Đạo (Dịch) – Chương 2848

- Không được, sau khi tiềm phát tiềm lực sẽ có một đoạn thời gian dài yếu ớt, ba vị nương nương không thể chờ lâu như vậy.

Tiểu Hoa nói:

- Xin ba vị nương nương mau lên, ta không chống đỡ được lâu.

Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi liếc nhau, cùng cảm ơn rồi cởi gỡ nút cởi hết đồ ra.

Tiêu Thần không đợi Tiểu Hoa lên tiếng đã treo ba người lơ lửng.

Tử Yên cười yếu ớt an ủi ba nữ nhân:

- Quá trình hơi đau, các ngươi có thể la lên, sẽ dễ chịu hơn nhiều. Nhưng rất nhanh là xong, cố kiềm nén chút.

Nguyệt Vũ nói:

- Tỷ tỷ còn không sợ thì muội muội làm sao sợ được, Tiểu Hoa, ngươi ra tay đi.

Tiểu Nghệ, Thanh Mi cùng gật đầu.

Tiểu Hoa gật đầu hít sâu, cất bước xoay nhanh quanh ba nữ nhân, giơ tay hút mấy cây kim trong túi rơi vào tay mình, nhanh chóng đâm vào cơ thể các nàng.

Mỗi người bảy mươi hai, tổng cộng hai trăm mười sáu châm.

Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi không chịu nổi rên rỉ, cây kim cuối cùng đâm xong.

Mặt Tiểu Hoa trắng như vôi, trong suốt đến nỗi thấy các mạch máu xanh nhạt dưới lớp thịt, mắt mờ tối không tia sáng. Tiểu Hoa lảo đảo nhưng cố gượng không để mình ngã.

Lực lượng như mây đen trong nguyên thần ba nữ nhân bắt đầu co rút lại, khi cây kim đổi màu đen rơi xuống thì cơ thể căng cứng thả lỏng. Tiêu Thần vội cẩn thận ôm ba người, Linh Chi tiến lên hỗ trợ mặc đồ cho họ.

Đặt bốn nữ nhân nằm đàng hoàng trên giường rồi Tiêu Thần xoay người lạy dài Tiểu Hoa:

- Tiêu Thần nhớ kỹ ân tình này!

Sắc mặt Tiểu Hoa dễ nhìn hơn trước một chút, mắt nàng lóe sáng không biết đã lấy cây kim ghim trên đỉnh đầu từ bao giờ.

Tiểu Hoa cười dịu dàng:

- Tiêu Thần đại ca nhớ lời mình nói là tốt rồi, đại ca nhớ kỹ nhé, chờ sau này ta nghĩ ra sẽ tìm đại ca đòi bồi thường. Nhưng bây giờ ta hơi mệt muốn đi nghỉ ngơi một lúc, Tiêu Thần đại ca có thể đưa ta đi một đoạn không?

Tiêu Thần sửng sốt, liếc ra sau lưng.

Tử Yên thều thào:

- Phu quân cứ đi đi, có Linh Chi ở đây trông chừng chúng ta không sao đâu.

Tiêu Thần gật đầu nói:

- Được rồi, vi phu đi rồi về.

- Ta có chút chuyện muốn nói với Tiêu Thần đại ca, xin hãy đưa tỷ tỷ về Thái Y Viện trước.

Tiêu Thần đồng ý, sai người đưa Bích Thanh về Thái Y Viện, hắn cùng Tiểu Hoa đi ra ngoài điện.

Hai người rời khỏi cung hoàng hậu đi vào đình trong hoa viên.

Tiêu Thần dừng bước, xoay người hỏi:

- Tiểu Hoa muốn nói cái gì?

Tiểu Hoa im lặng vài giây, chợt ngước lên nói:

- Tiêu Thần đại ca, với tâm trí của đại ca khi ta và tỷ tỷ đến chắc đã đoán được một ít chẳng qua không muốn suy nghĩ sâu. Nhưng sự việc đã xảy ra, ta không muốn giấu đại ca. Năm đó quốc sư đại nhân đưa tỷ muội ta vào trong quân, dạy thuật y đạo, ra lệnh chúng ta tập trung nghiên cứu chế tạo một vật tên là Yên Chi Hồng. Sau này chúng ta bị phái đi Kế Đô, vào trong cung đi tới bên cạnh Thành Thành tỷ . . .

Tiêu Thần cau mày, ánh mắt phức tạp nhìn Tiểu Hoa:

- Tại sao nói những điều này cho ta?

- Dù ban đầu chúng ta vì cái gì thì tỷ muội chúng ta không thể chối đẩy trách nhiệm cái chết của Thành Thành tỷ. Trong lòng ta luôn áy náy, phải nói ra thì mới yên tâm chút. Nếu Tiêu Thần đại ca muốn báo thù cho Thành Thành tỷ ta hy vọng đại ca nghĩ tình hôm nay mà bỏ qua cho tỷ tỷ.

Tỷ tỷ không làm cái gì trong vụ Thành Thành tỷ, tất cả là một mình ta làm.

Tiêu Thần chậm rãi nói:

- Tiểu Hoa, chuyện này đã qua, là Tuyền chủ đạo, cũng là lựa chọn của Thành Thành, ta sẽ không vì điều này giận chó đánh mèo Tiểu Hoa. Mọi ngọn nguồn là do ta, xét cho cùng là ta hại Thành Thành, món nợ này ta sẽ trả, không liên quan các người.

Tiêu Thần nhớ đến nữ nhân đã mất đi, mắt tràn đầy đau thương. Giờ nhóm Tử Yên cũng xảy ra chuyện, nếu các nàng bị gì thì hắn không biết mình sẽ ra sao. Tuyền nói Vạn Pháp Vô Thượng cảnh có thể dảo ngược sống chết thành tựu vĩnh hằng, nhưng hắn chỉ có khản năng thành Vạn Pháp Vô Thượng chứ không chắc chắn, hắn không dám ôm lòng may mắn vì khi mất đi rất có thể là hối hận vĩnh viễn không thể bù dắp.

- Tiêu Thần đại ca . . .

- Được rồi Tiểu Hoa, lời ta nói phát ra từ tận đáy lòng không chút giấu diếm, Tiểu Hoa cứ yên tâm đi. Hôm nay Tiểu Hoa bị hao tổn rất nặng, ta tiễn nàng đi nghỉ ngơi, có chuyện gì sau này chúng ta nói tiếp.

Tiểu Hoa cười nói:

- Không cần, ta kêu Tiêu Thần đại ca đi ra vì nói chuyện này, giờ đã giải thích rõ, thì không cần chậm trễ nữa. Tiêu Thần đại ca hãy đi về với nhóm Tử Yên tỷ tỷ, ta có thể tự mình trở về.

Tiểu Hoa xua tay xoay người đi hướng Thái Y Viện, đi bảy, tám bước thì sắc mặt nàng bỗng tái nhợt, thầm nhủ:

- Tiểu Hoa, hãy cố lên, ngươi có thể làm được, đừng để Tiêu Thần đại ca nhìn thấy bộ dạng yếu ớt của ngươi, sẽ làm đại ca áy náy. Tiêu Thần đại ca, hẹn gặp lại.

Tiểu Hoa cố gắng mỉm cười đi tới trước, dần khuất xa.

Tiêu Thần nhìn bóng lưng Tiểu Hoa, hơi cau mày nhận ra điều gì, nhưng hắn lo lắng nhóm Tử Yên nên không suy nghĩ nhiều, xoay người xé không gian đi.

***

Trong điện, Tiêu Thần kêu Quang Chiếu, ba Đạo Tôn đến, đang cẩn thận kiểm tra biến đổi trong nguyên thần của bốn nữ nhân. Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi bị hao tổn tâm thần quá nặng đã mơ màng thiếp ngủ, Linh Chi cúi đầu đứng hầu.

Lát sau ba Đạo Tôn mở mắt ra, Tiêu Thần hỏi dồn:

- Ba vị đạo hữu, tình huống như thế nào?

Vẻ mặt Lăng Nguyên Tử giật mình kêu lên:

- Yến Chủ yên tâm, ba chúng ta đã kiểm tra rồi, lực lượng âm lạnh trong nguyên thần bọn họ đã rút đi nhiều, còn bị lực lượng vô hình trói chặt, trong thời gian ngắn chắc không sao. Nhưng không biết ai ra tay mà làm được điều này?

Tiêu Thần thầm thở phào, kể sơ việc Tiểu Hoa ra tay, nói đó là thủ đoạn tổ truyền của nàng, không nhắc tới Tuyền.

- Không ngờ có việc này, thủ đoạn của y đạo của nữ nhân đó chưa từng nghe thấy, khiến người kinh thán.

Lăng Nguyên Tử nói:

- Hiện nhờ các hoàng hậu tạm thời ổn định, không biết Yến Chủ có thay đổi kế hoạch đã định không?

Tiêu Thần cau mày suy tư.

Quang Chiếu nói:

- Hiện giờ các nước mỏi mệt kiệt sức là thời cơ tốt nhất để Đại Yến ta ra tay, không thể bỏ qua được. Tiêu Thần lo cho nhóm Tử Yên thì hãy tọa trấn ở Kế Đô, trong chiến cuộc có bản tôn và ba vị Đạo Tôn đủ rồi. Nếu gặp chuyện không thể giải quyết sẽ truyền tin đến Kế Đô, khi đó ngươi ra tay cũng không muộn.

Lăng Nguyên Tử nghiêm túc nói:

- Quang Chiếu đạo hữu nói rất đúng, bây giờ thời cơ vừa đúng, nếu không ra tay sợ là sẽ muộn, lúc ấy đối mặt hai phe Đại Tần, Tiên giới, Yến quốc sẽ rơi vào thế yếu. Xin Yến Chủ sớm quyet định!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...