Đạo (Dịch) – Chương 2863

Khuôn mặt Tử Yên bình tĩnh, mắt lóe tia quyết tuyệt, hai đoàn hỏa hoa bùng cháy trong mắt nàng.

Huyết mạch phượng hoàng hoàn chỉnh sau khi đại thành có thể niết bàn trọng sinh trong lửa, có được lực lượng gần như bất tử bất diệt. Nhưng trước khi huyết mạch đại thành mà dẫn phát lửa này sẽ đốt sạch người mình, hình thần diệt tuyệt mãi mãi biến mất khỏi cõi đời.

Tử Yên biết tại sao Yến Chân Tử muốn bắt giữ bọn họ, nàng không thể để lão như ý lấy họ uy hiếp Tiêu Thần.

Khóe môi Tử Yên cong lên nụ cười xinh đẹp:

- Phu quân, xin lỗi, Tử Yên thất hứa.

Bỗng có tiếng quát to:

- Định!

Một chữ đông không gian lại không có dao động gì.

Yến Chân Tử đang định hung tợn lao lên chợt cứng người lại, mặc kệ lão vùng vẫy cỡ nào cũng không thể nhúc nhích, mắt tràn ngập sợ hãi.

Vành mắt Tử Yên đỏ hoe, trong tầm mắt nàng là không gian vỡ ra, Tiêu Thần bước ra. Mặt Tiêu Thần tái mét, mắt mờ tối nhưng sống lưng vẫn thẳng như tùng, dường như áp lực gì cũng không thể đè hắn cong xuống. Một cối xoay to chậm rãi xoay tròn trên đỉnh đầu Tiêu Thần, hơi thở khủng bố phô thiên cái địa ập đến.

Hắn trở lại!

Tiêu Thần nhìn Yến Chân Tử, lạnh băng âm trầm không chút độ ấm. Tiêu Thần động ý niệm, Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn trên đầu giáng xuống linh quang khô vàng bao phủ người Yến Chân Tử.

- A!

Yến Chân Tử đau đớn gào thảm, mặt dữ tợn vặn vẹo, sự sống cuồn cuộn tuôn ra từ cơ thể lão. Bị lực lượng cường đại cắn nuốt, Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn cướp đi sự sống của Yến Chân Tử. Trong quá trình cơ thể Yến Chân Tử nhanh chóng khô quắc, hơi thở suy yếu nhanh, dần mục nát. Một tiếng bóc khẽ, cơ thể lão quái này tan vỡ thành phấn tan biến trong thiên địa, nguyên thần hét chói tai bị linh quang khô vàng kéo vào, Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn ăn mất.

Trong thời gian ngắn Yến Chân Tử Hồng Mông cảnh chết dưới Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn, tuy chỉ trong tích tắc nhưng lão phải chịu hành hạ đau đớn kinh khủng nhất, nguyên thần bị Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn luyện hóa vĩnh viễn biến mất khỏi cõi đời. Từ đầu đến cuối Tiêu Thần không cho Yến Chân Tử cơ hội nói chuyện, chưa từng có ý định thu phục lão dưới trướng. Ra tay với bốn nữ nhân Tử Yên là đã đụng vào giới hạn đau nhất trong lòng Tiêu Thần, đã định trước kết cục chết không chỗ chôn cho Yến Chân Tử.

Mặt Tây Đồng tràn đầy kính sợ, tuy nàng biết tu vi của Tiêu Thần mạnh mẽ Hồng Mông không đánh lại, nhưng hôm nay thấy hắn xóa sổ Yến Chân Tử dễ như lấy đồ trong túi vẫn khiến nàng rung động. Loại lực lượng này vượt xa tưởng tượng của Tây Đồng, gần như vượt khỏi đẳng cấp Hồng Mông.

Xóa sổ Yến Chân Tử rồi lực lượng trấn áp tràn ngập trong không gian bỗng tan biến, Tiêu Thần cất bước đi tới, ôm nữ nhân mắt đỏ hoe vào ngực.

Tiêu Thần thì thầm:

- Dù ở lúc nào đều đừng đi ra một bước này, mọi thứ có vi phu che mưa chắn gió cho nàng, nếu vi phu không chết là các nàng đều bình yên.

Tử Yên ôm chặt eo Tiêu Thần gật đầu như gà mổ thóc, dường như sợ thả tay ra hắn sẽ biến mất. Chờ Tử Yên bình tĩnh lại Tiêu Thần nhẹ vỗ eo mềm dẻo.

Tử Yên đứng dậy hơi hành lễ hướng Tây Đồng trưởng lão:

- Đa tạ trưởng lão hết sức giúp đỡ, ân tình này Tử Yên vô cùng cảm kích.

Tây Đồng trả lễ:

Tiêu Thần nói:

- Tây Đồng trưởng lão, bản hoàng đều thấy việc hôm nay, nếu không có Tây Đồng trưởng lão ngăn cản chưa chắc chống đỡ đến lúc bản hoàng trở về. Nếu nhóm Tử Yên có gì không may thì bản hoàng sẽ hối hận cả đời.

Tiêu Thần tạm dừng rồi bỗng phất tay áo.

Mặt sau Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn, chữ triện cổ đột nhiên lóe sáng, sự sống đậm đặc chuyển động bắn ra dung nhập vào người Tây Đồng. Sức sống vào người, mặt Tây Đồng hớn hở, vết thương nhanh chóng chữa lành thậm chí tu vi vừa rồi còn bất ổn đột nhiên dần ổn định.

- Đa tạ bệ hạ!

- Trưởng lão nên được đến, không cần nói cảm ơn.

Tây Đồng nói:

- Nếu bệ hạ không còn chuyện gì thì bản tôn cáo lui trước.

- Trưởng lão tự tiện đi.

Tây Đồng lại hành lễ rồi xoay người đi, nàng biết chuyện của bốn nữ nhân Tử Yên, dù phen này Tiêu Thần về kịp lúc thì phu thê bên nhau không lâu được, nàng sẽ không quấy rầy họ. Nhớ đến phút cuối Tử Yên ra tay cứu mình khiến Tây Đồng thầm thở dài, nữ nhân lương thiện như vậy không nên có kết cục đó.

Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi tỉnh dậy, hơi giật mình nhìn điện vũ Đế Cung thành đống phế tích. Tiêu Thần vì tránh cho các nàng lo lắng nên giải thích vài câu rồi bỏ qua chuyện này.

Nguyệt Vũ lo lắng hỏi:

- Phu quân mới từ tiền tuyến trở về, sắc mặt không được tốt, có phải bị thương không? Phu quân mau nghỉ ngơi đi, tỷ muội chúng ta không sao.

Tiêu Thần cười cười ngoắc tay, Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn đưa sức sống vào người hắn khiến mặt hắn lại hồng hào:

- Vi phu chỉ bị hao tổn chút lực lượng, nghỉ ngơi một thời gian là sẽ khỏe lại, đừng lo. Các nàng tỉnh lại cảm giác thế nào?

Thanh Mi mỉm cười nói:

- Trước kia luôn thấy ủ rũ, người mềm nhũn nhưng hôm nay cảm giác rất tốt, sảng khoái hơn nhiều.

Lòng Tiêu Thần chùng xuống, có linh cảm không may, mặt ngoài hắn không lộ vẻ gì.

Tiêu Thần hơi tạm dừng rồi nói:

- Nơi này cần xây dựng lại, chúng ta đi sơn trang ngoài Kế Đô ở tạm được không?

Tử Yên cẩn thận tỉ mỉ chợt nghĩ đến điều gì, mặt hơi cứng ngắc sau đó ngoan ngoãn nói:

- Được.

Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi gật đầu.

Cối xoay to quay trên đỉnh đầu rung rung hóa thành hai luồng khí xanh, vàng quấn nhau rơi vào người Tiêu Thần. Hắn phất tay áo mang theo bốn nữ nhân xé ra không gian bước vào, khi xuất hiện đã ở trong sơn trang. Mặt trời chói sáng chiếu mây trắng lững lờ trôi như từng đóa sen trắng thanh khiết nở rộ, cực kỳ xinh đẹp.

Trước mặt là bãi cỏ sơn trang xanh mượt dào dạt sức sống, cỏ đung đưa theo gió nhẹ tựa những bàn tay nhỏ lúc lắc.

Tử Yên mỉm cười nói, sắc mặt bình tĩnh lạ lùng:

- Ngồi chút tại đây đi, phơi nắng trò chuyện với phu quân.

Tiêu Thần dịu dàng nhìn các nàng, gật đầu nói:

- Được.

Bọn họ tùy ý ngồi xuống, Tiêu Thần ở giữa, bốn nữ nhân dựa vào người hắn, dưới ánh mặt trời cảm nhận gió nhẹ phất vào mặt, tinh thần bình tĩnh lại. Năm người thì thầm nói chuyện, đa số là về Nhân Gian giới, vì thời gian đó là khó quên quý giá nhất với họ. Tuy có thật nhiều đau khổ nhưng cũng có vô số hồi ức tươi đẹp. Tiêu Thần chỉ yên lặng nghe, mỉm cười thi thoảng nhẹ gật đầu.

Thời gian dần trôi, rất nhanh qua nửa canh giờ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...