Đạo (Dịch) – Chương 2842

Tiêu Thần nói:

- Trưởng lão nói rất đúng, mời ba vị Đạo Tôn!

Lăng Nguyên Tử, Linh Dao Tử, Dương Cực Tử gật đầu cười nói:

- Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.

Năm người bước ra một bước đi vào Đế Cung Đại Yến. Trên bầu trời Đế Cung tuôn ra quốc vận hùng hồn vô tận kéo nhanh tới gần chỗ này, dung nhập vào cột vàng quốc vận, khiến cây cột vàng càng ngưng thực, càng cao, càng lớn. Ảo ảnh rồng vàng to lớn vùng vụt, vảy gíap tăng dày biến lớn, nanh vuốt càng sắc bén, quanh người tràn ngập hơi thở uy áp không ngừng tăng vọt. Quốc vận Đại Yến bỗng lên gấp đôi.

Nội tình Chiến Thần cung hùng hậu, lực lượng mạnh ít nhất sánh bẳng hai nước, Chiến Thần cung tham gia vào Đại Yến tất nhiên khiến quốc vận tăng trưởng điên cuồng. Biến cố này làm Đại Thiên Giới chấn động, tin Chiến Thần cung vào trận doanh Đại Yến tự động tuyên truyền, trong khoảng thời gian ngắn truyền khắp các nước. Vô số Đại Thiên Giới sinh ra một suy nghĩ Đại Yến lặng im lâu ngày không lâu nữa sẽ hành động. Ba nước Đại Tề, Đại Ngụy, Đại Triệu hết sức căng thẳng. Đối mặt hai phe , Tiên giới công kích là bọn họ đã không thể đánh lại rồi, nếu Đại Yến xuất quân càng tăng tốc diệt vong cho ba nước.

Đây là việc về sau, tạm không nhắc đến.

Ba Đạo Tôn tới, hôm đó Yến Đế Cung bày thịnh yên lớn. Cung nữ, cận thị hầu bên cạnh, vẻ mặt hân hoan. Bọn họ là nô tài của Đế Cung Yến quốc, vui buồn đều cùng Yến quốc. Nếu Yến quốc thua mất, chờ đợi bọn họ là kết quả rất thảm. Giờ quốc vận tăng lớn nên dĩ nhiên bọn họ rất vui mừng.

Tiêu Thần ngồi ở ghế chủ, Quang Chiếu ngay sát bên cùng ba Đạo Tôn lần lượt ngồi xuống.

Tiêu Thần nâng ly trầm giọng quát:

- Đại Yến ta đã chuẩn bị ổn thỏa mọi việc, hôm nay lại được Chiến Thần cung trợ giúp lực lượng tăng mạnh, không cần chờ đợi gì nữa. Không lâu sau Đại Yến sẽ hết sức tham gia vào chiến cuộc Đại Thiên Giới, trận chiến này chỉ có thắng không thua!

Quang Chiếu, ba người Lăng Nguyên Tử cùng nâng ly, biểu tình nghiêm túc nói:

- Có thắng không thua!

Bữa tiệc khách và chủ đều vui vẻ mới chấm dứt. Bàn bạc sơ rồi ba Đạo Tôn quay về Chiến Thần cung, tập hợp lực lượng dưới tay phối hợp Đại Yến hành động. Sau bữa tiệc Quang Chiếu vội vàng rời đi, hiện giờ khai chiến sắp tới, lão có rất nhiều chuyện phải sắp xếp.

Tiêu Thần đuổi hết người đi, bước chầm chậm đi ra đại điện, động ý niệm, pháp lực chuyển động trong người hắn, quanh thân truyền ra mùi rượu nồng, xua tan hết men say trong người.

Kế Đô không có đêm, ánh mặt trời luôn chiếu rọi mặt đất. Tiêu Thần ngước nhìn trời nắng chang chang, dần nhíu mày. La Vân Tiên Giới Chi Chủ chưa chết đã quay về, Di Thần Nguyên đột ngột nổi lên, hai người đều có mâu thuẫn không thể giảng hòa với hắn, không tránh khỏi xung đột được. Trong bóng tối lại có Côn Ngô Tử bí ẩn có lẽ đang rình rập, không thể coi thường. Mặt ngoài thì Đại Yến có sức chiến một trận nhưng ngầm thì cực kỳ hung hiểm.

Tiêu Thần hít sâu đè xuống suy nghĩ, ánh mắt lại trở nên kiên đình. Việc đã đến mức này hắn không thể lùi, chỉ có cách chú ý cẩn thận không ngừng tiến lên.

Không đợi Linh Chi nói gì Tiêu Thần đã hỏi dồn:

- Chuyện gì xảy ra sao Linh Chi?

Linh Chi nhăn nhó hành lễ:

- Bốn vị nương nương không cho tỳ nữ bẩm báo, để tránh làm chậm việc lớn sắp đến của điện hạ. Nhưng các nương nương ngày gần đây dần không khỏe, tỳ nữ không dám giấu diếm nữa. Xin bệ hạ nhanh chóng vào cung hoàng hậu nương nương sẽ hiểu ngay.

Tiêu Thần biến sắc mặt, phất tay xé rách không gian, khi lại xuất hiện đã ở trong hậu cung. Phi tầng hậu cung của Yến Chức đã bị trục xuất đi hết, chỉ còn lại vô số tòa điện vũ trống trải. Bốn nữ nhân Tử Yên quan hệ thân như tỷ muội không giống tầm phi tần bình thường đấu đá lẫn nhau, bốn người chọn đại điện hoàng hậu ở chung một chỗ.

- Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi, bản hoàng đến đây!

Tiêu Thần sải bước đi vào điện, bình thường lúc này bốn nữ nhân đã đứng nghênh đón nhưng hôm nay chỉ có cung nữ, cận thị hành lễ, biểu tình khủng hoảng.

Lòng Tiêu Thần chùng xuống không dám chậm trễ lướt qua mọi người đi hướng tẩm cung hậu điện. Bốn nữ nhân nằm trên giường, mặt mày hồng hào mắt khép kín ngủ say. Thấy bốn người còn nguyên vẹn nhưng Tiêu Thần không thả lỏng chút nào ngược lại sắc mặt âm trầm. Với tu vi Sáng Thế cảnh của bốn nữ nhân không nên có dấu hiệu ngủ say như vậy, huống chi hắn đến rồi mà bọn họ không có dấu hiệu tỉnh dậy.

Chắc chắn có vấn đề!

Nỗi lòng Tiêu Thần bàng hoàng bối rối và tức giận, đó là cảm xúc sắp mất người gần gũi quan trọng mà bản thân bất lực. Cảm xúc ảnh hưởng làm Tiêu Thần tinh thần táo bạo, hơi thở khủng bố bao phủ nguyên cung điện. Tất cả cung nữ, cận thị lập tức sắc mặt tái nhợt quỳ gối xuống đất, thân thể run cầm cập. Đây là cơn giận của chủ Đại Yến, có thể dễ dàng tan rã bọn họ thành tro.

Tiêu Thần hít sâu kiềm nén nỗi lòng bạo ngược, cố ép mình bình tĩnh lại.

Tiêu Thần liếc mắt trong điện, lạnh lùng hỏi:

- Nói đi, đã xảy ra chuyện gì?

Cung nhân trong điện cúi gằm mặt:

- Bệ hạ tha mạng! Bệ hạ tha mạng! Chúng nô tài bị bốn vị nương nương nghiêm lệnh không được phép bẩm việc này lên, xin bệ hạ khai ân!

- Bản hoàng muốn biết có chuyện gì, các ngươi còn không trả lời sẽ phải chết!

- Bệ hạ, bọn họ cũng không hiểu rõ việc này, xin bệ hạ đừng trách phạt họ, cũng là ý của bốn vị nương nương!

Linh Chi đã vội vàng chạy về hậu cung, nàng quỳ xuống trước mặt Tiêu Thần:

- Tỳ nữ biết chuyện này, để tỳ nữ trả lời bệ hạ.

Tiêu Thần chậm rãi nói:

- Nàng nói đi.

- Từ một tháng trước bốn vị nương nương đã có dấu hiệu mê man, mỗi ngày phải nghỉ trưa canh giờ, luôn ngủ say không thể tỉnh dậy, ngoài điều này ra không có gì không ổn. Tỳ nữ tìm thái y đến điều tra kỹ nhưng không tìm ra nguyên do, thân thể của bốn vị nương nương bình thường. Nhưng thời gian trôi qua, bệnh ham ngủ của bốn vị nương nương càng lúc càng nặng, mỗi ngày không ngừng tăng thêm nửa canh giờ, cho đến bây giờ một ngaỳ có hơn nửa thời gian mê man. Nhưng bệ hạ gần đây bận rộn nên chưa phát hiện. Trong thời gian này tỳ nữ nhiều lần tìm các thái y đến khám bệnh đều không phát hiện ra cái gì. Bốn vị nương nương lo lắng bệ hạ biết việc này sẽ lo lắng, phân tâm việc lớn nên cấm không được báo cho bệ hạ.

Linh Chi cắn môi nói:

- Tỳ nữ che giấu nương nương không khỏe là tội lớn, xin bệ hạ trách phạt!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...