Đạo (Dịch) – Chương 2849

Tiêu Thần gật đầu, chậm rãi nói:

- Trưởng lão Lăng Nguyên Tử Đạo Tôn nói đúng, vậy cứ làm theo kế hoạch cũ. Bản hoàng ở lại Kế Đô, việc trên chiến trường làm phiền bốn vị ra tay.

- Nên như vậy.

Linh Dao Tử bỗng lên tiếng:

- Yến Chủ, bản tôn có chuyện muốn cầu mong được đồng ý.

Mắt Tiêu Thần lóe tia kinh ngạc hỏi:

- Không biết Đạo Tôn có chuyện gì? Nếu làm được bản hoàng sẽ không từ chối.

- Việc này đơn giản không cần Yến Chủ tốn công sức, chỉ cần giao một người bên cạnh cho bản tôn là được.

Linh Dao Tử liếc qua Linh Chi:

- Là nàng ta.

Mọi người nhìn qua. Linh Chi vụt ngẩng đầu, mắt lóe tia kinh hoàng.

Tiêu Thần nhíu mày, tạm dừng vài giây mới nói:

- Linh Chi trên danh nghĩa là nô bộc của bản hoàng nhưng ta xem nàng như muội tử, không biết Linh Dao Tử Đạo Tôn có ý gì xin hãy nói rõ.

Linh Dao Tử chưa kịp nói thì Lăng Nguyên Tử, Dương Cực Tử đã khẽ kêu, cười tươi chắp tay:

- Xin chúc mừng Linh Dao Tử.

Dương Cực Tử cười nói:

- Yến Chủ đừng lo, đây là tạo hóa cho nha đầu kia. Ba Đạo Tôn Chiến Thần cung ta có nhiều đệ tử nhưng rất khó tìm được người nào đáng để dốc lòng bồi dưỡng thậm chí trở thành truyền nhân y bát. Mạch Linh Dao Tử tu luyện yêu cầu tư chất cực kỳ nghiêm khắc, trong ức vạn vạn sinh linh khó tìm được một người. Thể chất nha đầu bên cạnh yến Chủ cực kỳ thích hợp thuật tu luyện của mạch Linh Dao Tử.

Linh Dao Tử nói:

- Đúng vậy, bản tôn muốn mang nàng về Chiến Thần cung tận tâm dạy dỗ ! không biết Yến Chủ có đồng ý không?

Tiêu Thần thở phào, nếu là vậy thì hắn không lo lắng gì, được Linh Dao Tử xem trúng là cơ duyên của Linh Chi, nhưng việc này thế nào còn cần ý nàng quyết định.

- Bản hoàng không phản đối nhưng lựa chọn thế nào còn phải xem quyết định của Linh Chi.

Nói xong Tiêu Thần nhìn hướng Linh Chi, chờ nàng mở miệng.

Linh Chi sửng sốt, nàng không ngờ tới chuyện này.

Nàng chậm rãi cúi đầu, qua một lúc mở miệng nói:

- Tiêu Thần đại ca, nhóm Tử Yến tỷ tỷ bây giờ bị như vậy ta không thể đi được.

Tiêu Thần nhíu mày nói:

- Linh Dao Tử Đạo Tôn là Đệ Tứ Đạo Tôn Chiến Thần cung, là một trong cường giả Hồng Mông trên cõi đời, thu nàng làm đồ đệ là cơ duyên lớn lao vô cùng, nàng đừng vì vậy mà bỏ lỡ. Nhóm Tử Yên có ta tự mình chăm sóc, nàng ở lại đây cũng không giúp được nhiều. Nàng hãy suy nghĩ chuyện này thật cẩn thận, dù thế nào ta hy vọng sau này nàng sẽ không hối hận.

Vẻ mặt Linh Chi do dự, cho đến nay thân phận của nàng là nô bộc bên cạnh Tiêu Thần, tuy hắn chưa từng kỳ thị nàng nhưng nàng luôn cho rằng như thế, không dám có chút ý tưởng trèo cao. Nhưng nếu nàng trở thành đệ tử Đạo Tôn Chiến Thần cung, thân phận tôn quý thì có lẽ . . . có thể . . . Linh Chi không nỡ rời đi nhưng vì ngày sau, tạm thời hy sinh cũng đáng.

Linh Chi nói nhỏ:

- Ta đồng ý chuyện này.

Vẻ mặt Tiêu Thần vui mừng nói:

- Cơ duyên như thế đúng là không thể bỏ qua, hôm nay trong sự chứng kiến của Quang Chiếu trưởng lão và ba vị Đạo Tôn, bản hoàng chính thức nhận nàng làm nghĩa muội, đưa nàng vào Chiến Thần cung tu luyện. Linh Dao Tử Đạo Tôn, sau này muội tử của ta làm phiền người chăm sóc nhiều hơn.

Tiêu Thần làm như vậy vì sợ Linh Chi chịu uất ức trong Chiến Thần cung, với thân phận hiện tại của nàng nếu ai muốn ăn hiếp đầu tiên phải suy nghĩ đến hắn.

Linh Dao Tử nói:

- Yên Chủ yên tâm, ta tìm kiếm vô số mới được một đệ tử thích hợp truyền thừa đạo thống của mình, sẽ hết lòng dạy dỗ. Sau này có cơ duyên ta sẽ cho Linh Chi quay về thăm.

- Tốt!

Tiêu Thần nói:

- Linh Chi, sao không quỳ xuống dập đầu với sư tôn Linh Dao Tử của muội đi, sau này phải biết tôn sư trọng đạo, chăm chỉ tu hành.

Linh Chi cắn môi son vén vạt áo nói:

- Vâng.

Linh Chi xoay người hướng Linh Dao Tử, cung kính quỳ dưới đất:

- Đệ tử Linh Chi tham kiến sư tôn đại nhân!

Linh Dao Tử giơ tay kéo Linh Chi dậy, tay lóe linh quang lấy ra mấy món báu vật đưa vào tay nàng:

- Đây là báu vật vi sư ban cho ngươi, xem như quà gặp mặt bái sư, hãy nhận lấy. Sau này nhớ chăm chỉ tu luyện không được lười biếng!

Linh Dao Tử nói nghiêm khắc nhưng mắt toát ra vui vẻ từ tận đáy lòng.

Linh Chi đứng lên, hơi cúi đầu đứng ở sau lưng Linh Dao Tử:

- Vâng thưa sư tôn.

Tiêu Thần nhìn thấy hết, lòng thầm thả lỏng. Xem ra Linh Dao Tử thật sự thích Linh Chi, sau này nàng sẽ không chịu khổ.

Lăng Nguyên Tử nói:

- Xong việc rồi các bản tôn cáo lui trước, tập hợp lực lượng trong Chiến Thần cung chờ Đại Yến ra tay là Chiến Thần cung sẽ tham gia vào trong.

Lăng Nguyên Tử xé rách không gian đi, Dương Cực Tử theo sau.

Linh Chi ngước lên nói:

- Ta sẽ cố gắng tu luyện, không lâu sau sẽ trở về thăm các người.

Tiêu Thần gật đầu, lòng thầm thở dài. Linh Chi mãi không gọi hắn là đại ca, làm sao Tiêu Thần không biết nỗi lòng của nha đầu này, nhưng hiện giờ hắn không có chút tâm trạng cho việc này.

Linh Dao Tử nhẹ gật đầu, bước ra một bước mang theo Linh Chi đi.

Ba Đạo Tôn và bản đế trở lại Chiến Thần cung. Quang Chiếu vội vàng rời đi, hiện giờ Tiêu Thần không tâm tình lo quốc sự, nhiều việc quan trọng trong Đại Yến cần lão ra tay, điều động đại quân, sắp xếp vật tư và nhiều chuyện khác cần giải quyết.

Chờ mọi người đi hết Tiêu Thần quay đầu nhìn bốn nữ nhân nằm trên giường, ánh mắt hắn trở nên dịu dàng. Tiểu Hoa ra tay tạm giảm bất ổn trong nguyên thần của các nàng, nhưng chưa giải trừ vẫn sẽ có lúc bùng nổ, trước đó Tiêu Thần phải tìm ra cách nào chữa khỏi cho họ, không tiếc mọi giá.

Tiêu Thần ngồi xuống trước giường nhìn khuôn mặt bốn nữ nhân tái nhợt, thì thào:

- Vi phu sẽ luôn cùng các nàng, quyết không cho phép bất cứ chuyện gì mang các nàng rời khỏi vi phu!

***

Tia nắng chói chang, mặt trời treo cao. Trong một nông trang bên ngoài Kế Đô, Tiêu Thần mặc áo xanh bình thường ngồi bên dòng suối từ sơn trang chảy ra, tay cầm cần câu yên tĩnh thả câu. Bên cạnh đặt cái giỏ cá, bên trong có bảy, tám cá to nhảy búng, đây là thức ăn hôm nay.

Phương xa vọng lại giọng Tiểu Nghệ:

- Phu quân, chúng ta đã chuẩn bị xong rồi, lấy cá đến đây!

Tiêu Thần nở nụ cười ừ một tiếng, thu cần câu xách giỏ cá lên đi hướng nhà bếp.

Tiểu Nghệ cười tinh nghịch nhận giỏ cá đi vào nhà bếp:

- Tử Yên tỷ tỷ nấu ăn ngon nhất, đặc biệt nấu canh cá tươi mới ngon miệng, phu quân chờ chút sẽ có lộc ăn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...