bảy sắc. Chí bảo sách phong thì khỏi phải nói, là chí bảo Chân Linh sắc phong Vạn Pháp Vô Thượng, vô cùng quý giá. Mới rồi La Vân cảm ứng lực lượng bảy sắc, gã xem nó quan trọng còn hơn chí bảo sách phong. Từ lực lượng này La Vân cảm nhận uy áp mờ nhạt từ xa xưa trước, tuy mỏng manh nhưng làm cả người gã run rẩy gần như muốn quỳ xuống cúi đầu vái lạy.

Vì uy áp này đến từ Huyền Hoàng đại thế giới, Vạn Pháp Vô Thượng giả chí cao vô thượng. Nói cách khác lực lượng bảy sắc liên quan đến Vạn Pháp Vô Thượng cảnh, sức hấp dẫn đó đối với La Vân còn hơn chí bảo sách phong rất nhiều. Năm xưa La Vân chưa kịp từ chí bảo sách phong biết cách thành tựu Vạn Pháp Vô Thượng, nhưng gã biết đẳng cấp đó. Nên bây giờ La Vân rất muốn có lực lượng ẩn giấu trong người Tiêu Thần, có lẽ gã sẽ mở ra con đường mới đi lên đỉnh vô thượng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...