Đạo (Dịch) – Chương 2859

Đột nhiên ngay sau lưng hiện ra một bóng người, áo màu đen, môi đỏ như máu, mắt đen láy chiếm trọn con mắt lạnh băng nhìn hắn. Người này là Di Thần Nguyên, mặt gã hơi tái, hiển nhiên Tiêu Thần tấn công điên cuồng cũng gây tổn thương cho gã. lúc này Di Thần Nguyên không lo lắng nhiều, gã và Tiêu Thần đánh nhau sẽ cho Tiên Giới Chi Chủ ngư ông đắc tội. Khi thế giới hắc ám hình thành là Di Thần Nguyên có thể cắn nuốt tất cả bổ sung lực lượng cho mình, chỉ cần giết Tiêu Thần là gã sẽ có hết lực lượng, sẽ không kiêng dè gì nữa. Hơn nữa Di Thần Nguyên trực giác ăn Tiêu Thần sẽ cho gã lực lượng cường đại khó thể tưởng tượng, dù là Tiên Giới Chi Chủ cũng sẽ thành một phần sức mạnh của gã, khi đó gã sẽ thành chúa tể hắc ám nguyên Đại Thiên Giới.

Giờ phút này Di Thần Nguyên đã không thể tiếp tục chờ đợi lâu thêm, Tiên Giới Chi Chủ chú ý cuộc chém giết của hai người, nếu bị Tiên Giới Chi Chủ phát hiện sẽ ngăn cản ngay. Di Thần Nguyên tấn công, cơ thể gã bỗng tán đi thành vô số đoàn bông đen bay hướng Tiêu Thần. Mặt ngoài thì mấy doàn bông đen này không khác gì những cái khác, Di Thần Nguyên tự tin vào năng lực ẩn núp của mình, Tiêu Thần không thể phát hiện được. Tiêu Thần đã bị hao tổn lực lượng nhiều, Di Thần Nguyên chỉ cần nuốt hắn vào thì gã tự tin có thể tiêu hóa hắn, hòa tan thành lực lượng tinh thuần nhập vào người gã.

Di Thần Nguyên chậm rãi trôi nổi, càng lúc càng đến gần Tiêu Thần. Khi Tiêu Thần đấm nát một đoàn bông đen trước mặt thì Di Thần Nguyên bỗng tăng tốc, gã dự định ngay khoảnh khắc hắn ra tay thì phòng hộ quanh người sẽ giảm thấp chút, đó là thời cơ tốt nhất để gã tấn công. Mấy đoàn bông đen tăng tốc, chợt lóe đã bao trùm người Tiêu Thần, mấy cục bông kết hợp với nhau hóa thành lực lượng hắc ám dao động, khuôn mặt Di Thần Nguyên hiện ra, chấn động toát ra vẻ dữ tợn hiểm ác.

Di Thần Nguyên mở miệng cuồng cười:

- Tiêu Thần, người cuối cùng chết là ngươi, bản đế mới là chủ của thế gian này!

Nhưng ngay sau đó khuôn mặt dữ tợn đột nhiên hóa thành kinh giận, đáy mắt lóe tia sợ hãi, há mồm hét chói tai.

Giây sau bảy sắc như đao thương lợi kiếm từ bên trong bắn ra xé nát hắc ám.

***

Trong Huyền Hoàng, một góc trời bỗng gió nổi mây phun, không gian sinh ra từng vết rạn li ti như tơ nhện, từng lũ lực lượng bảy sắc xen lẫn khói đen mờ nhạt dọc theo khe hở lọt ra, tuy mỏng manh nhưng chúng nó xuất hiện khiến Huyền Hoàng chấn động hàng loạt.

Trên bầu trời, nguyên lực hùng hồn tụ lại, một khuôn mặt to vạn dặm hiện ra, mắt lạnh băng không chút cảm xúc nhìn các vết rạn trên trời.

Miệng to khép mở phát ra giọng nói lạnh lùng nói:

- Số năm xuất hiện cá thế vượt qua lực lượng tự liệt, cơ chế ứng đối, hủy diệt.

Giọng nói bằng phẳng không lên xuống nhưng chất chứa uy năng chí cao vô thượng. Dứt lời một bàn tay to xuất hiện trong hư không chụp xuống vết rạn không gian, bàn tay toát ra chút hơi thở đủ xóa sổ tu sĩ Hồng Mông vô số lần, một chưởng chụp xuống đủ hủy diệt hết thảy.

Nhưng đằng trước bàn tay này đột nhiên xuất hiện một nam nhân mặc trường bào màu vàng, khuôn mặt uy nghiêm nhìn bàn tay đập xuống, hừ lạnh tung nắm đấm.

- Nát!

Ầm!

Khuôn mặt to trên bầu trời chuyển sang nhìn người đó, môi khép mở phát ra thanh âm:

- Số hai vượt qua lực lượng cá thể tự liệt, uy hiếp cấp một, cơ chế ứng đối, hủy diệt. Sai lầm, hủy diệt số năm vượt qua lực lượng cá thể tự liệt là nhiệm vụ số một, sửa chữa, tiếp tục nhiệm vụ số một!

Nó quay mặt đi, không để ý đến nam nhân bị đánh bay, bàn tay thứ hai ngưng tụ ra tiếp tục vỗ tới trước.

Thanh niên áo ngắn bước đến:

- Ha ha! Hoàng Đế, xem ra mấy năm nay ngươi cũng không có tiến bộ gì, vẫn bị cái tên to lớn này đánh bay. Muốn bảo vệ tiểu tử này còn cần ta ra tay!

Tuy thanh niên cười nhưng mắt đầy trầm trọng tay vỗ tới trước:

- Hồ lô!

Một ảo ảnh hồ lô xuất hiện, mỏ nhọn chĩa xuống, phần đuôi chĩa lên, hình thể nhanh chóng biến lớn, đuôi chĩa lên cao rồi bỗng đập xuống.

Lại vang tiếng nổ, hồ lô bị đập nát, thanh niên áo ngắn la oai oái bay ra sau.

Hoàng Đế đứng thẳng người lạnh lùng nói:

- Hồ Lô, xem ra ngươi không tốt gì hơn ta.

Thanh niên áo ngắn nghiến răng nói:

- Chết tiệt, nếu không phải hồ lô của ta không có đây thì sao không đánh lại nó được!

Mặt to vẫn không biểu tình quay sang nhìn hai người:

- Số bốn vượt qua lực lượng cá thể tự liệt, uy hiếp một cấp. Số hai vượt qua lực lượng cá thể tự liệt, uy hiếp một cấp. Cộng lại vượt uy hiếp một cấp, có thể ngăn cản hủy diệt số năm vượt qua lực lượng cá thể tự liệt. Cơ chế ứng đối, thanh trừ trước.

Nhiệt độ không khí đột nhiên tăng cao, lão nhân gầy teo xuất hiện, đáy mắt lóe tia đỏ ngầu:

- Mặt bư, cộng thêm lão phu nữa thì ngươi làm sao?

Mặt to khép mở môi:

- Số ba vượt qua lực lượng cá thể tự liệt, uy hiếp một cấp. Cảnh báo, lực lượng vượt qua cá thể tự liệt bên ngoài đã vượt cực hạn chịu đựng, cần tăng mạnh lực lượng!

Hình thể của nó không tăng thêm mà nhanh chóng thu nhỏ còn cỡ trăm dặm, nhưng cho ba người cảm giác nguy hiểm tăng lên gấp đôi so với lúc trước.

Thanh niên áo ngắn càun hàu:

- Tửu Lão Quỷ nếu còn không đến thì chúng ta phải chạy!

Lão đạo mặc đạo bào, cầm quẻ bàn bước tới:

- Lão phu Khiếu Phong Tử tính thiên tính địa tính âm dương, biết trước biết sau biết hiện thời. Ngươi còn gọi lão phu là Tửu Lão Quỷ thì đừng hòng lấy một giọt quỳnh tương nào trong động phủ của lão phu!

Khiếu Phong Tử nhìn ba người, quay đầu xem khuôn mặt to trên bầu trời:

- Mặt bư, ngươi còn không đi chẳng lẽ muốn ngủ say mấy kỷ nguyên nữa?

Mặt to im lặng, một lúc sau nói tiếp:

- Số một vượt qua lực lượng cá thể tự liệt, vượt qua uy hiếp một cấp. Cảnh báo, lực lượng vượt qua cá thể tự liệt bên ngoài đã vượt cực hạn chịu đựng, cần tăng mạnh lực lượng! Cảnh cáo, lực lượng không đủ! Cảnh cáo, lực lượng không đủ! Cơ chế ứng đối, rút lui!

Nói xong mặt to biến mất, hóa thành nguyên lực thiên địa ồ ạt đổ xuống, gió to đầy trời xé rách từng áng mây trắng.

Thanh niên áo ngắn khinh thường nói:

- Xì, vẫn như cũ! Tửu . . . Khiếu Phong Tử vừa đến liền sợ hãi chạy mất, mấy kỷ nguyên rồi mà mặt bư vẫn không tiến bộ chút nào.

Khóe mắt Hoàng Đế co giật:

- Đó là tại ngươi đến muộn, lúc trước lực lượng của ta và Khiếu Phong Tử hơi yếu, bị nó truy sát trốn tránh mấy chục kỷ nguyên. Có lẽ nên cho ngươi cảm nhận mùi vị bị nó truy sát, bảo đảm ngươi cả đời khó quên.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...