Đạo (Dịch) – Chương 2850

Thanh Mi đã đặt sẵn bàn ghế kéo Tiêu Thần ngồi xuống, rót tách trà thơm cho hắn:

- Đây là lá trà thần thiếp mới hái, phu quân nếm thử xem hương vị thế nào. lúc ở Tu Chân giới Mạc La thần thiếp làm ăn buôn trà, có chút tài trong việc pha trà.

Nói đến cuối cùng vẻ mặt Thanh Mi rất đắc ý.

Tiêu Thần trêu đùa:

- Ha ha ha! Thanh Mi nhà ta đúng là lợi hại, còn từng bán lá trà. Nhưng lúc ta gặp nàng thì nàng không làm nữa, chẳng lẽ lời nhiều quá, chắn đường kiếm tiền của người ta nên bị ép đổi nghề bán thuốc?

Thanh Mi đỏ mặt dỗi, xoay eo nhỏ giẫm chân nói:

- Phu quân chỉ muốn chọc người ta, không thèm quan tâm phu quân nữa!

Tiêu Thần cười phá lên ôm Thanh Mi vào lòng:

- Nào, để vi phu thử xem Thanh Mi nhà ta nấu trà thơm không.

Hai người cười đùa một lúc thì Tiểu Nghệ đã bưng cá kho mùi thơm nức mũi đi ra:

- Hay thật, ta đang thắc mắc sao tiểu nha đầu không đi nhà bếp hỗ trợ thì ra ở đây bám dính phu quân. Không mau đi bưng thức ăn, muốn ăn một mình sao?

Thanh Mi đỏ mặt nhảy dựng lên lầu bầu:

- A! Tiểu Nghệ tỷ tỷ nói chuyện không biết xấu hổ, ban ngày ban mặt sao có thể nói năng tùy tiện!

Tiểu Nghệ tức giận đặt thức ăn xuống, chống nạnh quát:

- Hay cho tiểu Thanh Mi, giờ dám sửa lưng ta nữa? Hôm nay ta cho ngươi nếm thử sự lợi hại của Ma Tông đại tiểu thư! Để ngươi biết năm xưa Lý Tiểu Nghệ ta đây là nữ ma đầu người gặp người sợ!

- A! Tiểu Nghệ tỷ tỷ xấu hổ định giết người, phu quân mau cứu ta!

Tiêu Thần nhìn hai nữ nhân cười giỡn, mặt tràn đầy ý cười.

Tử Yên, Nguyệt Vũ lần lượt bưng thức ăn, canh cá ra.

Tử Yên cười mắng:

- Hai tiểu nha đầu nếu còn không giúp việc thì chút nữa đừng ăn cơm.

- Tại Tiểu Nghệ tỷ tỷ ăn hiếp người ta, rõ ràng mình sai còn không cho người ta nói!

- Không cho nói rồi sao? Ta là tỷ tỷ, ngươi phải nghe lời ta!

- Tử Yên tỷ tỷ nhìn xem Tiểu Nghệ tỷ tỷ bá đạo thế nào, tỷ tỷ phải làm chủ cho ta!

- Tử Yên tỷ đừng bị nàng ta lừa, tiểu nha đầu miệng quá độc, nếu không dạy dỗ lại sau này Tiêu gia chúng ta lật trời rồi!

Cười đùa một lúc sau rượu và thức ăn đặt ngay ngắn.

Tử Yên làm một mâm cơm toàn cá, mùi và hình dạng đều đẹp, hấp, kho, nấu dấm, chiên, nấu canh, các mùi thơm khác nhau lượn lờ, màu sắc hương vị khiến người thèm ăn.

Tiêu Thần đứng lên rót đầy ly cho bốn nữ nhân, cười nói:

- Ly thứ nhất kính Tử Yên nấu ăn ngon cho chúng ta có phúc miệng.

Tiểu Nghệ, Thanh Mi hùa theo:

- Đúng đúng đúng, trước tiên kính Tử Yên tỷ tỷ, không thì lát nữa ngại không dám ăn.

Nguyệt Vũ cũng cười nâng ly.

Tử Yên liếc xéo Tiêu Thần, cười nói:

- Phu quân muốn kính thì thần thiếp đành uống.

Tử Yên ngửa đầu một hơi uống cạn, khí khái hào sảng.

Uống xong một ly mấy người cầm đũa gắp đồ ăn, nhấm nháp, liên tiếp gật gù khen ngon.

Thấy bốn người Tiêu Thần ăn vui vẻ, Tử Yên cười tươi nói:

- Tài nấu ăn này là lúc ta còn nhỏ chưa bái vào sơn môn, bước lên đường tu đạo mẫu thân tự mình dạy ta từng chút một. Mẫu thân nấu cá mới thật sự ngon, dù bây giờ ta nắm giữ cách điều phối, nấu nướng chính xác mấy vẫn cảm thấy mình nấu không ra mùi vị đó.

- Tử Yên tỷ tỷ đã nấu ngon như vậy chắc bá mẫu làm càng ngon nữa, nhưng được ăn ngon thế này ta đã rất thỏa mãn.

Tiểu Nghệ cười nói:

- Thanh Mi, miếng cá kho này là của ta, đừng cướp!

- Sao là của tỷ tỷ được, thức ăn đặt trên bàn ai kẹp được trước là của người đó!

- Dàm giành với ta, coi ta gãi ngứa này!

Tử Yên cười lắc đầu, lòng nổi lên chút buồn phiền bị hai kẻ dở hơi làm tan biến hết. Tử Yên thầm cảm động, nàng biết bọn họ cố ý chọc cười nên không nói nhiều, khuyên nhủ cả hai.

Tiêu Thần cười nhìn xem, lòng bình yên thỏa mãn. Tiêu Thần chợt ngước đầu nhìn lên trời, trong khoảnh khắc này quốc vận Đại Yến sôi trào cuồn cuộn, sát khí từ biên cảnh bắn thẳng lên tầng mây, rồng vàng chín móng ngửa đầu gầm rống trên Đế Cung Kế Đô.

Hôm nay Đại Yến im lặng lâu ngày rốt cuộc ra tay, biên cảnh trú đóng vạn ức đại quân tuôn ra giết vào quốc cảnh Đại Tề, Đại Ngụy, Đại Triệu.

Đến đây thì lửa chiến đại tranh hoàn toàn lan tràn các góc Đại Thiên Giới.

Trong khi các nước Đại Thiên Giới ác chiến thì ngoài sơn trang Kế Đô, Tiêu Thần và Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi có cuộc sống hết sức bình tĩnh.

Buổi chiều Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn nhìn sắc trời, nói:

- Sắp đến lúc rồi, các nàng về phòng tĩnh tọa phục hồi tinh lực đi, để đừng mệt nhọc.

Đây là quy định Tiêu Thần yêu cầu, mỗi ngày bốn nữ nhân phải mất nửa canh giờ tĩnh tọa.

Bốn nữ nhân Tử Yên biết Tiêu Thần lo lắng thân thể của mình nên không từ chối, ngoan ngoãn vâng dạ quay về phòng mình.

Chờ các nàng đi thì nụ cười trên mặt Tiêu Thần dần mất, biểu tình trầm trọng. Trong thời gian này bốn nữ nhân thường cố ý né tránh vấn đề nguyên thần không ổn, cố gắng biểu hiện yên bình vui vẻ khi sống chung, nhưng chuyện này luôn nè nặng trong lòng Tiêu Thần không giảm bớt chút nào, theo thời gian trôi qua áp lực càng lúc càng nặng nề hơn. Vì Tiêu Thần không biết lực lượng âm lạnh ẩn núp trong nguyên thần của nhóm Tử Yên khi nào sẽ bùng nổ, lúc đó hắn phải làm sao đây? Tiêu Thần hít sâu đè nén nhiều suy nghĩ trong lòng, hắn đứng dậy phất tay xé rách không gian, khi lại xuất hiện đã ở bên ngoài thư phòng sơn trang, đi thẳng vào trong.

Đạo Hiền ở trong thư phòng cung kính hành lễ:

- Tham kiến bệ hạ!

Tiêu Thần ngồi xuống, phất tay:

- Miễn, mấy ngày nay có tiến triển gì không?

Đạo Hiền áy náy nói:

- Hồi bẩm bệ hạ, thần mấy ngày liền phái người tìm y đạo thánh thủ hoặc cường giả tu đạo trong Đại Yến cảnh chữa cho nguyên thần hoàng hậu và ba vị nương nương không ổn, nhưng đến nay chưa từng có thu hoạch. Thần làm việc không tốt, xin bệ hạ trách phạt.

Tiêu Thần cau mày nhưng không lộ ra ngoài vẻ thất vọng, một lúc sau khẽ nói:

- Tiếp tục tìm.

Đạo Hiền lấy một phong thư ra dâng lên bằng hai tay:

- Thần tuân chỉ. Ngoài ra thần có một chuyện bẩm báo, hai cô nương Tiểu Hoa, Bích Thanh hôm qua đã rời khỏi Đế Cung. Đây là thư Tiểu Hoa cô nương để lại cho bệ hạ.

Tiêu Thần nhận lấy, giở ra xem, đập vào mắt là dòng chữ thanh tú của Tiểu Hoa.

[Tiêu Thần đại ca, ta và tỷ tỷ không thể giúp gì được cho đại ca nữa, nên muốn rời khỏi Đế Cung sống một cuộc sống đơn giản. Hy vọng đại ca sớm tìm ra cách chữa khỏi cho các Tử Yên tỷ tỷ, đừng nhớ thương, Tiểu Hoa.]

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...