Tiêu Thần lạnh nhạt nói:
- Trên đời có rất nhiều việc hối hận, nhưng đã thành hôm qua thì đừng nhắc lại nhiều nữa, vì trừ tốn công lãng phí thời gian ra chẳng có ý nghĩa gì.
- Hừ! Bản tôn cho rằng sau khi bị lộ về chí bảo sách phong thì ngươi đã trở nên cẩn thận hơn, không ngờ vẫn lộ rõ mũi nhọn!
- Bản hoàng cây ngay thân đứng, chẳng lẽ bị người ta ô miệt liền sợ không dám ra tay sao? Nếu bản hoàng đã biểu lộ thân phận tất nhiên phải đòi lại thù máu cho vô số tiền bối mạch Trung Yến đã qua đời, hợp nhất hai Yến xóa sổ mạch Trung Yến ngươi!
Yến Chân Tử xanh mặt gầm lên:
- Ngông cuồng!
- Có cuồng hay không làm liền biết, bằng vào ngươi không có tư cách ngăn cản bổn tọa.
Tiêu Thần mới nói xong chợt có tiếng quá âm lạnh:
- Chủ Đông Yến lớn lối thật, một mình Yến Chân Tử không ngăn ngươi được, không biết nếu cộng thêm bản tôn đã đủ chưa?
Trong tinh vực phía không xa bùng cháy lửa đỏ, Ngụy Nguyên Thiên bước ra, sắc mặt âm trầm.
Yến, Ngụy vốn là kẻ thù truyền kiếp, mới không lâu trước từng đánh nhau kịch liệt. Đại Yến nhờ Tiêu Thần giúp mới miễn cưỡng cứu vãn thế yếu, nhưng giờ Yến, Ngụy lại đứng chung một chỗ đối lập với hắn.
Trên đời không có kẻ thù mãi mãi, chỉ có ích lợi không thay đổi.
Ánh mắt Tiêu Thần hờ hững liếc qua Ngụy Nguyên Thiên, khóe môi cong lên cười nhạo:
- Không lâu trước Ngụy Nguyên Thiên từng giúp Đại Ngụy xâm nhập cương vực Đại Yến, giết vô số tu sĩ Yến quốc, đến nay vẫn bá chiếm mảng lớn tinh vực Đại Yến. Không ngờ hôm nay Yến Chân Tử nhà ngươi cần nhờ vào sức mạnh của Ngụy Nguyên Thiên ngăn cản bản hoàng, mạch Trung Yến ngươi không sợ người trong thiên hạ nhạo báng sao?
Khuôn mặt Yến Chân Tử bình tĩnh lạnh lùng nói:
- Bản tôn không kêu Ngụy Nguyên Thiên ra tay, Ngụy Nguyên Thiên muốn ngăn cản ngươi liên quan gì đến mạch Trung Yến ta?
- Da mặt dày thật.
Khóe mắt Yến Chân Tử co giật hừ nhẹ:
- Tiêu Thần, nếu ngươi cảm thấy lời nói như thế có thể bức ép bản tôn được vậy đừng tốn nước miếng, bổn tọa chờ xem hôm nay ngươi làm sao cướp Đại Yến của ta!
Tiêu Thần nói:
- Bản hoàng muốn cướp tất nhiên có thể cướp được, hai người không thể ngăn cản.
Hồng Mông Đại Tề Điền Tề Quân bước ra một bước:
- Yến Chân Tử, Ngụy Nguyên Thiên không ngăn được chủ Đông Yến, nếu cộng thêm bản tôn thì sao?
Đây là lần đầu tiên Điền Tề Quân ngay mặt gặp Tiêu Thần, bề ngoài là tu sĩ trung niên trắng trẻo, ba chòm râu đẹp, áo trắng màu ánh trăng, khí độ bất phàm.
- Náo nhiệt thế này không thể thiếu mặt bản tôn.
Không gian tinh vực bị xé ra khe hở dài, một quan tài bắn ra, thi khí cuồn cuộn bốc lên cao như ngọn lửa đen đốt cháy hừng hực tuôn ra hơi thở âm lạnh đóng băng nguyên thần.
Quan tài truyền ra giọng khàn khàn vang vọng không trung:
- Chủ Đông Yến tự nhận có thể hạ được bốn người bản tôn không?
Chủ Cửu U Địa Cung Đại Tần đến!
Điền Tề Quân, Chủ Cửu U Địa Cung lần lượt xuất hiện, trong tám đế quốc đã có bốn tu sĩ Hồng Mông đến.
Tiêu Thần chậm rãi quét mắt bốn người:
- Mấy vị đã đến thì các đạo hữu còn lại cũng nên đến nơi, đừng núp nữa, xuất hiện đi.
Bùm!
Một chiếc xe xa hoa bay ra từ hư không, dị thú kéo xe mọc ba sừng, người trắng tinh. Dưới nóc thùng xe có tiếng chuông, mơ hồ thấy bóng dáng nữ nhân quyến rũ.
- Lý Mộc Tử của Đại Đường xin chào chủ Đông Yến.
Giọng nói dịu dàng mềm mỏng như xua tan khí hung ác trong lòng người, bất giác cảm thấy rất thân thiết.
Cách chiếc xe không xa có một nam nhân áo đen cầm quyển tre bước ra, khuôn mặt lạnh nhạt chắp tay:
- Hàn Phi của Đại Hàn.
Sâu trong tinh vực, một nam nhân vóc dáng cao ráo bước đến, lạnh lùng nói:
- Triệu Thác Thiên của Đại Triệu.
Đông đủ Hồng Mông tám nước Tề, Yến, Hàn, Triệu, Ngụy, Tần, Đường, tính luôn Tiêu Thần có chín tu sĩ Hồng Mông, đã là hơn một nửa lực lượng đỉnh cao trong Đại Thiên Giới.
Ánh mắt Hùng Đế như điện, sắc bén như dao nhìn thẳng Tiêu Thần, lạnh lùng nói:
- Ngươi kêu bản tôn xuất hiện thì bản tôn ra, nhưng không biết lần này Chiến Thần cung có ra tay giúp ngươi nữa không.
Khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh, hắn đã doán trước cảnh này nên không bị giật mình hoặc sợ hãi.
Bị Hùng Đế châm chọc, Tiêu Thần thản nhiên nói:
- Bản hoàng đến với thân phận chủ Đông Yến muốn cướp địa vị mạch Trung Yến, khống chế Đại Yến. Chiến Thần cung sẽ giữ gìn khế ước viễn cổ, không nhúng tay vào.
Hùng Đế cười khẩy nói:
- Chiến Thần cung đã không xen vào thì ngươi có tự tin gì dám can đảm đối diện nhóm bản tôn?
- Bản hoàng có tự tin hay không nếu Hùng Đế muốn biết thì chút nữa có thể ra tay thử một lần, nhưng trước đó bản hoàng sắp thanh trừng rõ một việc.
Tiêu Thần quét mắt qua, thản nhiên nói:
- Các vị đạo hữu nhúng tay việc này chắc vì tin tức Đại Ngụy tuôn ra nói là Tiên Giới Chi Chủ để lại chí bảo sách phong nằm trong tay bản hoàng. Cho nên bản hoàng muốn nói rõ ràng việc này hoàn toàn là Đại Ngụy thêu dệt, tuyệt đối không đáng tin.
Ngụy Nguyên Thiên hừ lạnh một tiếng:
- Nếu không nắm chắc thì sao Đại Ngụy dễ dàng nói ra. Tiêu Thần, chí bảo sách phong ở trong tay ngươi còn dám chối?
- Có chứng cứ gì?
Yến Chân Tử thấy vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh thì tim rớt cái bịch, có linh cảm không may.
Đám người xung quanh nhìn chằm chằm.
- Bản tôn biết ngay ngươi không chịu thừa nhận việc này.
Ngụy Nguyên Thiên lạnh lùng trào phúng:
- May mà Đại Ngụy ta nắm giữ thủ đoạn, chỉ cần trắc nghiệm liền biết.
Ngụy Nguyên Thiên nói xong tay lóe linh quang, một hạt châu trong suốt xuất hiện trong tay:
- Thứ này tên là Tiên Nguyên Châu, báu vật tìm đến từ Tiên vực viễn cổ, tiếp xúc bất cứ vật gì dính vào hơi thở Tiên giới thì sẽ sinh ra cảm ứng. Chí bảo sách phong là di vật Tiên Giới Chi Chủ tất nhiên có hơi thở Tiên giới sót lại, ngươi dám cầm Tiên Nguyên Châu thử một lần không?
Lão quái này mặt đầy cười nhạt.
Mặt Tiêu Thần không biểu tình nói:
- Có gì không dám.
Tiêu Thần ngoắc tay, nguyên thần cảm ứng Tiên Nguyên Châu không có gì kỳ lạ, hắn trực tiếp cầm trong tay.
Tiên Nguyên Châu ở trong tay Tiêu Thần bỗng tỏa ánh sáng mông lung.
Mắt Ngụy Nguyên Thiên nóng bỏng gầm lên:
- Tiêu Thần, ngươi còn lời gì để nói? Tiên Nguyên Châu ở trong tay, mặc kệ ngươi giấu chí bảo sách phong đi đâu đều khó tránh khỏi cảm ứng! chí bảo sách phong ở trong tay ngươi!
Người xung quanh biểu tình trầm trọng, sinh ra tham lam.
Bình luận