Đạo (Dịch) – Chương 2827

Tiên Giới Chi Chủ để lại chí bảo sách phong là báu vật Chân Linh cảnh ban cho, thu nó vào tay có lẽ sẽ tìm ra bí mật thăng cấp Chân Linh. Sức hấp dẫn này không tu sĩ Hồng Mông nào cưỡng lại được.

Yến Chân Tử mừng như điên lạnh lùng nhìn Tiêu Thần, bằng chứng rành rành, mặc cho ngươi cãi chày cãi cối cũng vô dụng! Tiêu Thần, ngươi muốn nuốt Đại Yến thì phải xem có vượt qua được ải này không đã!

Tiêu Thần hơi cau mày dường như không ngờ tình huống này, vài giây sau lộ vẻ hiểu ra, vung tay áo.

Một Kim Giáp Tiên Vệ xuất hiện bên cạnh Tiêu Thần, cung kính hành lễ:

- Tham kiến chủ nhân.

Kim Giáp Tiên Vệ rời đi, Tiên Nguyên Châu trong tay Tiêu Thần tan biến linh quang, trở nên mờ tối.

Tiêu Thần lạnh nhạt nói:

- Không uổng là Tiên Nguyên Châu, thật thần kỳ, Kim Giáp Tiên Vệ giấu trong trữ vật giới chỉ của bản hoàng mà cũng bị nó cảm ứng được.

Tiêu Thần ngước nhìn đám người trước mặt:

- Không biết thế này đã có thể chứng minh chí bảo sách phong không ở trong tay bản hoàng chưa?

Mặt Ngụy Nguyên Thiên đen thui, không còn lời nào để nói. Tiên Nguyên Châu là vật của Đại Ngụy nên Ngụy Nguyên Thiên biết rõ công hiệu của nó, Tiên Nguyên Châu không còn phản ứng biểu minh trên người Tiêu Thần không có vật gì dính hơi thở Tiên giới.

Tức là chí bảo sách phong thật sự không ở trong tay hắn.

Đám lão quái Hùng Đế, Chủ Cửu U Địa Cung lặng im.

Cơ mặt Yến Chân Tử cứng ngắc, sự việc biến đổi nằm ngoài dự đoán của lão.

Yến Chân Tử quát to:

- Không đúng, chí bảo sách phong chắc chắn ở trong tay Tiêu Thần! Các vị đạo hữu đừng bị hắn lừa, nếu hắn không có chí bảo sách phong thì làm sao mới vài trăm năm bình thường tu vi đã tăng vọt đến mức này? Không vào Hồng Mông mà đã có lực lượng đối kháng Hồng Mông? Dù chí bảo sách phong hiện giờ không ở trong tay hắn nhưng chắc đã bị hắn dời đi, Tiên Nguyên Châu kiểm tra không chính xác!

Tiêu Thần thản nhiên nói:

- Yến Chân Tử nhà ngươi biết bản hoàng chưa vào Hồng Mông nhưng có sức mạnh đối kháng Hồng Mông vậy bản hoàng lập đại nguỵên Hồng Mông, nếu chí bảo sách phong của Tiên Giới Chi Chủ ở trong tay bản hoàng thì suốt đời bản hoàng không thể vào Hồng Mông nửa bước. Giờ thì các vị đạo hữu tin chưa?

Yến Chân Tử câm miệng. Tiêu Thần lập đại nguyện Hồng Mông là lời thề rất nặng, khiến việc này không có điểm gì nghi ngờ nữa.

Đám người Hùng Đế cau mày, lòng đã tin lời Tiêu Thần nói, thầm thở phào. Dù không có tin tức chí bảo sách phong của Tiên Giới Chi Chủ thì bọn họ không muốn báu vật như thế rơi vào tay người khác. Không phải đám lão quái này ngu xuẩn không tưởng tượng đến khả năng Tiêu Thần sẽ giao chí bảo sách phong cho người khác, mà vì bọn họ vốn không hề suy nghĩ đến khả năng đó. Chí bảo sách phong quý giá biết mấy, đủ làm tu sĩ Hồng Mông giết nhau tranh cướp. Nếu bọn họ có chí bảo sách phong tất nhiên sẽ giữ chặt trong tay, sao có thể giao cho người khác được. Chí bảo như vậy dù sao có thể khiến bất cứ tu sĩ nào động lòng, phụ tử bất hòa, huynh đệ thành kẻ thù là bình thường. Bọn họ suy bụng ta ra bụng người nên mới bỏ sót khả năng kia, hơn nữa nếu Tiêu Thần có chí bảo sách phong thì sao trực tiếp đi vào Đại Yến, trực diện Hồng Mông các nước làm gì? Tiêu Thần càng làm như vậy càng có vẻ lòng dạ rộng rãi, khiến người không sinh nghi ngờ.

Tiêu Thần nhìn sắc mặt đám người, biết việc chí bảo sách phong đã qua ải.

Tiêu Thần tạm dừng một lúc rồi nói:

- Nếu đã chứng minh tin tức lúc trước Đại Ngụy tuyên bố là đồn bậy thì không biết các vị đạo hữu còn muốn ra tay ngăn cản bản hoàng không?

Yến Chân Tử giật thót, nhìn Tiêu Thần chằm chằm ước gì ăn tươi nuốt sống hắn.

Hùng Đế cau mày, cúi đầu suy nghĩ, vài giây sau không biết lão quái này nghĩ gì mà cất bước thụt lùi hòa vào không gian biến mất. Hùng Đế trực tiếp rời đi không xen vào việc này nữa.

Trong quan tài mục nát truyền ra giọng Chủ Cửu U Địa Cung khàn khàn:

- Chí bảo sách phong không có thì bản tôn đi đây.

Quan tài rung nhẹ xé rách không gian chui vào trong.

Lý Mộc Tử chưa từng xuống xe ngựa, tiếng chuông lung lay, rời đi như lúc đến:

- Thiếp thân cáo lui.

Mặt Hàn Phi của Đại Hàn lạnh lùng chắp tay chào:

- Cáo từ.

Hồng Mông bốn nước lần lượt rút đi.

Yến Chân Tử tái mặt, mắt hấp háy, qua một lúc chợt ngước lên hung tợn nói:

- Ngụy Nguyên Thiên, Điền Tề Quân, Triệu Thác Thiên, nếu ba chúng ta cùng ra tay thì Đại Yến ta đồng ý dâng lên năm trăm tu chân tinh làm thù lao.

Ngụy Nguyên Thiên lạnh lùng nói:

- Thành giao.

Điền Tề Quân nói:

- Bản tôn sẵn lòng hỗ trợ.

Triệu Thác Thiên lạnh nhạt gật đầu nói:

- Được.

Đại Yến và ba nước tiếp giáp, nếu nó bị Tiêu Thần nuốt sẽ thành đế quốc siêu mạnh, sau Đại Yến người gặp nạn tiếp theo sẽ là bọn họ. Nên dù không có chuyện chí bảo sách phong chắc chắn bọn họ không khoanh tay đứng nhìn. Huống chi lần này ra tay còn được đền đáp không nhỏ. Hồng Mông bốn nước Đại Tần, Đại Sở, Đại Đường, Đại Hàn rút đi cũng vì nhận ra điều này. Bọn họ không làm khó Tiêu Thần không có nghĩa là người khác sẽ dừng tay, ngoài ra chưa biết họ đi thật hay trốn trong bóng tối quan sát nơi này.

Yến Chân Tử nhìn Tiêu Thần chằm chằm, lạnh lùng nói:

- Tiêu Thần, muốn ăn Đại Yến ta phải xem ngươi có tư cách không đã!

Bốn Hồng Mông khí thế như núi, mắt lạnh băng, khí lạnh âm trầm.

Hai bên khó thể cùng tồn tại, buộc lòng phải ra tay vậy thì không cần chậm trễ làm gì nữa.

Lòng Yến Chân Tử dâng lên sát ý, nếu hỏi trong bốn người ai muốn giết Tiêu Thần nhất thì đó là lão quái này, nên lão là người đầu tiên xông lên.

Yến Chân Tử rống to, tay chộp đằng trước:

- Triệu thiên địa chi thủy!

Hư không bỗng nhiên tuôn ra nhiều hơi thở thành mù đen, chất đại đặc quánh cuồn cuộn không tiếng động, hơi thở lạnh băng thấu xương điên cuồng tuôn ra có thể đóng băng thiên địa, diệt tuyệt ức vạn sinh linh. Toàn bộ tinh vực vào giây phút này bị đóng băng hoàn toàn. Một tu chân tinh bỏ hoang không người gần đó bị lan đến sinh ra lớp băng lan tràn nhanh khắp nơi cho đến nguyên tu chân tinh bị phủ trùm biến thành một quả cầu băng.

Một chữ thốt ra, sát ý sắc bén ngút trời:

- Giết!

Yến Chân Tử chỉ một cái vào Tiêu Thần, nước đen đặc quánh tụ thành một con sông lặng lẽ chảy trong tinh vực đổ xô tới trước, sông chưa đến đã toát ra hơi thở băng giá tuyệt đối khiến người nguyên thần run rẩy.

Chương 2828vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...