Đạo (Dịch) – Chương 2843

Tiêu Thần biểu tình cực kỳ khó xem, nỗi lòng bất an càng lúc càng nặng. Tự dưng có dấu hiệu mê man, theo thời gian trôi qua không ngừng tăng thêm, trong người bốn nữ nhân có gì đó cực kỳ không ổn. Tiêu Thần không nói nhiều nữa, nguyên thần bay ra khỏi người chui vào thân thể bốn nữ nhân.

Không có!

Với tu vi của Tiêu Thần, lực lượng cảm ứng của thần thức màu vàng mà không phát hiện có gì không ổn!

Tiêu Thần động ý niệm, Thất Thải Hồ Lô trong trữ vật giới chỉ tỏa sáng tuôn ra lực lượng bảy sắc gia cố vào nguyên thần, khiến nguyên thần của hắn tỏa bảy sắc nhạt. Thần thức dính vào lực lượng bảy sắc chui vào cơ thể bốn nữ nhân, cảm ứng chỗ khác lạ trong nguyên thần của họ. Đó là lực lượng âm lạnh dao động rất thấp, đã hoàn toàn hòa nhập vào nguyên thần các nàng, vì lực lượng này mới khiến bọn họ chìm trong ngủ say.

Nhưng dù đã phát hiện nguyên do thì Tiêu Thần không thả lỏng tinh thần ngược lại nặng nề hơn. Lực lượng âm lãnh đã dung hợp hoàn chỉnh với nguyên thần của bốn nữ nhân, không cách nào tách ra. Nếu giải quyết chuyện này không tốt có thể sẽ mang đến tổn thương rất lớn cho nhóm Tử Yên.

Tiêu Thần chợt mở mắt ra, đáy mắt tràn ngập sát khí sắc bén. Hắn không biết bốn nữ nhân Tử Yên bị người giở trò từ lúc này. Tiêu Thần là chủ Đại Yến có thể trấn áp tu sĩ Hồng Mông, cứ nghĩ có thể che chở các nàng không bị tổn thương chút nào, nhưng giờ xem ra hắn không thể làm được điều đó.

Rốt cuộc là ai!

Đáng chết!

Đáng chết!

Sát ý bạo ngược bùng nổ, trên Đế Cung, ảo ảnh rồng vàng ngửa đầu tức giận gầm rống. Đế Cung, thậm chí nguyên Kế Đô cảm nhận rõ ràng sát ý kinh khủng.

Với tâm cảnh của Tiêu Thần không nên mất kiểm soát cảm xúc như vậy, nhưng sự việc liên quan bốn nữ nhân Tử Yên, đó là giới hạn không thể tha thứ của hắn. Dù là ai, nếu bị Tiêu Thần tìm được hung thủ sẽ phải chết!

Quang Chiếu biến sắc mặt, lão chưa biết xảy ra chuyện gì, không dám chậm trễ vội phất tay xé rách không gian lao đi Đế Cung. Quang Chiếu bước ra ngay sau đó đã đến hậu cung, lão cảm nhận hơi thở khủng bố truyền ra từ trong điện, tim rớt cái bịch sải bước đi vào trong.

- Tiêu Thần, đã xảy ra chuyện gì?

Tiêu Thần ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Quang Chiếu, lão thót tim, sát ý ngưng tụ thành thực chất dù là lão cũng cảm thấy cả người lạnh lẽo, máu dần đóng thành băng.

Tiêu Thần quét mắt trong điện, thấy mặt Linh Chi tái nhợt và khóe môi chảy vệt máu chói mắt. Tinh thần Tiêu Thần thoát khỏi sát ý bạo ngược, hắn từ từ hít sâu thu lại sát ý, dù vậy trông hắn vẫn rất nguy hiểm, như ngọn núi lửa tùy thời phun trào.

Cung nữ, cận thị trong điện mềm như bún, áo ướt mồ hôi, miệng mũi chảy máu. Chỉ bị sát ý ảnh hưởng mà đã bị thương nặng như thế. Linh Chi lảo đảo, chống tay xuống đất mới không té ngã, mặt trắng không chút máu.

Tiêu Thần miễn cưỡng lấy lại bình tĩnh nhưng tay siết chặt khớp xương trắng bệch biểu minh nỗi lòng căng thẳng của hắn:

- Nhóm Tử Yên xảy ra ngoài ý muốn, làm phiền trưởng lão xem thử có thể cứu họ được không?

Quang Chiếu giật nảy mình, lão đã hiểu tại sao Tiêu Thần có phản ứng kịch liệt như vậy, thì ra liên quan đến thê tử của hắn.

Quang Chiếu biết rõ tình cảm của Tiêu Thần và bốn nữ nhân, lập tức bước nhanh lên trước, quét mắt qua thấy bốn nữ nhân hít thở đều đều, sắc mặt bình thường. Quang Chiếu cau mày đặt tay lên cổ tay Tử Yên, chút lực lượng chui vào cơ thể bọn họ, hơi khép mắt để nguyên thần vào theo.

Một lúc sau Quang Chiếu từ từ mở mắt ra, do dự nói:

- Hình như nguyên thần có gì không ổn.

Mắt Tiêu Thần rực sáng vui mừng:

- Trưởng lão có thể cảm ứng được nguyên thần khác lạ!?

Dù là Tiêu Thần cũng phải nhờ vào lực lượng Thất Thải Hồ Lô mới nhận ra trong nguyên thần bốn nữ nhân có sức mạnh âm lạnh, thế mà Quang Chiếu phát hiện được.

- Trưởng lão có cách nào cứu các nàng không? Dù thế nào bản hoàng cũng không tiếc mọi giá!

- Tiêu Thần, ngươi đừng kích động. Năm xưa bản tôn từng tu luyện thần thông, nguyên thần phối hợp pháp lực trong người chỉ mơ hồ cảm ứng nguyên thần của Tử Yên có gì là lạ nhưng không thể tìm ra nguyên nhân, càng đừng nói đến chữa trị. Chúng ta không phải y đạo, ngươi có thể kêu tu sĩ Thái Y Viện Đế Cung đến đây hết, tu vi của bọn họ yếu nhưng có lẽ có thủ đoạn khác.

Mắt Tiêu Thần tối sầm, gật đầu lia:

- Trưởng lão nói đúng, mau triệu tất cả thái y trong Thái Y Viện đến cung hoàng hậu, không được chậm trễ!

Linh Chi cắn răng đứng lên nói:

- Tỳ nữ đi đây.

Quang Chiếu nhíu mày nói:

- Làm vậy hơi chậm, để bản tôn đi mang hết người lại.

Quang Chiếu xé không gian rời đi, vài giây sau lão trở về, mang theo tất cả tu sĩ Thái Y Viện đến, cỡ mấy chục người.

Tiêu Thần lạnh lùng nói:

- Tranh thủ thời gian kiểm tra xem tại sao các hoàng hậu hôn mê không tỉnh dậy, nếu không thể chữa được thì các ngươi đều bị xử theo tội nặng!

- Chúng thần tuân chỉ!

Đám thái y trắng mặt không dám chậm trễ vội quỳ xuống trước bốn nữ nhân, dùng đủ cách kiểm tra.

***

Thái Y Viện.

Lúc trước Quang Chiếu trưởng lão đột nhiên đến mang đi tất cả thái y, tuy không biết xảy ra chuyện gì nhưng từ cung hoàng hậu truyền ra sát ý khủng bố của bệ hạ làm đám tu sĩ còn lại trong Thái Y Viện biến sắc mặt, e rằng các hoàng hậu có chuyện gì. Bọn họ xuất thân y đạo nhưng không có thân phận thái y, chỉ làm việc vặt ở Thái Y Viện. Bình thường bọn họ rất hâm mộ chức thái y, nhưng giờ thì cả người lạnh cóng. Nếu các hoàng hậu bình yên thì tốt, nếu không những người hôm nay bị mang đi e rằng khó thể quay về Thái Y Viện.

Trong khi đám người Thái Y Viện hoặc sợ hãi hoặc vui mừng, trong y quán điển tịch lâu Thái Y Viện có hai người đang tranh luận kịch liệt.

Tiểu Hoa mặc quan phục nữ y sốt ruột nói:

- Tỷ tỷ, bệ hạ tức giận triệu gấp mọi người đi sợ là hoàng hậu hoặc vị nương nương nào không khỏe, chúng ta nên đi hậu cung một chuyến, có lẽ có thể ra tay giúp đỡ.

Từ sau chuyện Yến Chức chết bất đắc kỳ tử thì Tiểu Hoa và Bích Thanh được xếp trong Kế Đô, chờ đại cục đã định bị Tuyền đưa vào Thái Y Viện mãi đến hôm nay.

- Muội điên rồi! Tuy chúng ta là công thần độc chết Yến Chức nhưng đừng quên Thành Thành cũng vì vậy mà chết. Nếu bị bệ hạ biết việc này thì chúng ta chết chắc! Hiện giờ tu sĩ nguyên Thái Y Viện bị mang đi, nếu bọn họ cũng bó tay thì chúng ta đến đó giúp được gì? Không được, tỷ không đồng ý chuyện này!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...