- Tỷ tỷ! Chuyện năm đó chúng ta đã làm, nếu bệ hạ vì việc này giết chúng ta thì muội không hối tiếc. Hôm nay muội phải đi hậu cung, các đại nhân Thái Y Viện tuy xuất thân y đạo nhưng về việc chẩn đoán chưa chắc hơn muội!
Bích Thanh cắn môi đỏ, nàng rất hiểu cá tính của muội muội, khi Tiểu Hoa đã nói ra thì khó khuyên nhủ được.
- Tiểu Hoa, tỷ có thể đồng ý đi hậu cung một chuyến, nhưng chúng ta chỉ được chờ ở bên ngoài, nếu sự việc đã giải quyết xong thì trở về ngay, muội phải nghe lời!
- Được, tỷ tỷ, chúng ta mau đi chuẩn bị hòm thuốc rồi đến chỗ hoàng hậu nương nương . . . A, không đúng, trong cung biến động, bệ hạ tức giận thì tất nhiên hậu cung giới nghiêm, chúng ta làm sao đi qua?
- Nha đầu ngốc, chúng ta là y quan của Thái Y Viện, chỉ cần lấy cớ là thái y nào đó đi gấp quên mang hòm thuốc, bọn họ dám mạo hiểm tội lớn chậm trễ trị bệnh cho hoàng hậu ưu tiên đi thông báo chứng minh trước sao?
- Tỷ tỷ thông minh nhất, chúng ta đi mau!
- Tiểu Hoa, sớm muộn gì muội sẽ mạng nhỏ của mình.
- Bệ hạ đưa muội vào đại đạo tu chân, mang tỷ muội chúng ta ra khỏi Tinh Vực Tội Ác, ân tình nặng như núi Thái. Nếu có thể giúp được bệ hạ thì dù chết muội cũng chấp nhận.
- . . .
Tiêu Thần sốt ruột hỏi:
- Sao rồi? Các ngươi có thể cứu chữa các hoàng hậu không?
Đám thái y trắng mặt nghe vậy quỳ xuống đất dập đầu liên tục:
- Thân thể của hoàng hậu và ba vị nương nương khỏe mạnh, không rõ lý do ngủ say. Chúng thần vô năng, xin bệ hạ thứ tội!
- Phế vật! Các ngươi là thái y của Đại Yến, đều là thánh thủ xuất thân y đạo mà không kiểm tra ra nguyên nhân hoàng hậu và nương nương mê man, bản hoàng giữ lại các ngươi có ích gì?
- Bệ hạ tha mạng! Bệ hạ tha mạng!
Quang Chiếu thầm lắc đầu. Bốn nữ nhân Tử Yên ngủ say, tu vi của lão và Tiêu Thần còn bó tay thì đám thái y làm gì được. Điều này ai chẳng biết nhưng Tiêu Thần không muốn tin vào điều đó. Quang Chiếu do dự nhìn mặt Tiêu Thần nóng nảy, cuối cùng không khuyên nhủ gì. Trong lòng Tiêu Thần đang táo bạo, nếu không cho hắn trút ra thì sự việc càng hóc búa hơn. Quang Chiếu thấy những thái y cũng vô tội nhưng đã định trước sẽ là vật hy sinh cho cơn giận của đế vương.
Lúc này trên giường, Tử Yên run run rèm mi dài chậm rãi mở mắt ra, tựa như tỉnh dậy từ giấc ngủ sâu, trừ lười biếng nhũn người ra không có gì khó chịu. Khi Tử Yên nhìn cận thị, cung điện chết ngất, các thái y dập đầu van xin, lại nhìn Tiêu Thần là hiểu hắn đã biết chuyện. Tử Yên thấy sợ, sợ hắn tức giận vì việc này.
Tử Yên do dự kêu lên:
- Bệ hạ.
Tiêu Thần vụt ngoái đầu lại nhìn Tử Yên đã tỉnh, vội chạy lại gần mép giường nắm lấy tay nàng dịu dàng nói:
- Nàng tỉnh rồi, có thấy mệt mỏi gì không? Muốn nằm nghỉ một lát không?
Tiêu Thần lúc này khác hẳn với lúc nãy táo bạo, hơi thở vô cùng dịu dàng.
Tử Yên thả lỏng tinh thần, tràn đầy cảm động hơi cúi đầu thỏ thẻ:
- Bệ hạ, xin lỗi.
Tiêu Thần cười nói:
- Nói gì vậy, chúng ta vốn là phu thê, dù gì nào cũng không cần xin lỗi. Nhưng ta đã biết rồi thì nàng không được giấu diếm nữa. Có chỗ nào khó chịu phải kịp lúc nói cho vi phu biết, và nàng phải ngoan chữa bệnh với vi phu, chắc không lâu nữa nàng sẽ khỏe.
- Vâng, ta nghe lời bệ hạ.
Tử Yên ngước nhìn mặt Tiêu Thần:
- Nhưng các thái y không có gì sai lầm, dù thế nào thì thần thiếp không hy vọng bệ hạ sẽ giận chó đánh mèo bọn họ, và . . .
Tiêu Thần tiếp lời:
- Và cả những người hầu trong cung của nàng, đừng trách phạt họ có đúng không?Những chuyện này này vi phu đồng ý hết, nàng đừng suy nghĩ quá nhiều làm mệt nhọc, cứ lo dưỡng sức khỏe là được.
Tiêu Thần xoay người nhìn đám thái y vẫn không ngừng dập đầu:
- Hoàng hậu cầu tình nên bản hoàng bỏ qua cho các ngươi, mau trở về Thái Y Viện thẩm tra y điển, ai có điều phát hiện sẽ được trọng thưởng.
- Tạ bệ hạ, tạ hoàng hậu nương nương!
Đám thái y nhặt lại được mạng sống cẩn thận đứng dậy, lật đật rời đi, mặt tái xanh không chút máu. Hiện giờ có hoàng hậu cầu tình, bệ hạ tạm thời chưa giận chó đánh mèo bọn họ, nếu sau này các nương nương không khỏe thì không ai bảo vệ được họ. lửa giận của bệ hạ đủ đốt gia tộc sau lưng bọn họ thành tro tàn. Nhưng bọn họ không tìm được nguyên nhân bệnh thì làm sao tìm ra cách cứu chữa đây? Chỉ có thể thầm cầu khẩn bốn vị nương nương được thiên địa che chở, gặp dữ hóa lành vượt qua kiếp nạn này. Nếu không cuối cùng bọn họ vẫn khó thoát chết.
Tiêu Thần quay đầu nói:
- Trưởng lão, làm phiền trưởng lão đi Chiến Thần cung một chuyến mời ba vị Đạo Tôn đến Kế Đô, nếu được thì bản hoàng hy vọng có thể mời Đệ Nhất Đạo Tôn ra.
Quang Chiếu gật đầu ngay:
- Bản tôn xuất phát liền, sẽ về nhanh.
Quang Chiếu xé không gian bước vào trong.
Linh Chi cẩn thận lui ra ngoài, mang cung nữ, thị vệ mới vào nâng những người chết ngất trong điện đi. Linh Chi cúi đầu đứng hầu dưới điện.
Tử Yên nhìn mặt Linh Chi tái nhợt, khóe môi chảy máu thì bất nhẫn nói:
- Phu quân, việc này là thần thiếp yêu cầu Linh Chi giữ bí mật không được nói cho phu quân, xin phu quân đừng trách Linh Chi.
Người Linh Chi cứng ngắc, cúi đầu thấp hơn, hốc mắt ửng đỏ.
Tiêu Thần thầm thở dài, hắn biết Linh Chi tuyệt đối không cố ý muốn giấu hắn.
Tiêu Thần chậm rãi nói:
- Linh Chi, việc này bản hoàng không trách nàng, trong người nàng bị thương mau đi xuống an dưỡng. Bản hoàng muốn ở riêng một mình với các tẩu tẩu của nàng.
Linh Chi lẳng lặng gật đầu đi ra ngoài điện.
Tử Yên lo lắng nói:
- Phu quân, thần thiếp đã giải thích ngọn nguồn vụ việc, tại sao phu quân không khuyên nhủ Linh Chi nhiều hơn, làm như vậy sẽ khiến nàng ấy buồn rất lâu.
Tiêu Thần ôm Tử Yên vào lòng nói:
- Tử Yên, hiện giờ vi phu không có nhiều tinh lực suy nghĩ nhiều, nàng nên lo lắng cho thân thể của mình nhiều hơn là những chuyện khác. Trong thời gian này vi phu bận rộn quốc sự thật lâu không ở bên nàng, thời gian tiếp theo vi phu sẽ luôn bên cạnh các nàng.
- Phu quân, thần thiếp có nghe nói thế cục của Đại Thiên Giới, giờ đang là lúc để phu quân tung hoành sao có thể vì tỷ muội chúng ta mà bị gò bó? Xin phu quân đừng lo cho chúng ta, hãy đi làm việc lớn đi.
- Đối với vi phu các nàng là quan trọng nhất, chuyện liên quan các nàng mới là hàng đầu.
Tiêu Thần chậm rãi lắc đầu:
- Được rồi đừng nói nhiều nữa, nàng nên biết tính của vi phu, khi đã quyết định sẽ không sửa đổi.
Bình luận