Vài lời ít ỏi, nàng nhẹ nhàng bước đi.
Tiêu Thần nhớ dáng vẻ suy yếu của Tiểu Hoa sau khi chữa cho nhóm Tử Yên, lòng có linh cảm không may.
Tiêu Thần sốt ruột hỏi:
- Bọn họ đang ở đâu?
- Khi thần biết việc này đã phái người âm thầm đi theo, phát hiện hai vị cô nương không đi xa, vẫn ở trong Kế Đô.
Đạo Hiền cung kính nói:
- Nhưng có một người khác ở cùng hai cô nương.
- Là ai?
- Vân di đi bên cạnh Thành Thành cô nương.
Tiêu Thần giật mình, mắt tối tăm, hắn lặng im vài giây rồi phất tay ra hiệu Đạo Hiền lui xuống.
Đạo Hiền hành lễ:
- Thần sẽ phái người tiếp tục tìm danh y, thần cáo lui.
Đạo Hiền lùi mấy bước rồi xoay người đi ra.
Tiêu Thần dựa vào lưng ghế, vùi người vào bóng ma, nhíu chặt mày, ánh mắt mệt mỏi. Quang Chiếu, ba Đạo Tôn Chiến Thần cung đều bất lực, trong lòng Tiêu Thần biết khả năng tìm ra cách chữa cho nhóm Tử Yên trong Đại Thiên Giới là rất nhỏ, nhưng hắn không muốn từ bỏ hy vọng. Bây giờ người có khả năng giúp Tiêu Thần nhất là Tuyền, nhưng gã đã rời đi thật lâu, hiện giờ cảm ứng với hắn đã hoàn toàn biến mất, không ai biết Tuyền đi đâu. Dù Tiêu Thần muốn tìm chưa chắc kiếm được Tuyền, hơn nữa nhóm Tử Yên không chờ nổi hắn quay về. Bây giờ Tiêu Thần không thể, cũng không dám rời xa các nàng, vì khi đã chia tay có thể là vĩnh biệt.
Không biết qua bao lâu Tiêu Thần thức tỉnh từ trầm tư, xoa mặt giấu đi bất an lo âu, xé không gian rời khỏi thư phòng. Đã nửa canh giờ, nhóm Tử Yên sắp đi ra, hắn không thể lộ vẻ yếu ớt, bất an trước bọn họ.
Vì bây giờ Tiêu Thần là chỗ dựa duy nhất của các nàng.
***
Phía nam Kế Đô, cuối con hẻm dài sâu hun hút có một viện lạc yên tĩnh.
Hai người ngồi trong viện, một là Vân di, ngồi đối diện nàng là phụ nhân mặt nhăn nheo, tóc hoa râm khoảng bốn, năm mươi tuổi, mắt mờ đục, hơi thở yếu ớt suy yếu.
Vân di thở dài, vẻ mặt bất nhẫn:
- Ài, ngươi làm hại chính mình cũng không cứu bọn họ được, cần gì khổ vậy?
Phụ nhân già nua cười nói:
- Vân di không trách ta hại Thành Thành tỷ sao?
Vân di lắc đầu chua xót nói:
- Từ năm đó quốc công bị lưu đày Tinh Vực Tội Ác là ta biết trái tim tiểu thư đã chết, tiểu thư sống chỉ còn cái thể xác chịu đựng lòng giày vò, đau khổ. Chết vì quốc công là việc cuối cùng tiểu thư có thể làm, chắc trong lòng tiểu thư rất bình tĩnh, thậm chí thầm vui vẻ. Đây chưa chắc là kết quả tốt nhất cho tiểu thư nhưng giải thoát tiểu thư, cũng là lựa chọn của tiểu thư. Nghĩ thông những điều này rồi tuy ta vẫn cảm thấy không đáng giá cho tiểu thư nhưng không còn trách các người.
- Thành Thành tỷ chết vì bệ hạ, ta cũng cam nguyện hy sinh cứu nhóm hoàng hậu nương nương, bởi vì bệ hạ không thể mất họ, đây là lý do ta ra tay, dù rơi vào tình trạng này cũng không hối hận!
Vân di nghiến răng nói:
- Ta thừa nhận quốc công là nam nhân hiếm có trên đời nhưng thật sự đáng giá các người vì quốc công trả giá nhưng không nhận được báo đáp sao?
- Đáng.
Bích Thanh đi tới, bưng chén thuốc, nghe câu đó tức giận quát:
- Nếu sớm biết muội còn như vậy thì tỷ không tốn công sức nấu thuốc điều dưỡng thân thể cho muội, để muội chết cho rồi!
Phụ nhân già nua ngước lên cười nói:
Vành mắt Bích Thanh đỏ ửng:
- Nha đầu không lương tâm, biết tỷ tỷ không nỡ mà còn tàn nhẫn với mình như thế. Nếu muội đi rồi một mình tỷ tỷ làm sao sống trên đời này?
- Tỷ tỷ, xin lỗi . . .
- Biết có lỗi với tỷ thì hãy điều dưỡng thật tốt vào, giờ mau uống thuốc đi. Tỷ không tin bằng vào y thuật của hai chúng ta không bảo vệ được mạng sống của muội!
- Ừm! Ta tin tỷ tỷ!
***
Đại Thiên Giới bao la vô tận, các nước chiếm tinh vực chỉ là nơi nguyên khí tràn đầy nhất, phẩm cấp tu chân tinh cao nhất, tỷ lệ rất nhỏ trong phạm vi toàn Đại Thiên Giới.
Bên ngoài cương vực các nước là tinh vực hoang dã không giới hạn. Cách các nước càng xa càng vào sâu trong tinh vực hoang dã, nguyên lực thiên địa khô cạn, phẩm cấp tu chân tinh giảm thấp dần, có nhiều nơi là tử tinh sắp bị hủy diệt. Trong tinh vực nổi lên gió mạnh phô thiên cái địa, lực lượng mạnh mẽ đủ cuốn thiên thạch to lớn vào trong nghiền nát hết, quét qua bốc lên bụi mù. Đây là một mảnh tinh vực sắp diệt tuyệt, đi thêm nữa là bóng tối vĩnh hằng, trong hắc ám tràn ngập lực lượng hủy diệt vô cùng vô tận.
Nơi này có lẽ có thể gọi là tận cùng Đại Thiên Giới, nói chính xác hơn là tận cùng trước mắt. Vì thời gian trôi qua, bóng tối không ngừng xâm nhập, có lẽ không lâu sau mọi thứ nơi này sẽ bị hủy diệt, mãi mãi chìm trong bóng tối.
Trong tinh vực này bỗng lan tràn sóng gợn không gian từng vòng, Tuyền bước ra. Mặt Tuyền tái mét gần như trong suốt, mắt mờ tối, khóe môi còn vết máu chưa kịp lau. Tuyền quét mắt bốn phía, nhẹ gật đầu, mắt lộ tia vừa lòng, không biết gã vừa lòng cái gì.
Một giọng nói lạnh nhạt vang lên:
- Cô thật muốn xem ngươi còn trốn đi đâu được.
Uy năng khủng bố ẩn chứa trong giọng nói, cuồng phong tàn phá rít gào trong tinh vực bị trấn áp bỗng chốc tan biến.
Không gian gần sau lưng Tuyền vang tiếng nổ sụp xuống thành lỗ đen to, hơi thở siêu khủng truyền ra. Tuyền vụt xoay người lại, mắt sáng rực bắn thần quang, ánh sáng vàng đậm gần như thực chất tuôn ra từ người gã. Tuyền như mặt trời vô cùng rực rỡ trong tinh vực tối tăm. Tuyền gầm lên, gã không trốn nữa mà lao thẳng vào lỗ đen.
Ánh sáng vàng xẹt qua không trung như vì sao rơi, khí thế thảm liệt quyết tuyệt động trời. Tuyền vừa lòng là vì mình chống đỡ đến nơi này, dốc hết sức tranh thủ nhiều thời gian hơn cho Tiêu Thần. Bây giờ không còn đường trốn nữa vậy Tuyền không thèm trốn.
Trong lỗ đen truyền ra tiếng gầm tức giận, tiếng nổ khai thiên tích địa, lực lượng hủy diệt như sóng dồn dao động hướng bốn phương tám hướng điên cuồng lan tràn. Nơi dao động đi qua không gian tan nát, ngôi sao hủy diệt, tất cả rơi vào bóng tối. Tinh vực này bị lực lượng cường đại hủy diệt. Thật lâu sau dao động lực lượng dần tan biến, chỗ này không còn vật gì, chỉ có từng mảnh nhỏ ngôi sao bị nghiền vụn trong bóng tối.
***
Lôi Long vạn dặm gầm rống tiến lên, mây sấm ầm ầm, điện quang lấp lánh. Lôi long quẫy đuôi lao đi nhanh như tia chớp, nó lao thẳng đến nơi trong cảm ứng. Thời gian dần trôi qua, đôi mắt to lộ ra vui sướng.
Bình luận