Đạo (Dịch) – Chương 2847

Tiểu Hoa đột nhiên hành động, nhanh như gió, pháp lực rót vào cây kim trở nên siêu cứng đâm giữa hai bầu ngực Tử Yên. Tử Yên nhướng mày cố nén không phát ra tiếng rên. Tiểu Hoa liên tục đâm vào vai, chỗ bí ẩn dưới thân, bụng, xương quai xanh, đôi tay, hai chân, mười một chỗ ghim kim cộng thêm cây ở giữa ngực là mười hai cây đâm sâu vào thịt Tử Yên, nàng mím chặt môi đến trắng bệch.

Tiêu Thần siết chặt nắm tay, hắn cảm giác người Tử Yên căng cứng, nàng đang cố gắng chịu đựng đau đớn rất nhiều. Nếu có thể thay thế Tử Yên thì Tiêu Thần thà rằng mình chịu đau hay nhiều hơn gấp mười lần, trăm lần chứ không muốn để nàng chịu đau đớn một phần nào.

Mặt Tiểu Hoa hơi trắng, liên tiếp ghim mười hai cây hao tổn khá lớn cho nàng.

Tiểu Hoa lắc đầu nói:

- Mười hai châm là ban đầu, không thể tìm ra ngọn nguồn và cách chữa trị, còn phải tiếp tục. Lần này cần ghim hai mươi bốn châm, đau đớn hơn hiện tại gấp mấy lần, xin hoàng hậu nương nương nhẫn nại chút.

Tử Yên chớp mắt, nàng đã đau đến không thể nào gật đầu.

Mắt Bích Thanh lóe tia lo âu liếc qua Tiểu Hoa, nhìn sắc mặt nàng kiên định, Bích Thanh do dự một chút cuối cùng không nói nhiều.

Tiểu Hoa hít sâu hai tay liên tục lấy kim ra khỏi túi đâm thêm mười hai cây, mặt nàng tái nhợt, mắt tối sầm. Phen này làm Tiểu Hoa hao gần hết sức mạnh.

Hai mươi bốn cây kim đâm vào, Tử Yên nhắm chặt mắt vì nàng không muốn cho Tiêu Thần thấy đau đớn trong mắt nàng, cơ thể bản năng cuộn lại.

Tiểu Hoa sốt ruột nói:

- Bệ hạ, sau khi ghim châm không thể để hoàng hậu nương nương nhúc nhích, xin bệ hạ giữ chặt!

Tiêu Thần vội đè người Tử Yên, cảm giác cơ thể nàng chống cự, lòng hắn đau như bị dao cắt.

Tiêu Thần hỏi:

- Tiểu Hoa, đã được chưa?

Tiểu Hoa thở dốc lắc đầu nói:

- Hai mươi bốn châm vẫn không có kết quả, phải tiếp tục. Lần này là ba mươi sáu châm, hoàng hậu nương nương chắc có thể nghe thấy giọng ta? Nếu quá đau thì hoàng hậu nương nương hãy hét ra đi, sẽ dễ chịu hơn chút.

- Không được! Tiểu Hoa, bây giờ muội tối đa chỉ có thể đâm ra ba mươi sáu châm, nếu tiếp tục thì muội sẽ mất mạng!

Bích Thanh hét to:

- Ta tuyệt đối không cho phép muội chịu chết!

Tiểu Hoa miến cưỡng cười nói:

- Tỷ tỷ yên tâm, muội đã nắm giữ thuật kích thích tiềm lực, chống đỡ tiếp ba mươi sáu châm không thành vấn đề. Chúng ta đã ra tay, nếu bỏ dở nửa chừng thì hoàng hậu nương nương chịu khổ sẽ uổng phí.

Môi Tiểu Hoa không chút máu đặc biệt yếu ớt.

- Không được, ta không đồng ý!

Bích Thanh biết hậu quả của việc kích phát tiềm lực, sẽ tạo thành tổn thương vĩnh viễn không thể chữa khỏi cho nguyên thần của Tiểu Hoa. Một, hai lần có lẽ Tiểu Hoa còn kiên trì được, nếu kích phát qua ba lần thì chắc chắn sẽ chết.

Tiểu Hoa đột nhiên nói:

- Tỷ tỷ, xin lỗi!

Ngay sau đó mắt Bích Thanh lộ tia kinh hoàng, ý thức tan rã, trước mắt tối sầm ngất xỉu.

Tiêu Thần gầm lên:

- Tiểu Hoa!

Tiểu Hoa khẽ nói:

- Bệ hạ đừng lo, ta thật sự không sao, có lẽ ba mươi sáu châm nữa là sẽ cứu được hoàng hậu nương nương, người cũng không muốn từ bỏ hy vọng đúng không? Nên xin bệ hạ cho ta tiếp tục!

- Tiểu Hoa, hôm nay Tiêu Thần đại ca nợ nàng nhân tình, chỉ cần cứu được nhóm Tử Yên thì sau này đại ca sẽ hết sức bồi thường nàng!

Tiêu Thần biết làm như vậy là hại Tiểu Hoa mạo hiểm, hắn biết rất ích kỷ, nhưng hắn không thể mất ai trong bốn người.

Tiểu Hoa, xin lỗi!

Tiểu Hoa cười gật đầu, thật ra trong lòng nàng biết nàng chỉ mong Tiêu Thần mọi thứ bình an là đủ rồi. Có lẽ như vậy hơi ngốc, nhưng nếu không làm suốt đời Tiểu Hoa sẽ áy náy, nàng hít sâu đè xuống nỗi lòng.

- Hoàng hậu nương nương, thêm ba mươi sáu châm nữa, đau đớn sẽ chồng chất lên, xin người ráng nhịn!

Vừa dứt lời Tiểu Hoa đã rút ba cây kim ra khỏi túi đâu vào đỉnh đầu của mình, sắc mặt nàng nhanh chóng hồng hào, trong người tuôn ra lực lượng cực mạnh. Tiểu Hoa không chút tạm dừng, hai tay như gió mà ổn định liên tiếp ghim ba mươi sáu cây kim, mỗi cây đâm vị trí chính xác.

Tử Yên mở bừng mắt ra, há mồm hét chói tai, thân thể trần trụi nổi màu hồng mơ hồ trong suốt như tinh thể. Có thể thấy ảo ảnh nguyên thần trong người Tử Yên, có lực lượng âm u đặc sệt chuyển động trong đó.

Mặt Tiểu Hoa tái nhợt nhưng rất nhanh lại hồng hào, nhìn biến đổi trên người Tử Yên, mắt Tiểu Hoa lộ tia vui mừng.

Tiêu Thần vội la lên:

- Tiểu Hoa, tình huống như thế nào?

Tiểu Hoa nói:

- Bệ hạ yên tâm, ta tìm ra điều không ổn trong nguyên thần của hoàng hậu nương nương là do lực lượng màu đen âm u này. Vì nó mới khiến hoàng hậu nương nương và ba vị nương nương rơi vào mê man. Giờ ta thi châm vừa là kiểm tra vừa là cách chữa trị, rất nhanh sẽ biết kết quả thế nào.

Lực lượng như mây đen trong nguyên thần của Tử Yên như bị đè ép chậm rãi co rút, vài giây ngắn ngủi nó chiếm cứ nguyên thần của Tử Yên bị rút nhỏ phạm vi gần gấp đôi. Đến lúc này biên độ thu nhỏ dần giảm bớt, cuối cùng ngừng lại.

- Tiểu Hoa, chuyện này là sao?

Tiểu Hoa sửng sốt, nàng cúi đầu áy náy nói:

- Xin lỗi bệ hạ, ta đã hết sức. Lực lượng tai họa trong nguyên thần của hoàng hậu nương nương quá mạnh, bảy mươi hai châm không đủ để bứt nó ra, chỉ có thể tạm thời áp chế.

Bảy mươi hai cây kim trên người Tử Yên đột nhiên đổi màu đen thui như bị xâm thực, bị đẩy ra rớt xuống đất. Tử Yên thở nhẹ hơn, cây kim rớt mang theo đau đớn đi xa.

Tử Yên chậm rãi mở mắt ra, mắt mờ tối nói:

- Bệ hạ, Tiểu Hoa đã hết sức rồi, có thể tạm thời áp chế đã là kết quả rất tốt, xin đừng trách Tiểu Hoa.

Tiêu Thần cẩn thận đặt Tử Yên nằm xuống. Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi lại gần mặc đồ cho Tử Yên, vành mắt đỏ hoe không biết vừa rồi đã khóc nhiều thế nào.

- Vi phu hiểu, Tiểu Hoa ra tay đã là giúp đỡ cho chúng ta.

Tiêu Thần ngước lên nói:

- Đa tạ Tiểu Hoa, dù không thể chữa khỏi cho Tử Yên nhưng nàng đã làm đủ nhiều, thật sự đa tạ.

Tiểu Hoa lắc đầu nói:

- Bậ hạ có ơn nặng với tỷ muội ta, dù đền đáp cỡ nào cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng y đạo của ta có hạn, khiến bệ hạ thất vọng. Giờ xin ba vị nương nương cởi áo để ta thi châm, không thể trị tận gốc nhưng có thể tạm thời áp chế, tranh thủ nhiều thời gian tìm cách chữa trị khác.

Mắt Tiêu Thần tràn đầy cảm kích hỏi:

- Tiểu Hoa có thể kiên trì được nữa không? Việc này có thể tạm chậm lại, nàng nghỉ ngơi một lúc rồi làm tiếp không muộn.

Chương 2848vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...