Cùng với bốn nước kịch chiến, thân hình này đã in trong ngọc giản hình tuyền khắp Đại Thiên Giới, các tướng sĩ nhận ra thân phận của hắn ngay. Nhớ đến các việc trước đó, họ đoán được hắn vào Đại Yến là muốn làm gì.
Cũng vì biết nên tinh thần mới càng rung động.
Bốn người Tiêu Việt Vương, Nhân Tổ, Trương Lương Đống, Phạm Lâm cùng quỳ xuống gầm lên:
- Cung tiễn bệ hạ tiến vào Đại Yến!
Tướng sĩ xung quanh bốn người quỳ xuống:
- Cung tiễn bệ hạ tiến vào Đại Yến!
Đại doanh nguyên biên cảnh Tiêu Thần, mấy trăm ức tướng sĩ cùng quỳ:
- Cung tiễn bệ hạ tiến vào Đại Yến!
Tiếng rống đồng thanh như sấm nổ vang.
Trên đại quân, Đông Yến quốc vận vô tận từ bốn phương tám hướng tụ về ngưng tụ thành ảo ảnh rồng vàng vuốt vàng ngửa đầu gầm hướng Đại Yến phía xa.
Trong khoảnh khắc này đại doanh biên cảnh Đại Yến yên lặng đến lạ, quân doanh im phăng phắc không chút tiếng vang.
Đôi khi trầm mặc tức là mặc nhận, là đồng ý, là mong đợi.
Mạch Yến hoàng thất trong Đại Yến đã mất lòng người.
Đế Cung Kế Đô.
Yến Chân Tử ngồi trên ngôi cao, Yến Hoàng mới lên thì ngồi dưới tay. Dưới điện có nhiều trọng thần Yến quốc mới lên. Ngày Tiêu Thần mang Thành Thành đi, trong trận chiến Đế Cung Đại Yến bị hủy đã được dọn dẹp sạch sẽ xây dựng mới. Cung điện có thể xây lại nhưng trọng thần Đại Yến bị lan đến chết đi thì không thể sống lại.
- Lão tổ đừng lo, hiện giờ tin tức chí bảo sách phong đã lộ ra với đời, Tiêu Thần thành mục tiêu của mọi người, dù hắn muốn ra tay với Đại Yến ta thì các nước sẽ không ngồi xem. Chỉ cần cho trẫm chút thời gian hoàn toàn nắm giữ quốc vận thì không sợ Đông Yến uy hiếp.
Yến Hoàng là tu sĩ Đạp Thiên cảnh của mạch Trung Yến nhưng huyết mạch không đủ, tuy được ngai vàng nhưng không thể được quốc vận Đại Yến hoàn toàn thừa nhận ngay.
Yến Chân Tử nhẹ gật đầu, khuôn mặt vẫn trầm trọng. Yến Chân Tử nhìn thấu thế cục hiện giờ, nói thật lòng trong tình hình này tu sĩ bình thường sẽ không tiếp tục ra tay, để tránh dẫn tới sự việc ác hóa nữa. Nhưng bản thân Tiêu Thần không phải người bình thường, ai biết hắn có làm chuyện gì bất thường không?
Lão quái này hơi bất na, do dự nửa ngày trầm giọng nói:
- Yến Trì, Yến tu sĩ trong Kế Đô có đến vị trí chưa?
- Hồi bẩm lão tổ, trẫm đã xác định nhiều lần, tuyệt đối không có ngoài ý muốn. Dù hai phản nghịch Tả Yến Tiêu Thần và Quang Chiếu to gan dám đến Kế Đô thì trẫm, lão tổ hợp sức lại có thể chiến một trận!
Mặt Yến Trì lạnh lùng nói:
- Muốn giành quyền Yến Hoàng trong tay phải xem bọn họ có tư cách đó không!
- Vậy thì tốt.
Yến Chân Tử gật gù:
- Tiêu Thần không phải người bình thường, lại có Quang Chiếu giúp đỡ như hổ thêm cánh, tuyệt đối không thể khinh thường.
Yến Trì lạnh lùng cười:
- Lão tổ yên tâm, trẫm sẽ không khinh địch. Nhưng trẫm cho rằng thế cục hiện giờ là cơ hội tuyệt vời tru sát Tiêu Thần, trẫm thật hy vọng hắn dám xông vào Đại Yến ta!
- Ý của ngươi là . . .?
- Hồng Mông các nước cho rằng chí bảo sách phong nằm trong tay Tiêu Thần thì sao đứng nhìn hắn cướp lấy Đại Yến, để thực lực của hắn tăng lớn được? Nếu Tiêu Thần ra tay sẽ khiến tu sĩ Hồng Mông các nước bắt tay kiềm chế, khi đó có thể thừa dịp tru sát hắn. Hoặc kém nhất có thể đánh lui hắn, tước mũi nhọn, cho thần dân Đại Yến biết cuối cùng bọn họ có thể dựa vào chỉ có mạch Trung Yến ta, khiến quốc thế ổn định.
Yến Chân Tử nhíu mày suy nghĩ nửa ngày, chậm rãi gật đầu:
- Yến Trì nói đúng, bản tôn kiêng kỵ lực lượng Đông Yến quốc trong một chốc không nghĩ tới điểm này. Nói vậy thì chúng ta nên mong chờ hắn ra tay.
- Lão tổ nói chính xác, đúng là như vậy.
Yến Chân Tử âm trầm gầm lên:
- Tốt, vậy thì bây giờ chúng ta kiên nhẫn chờ đợi tại đây, hắn không ra tay thì tốt nhất, không thì nhất định phải cho hắn có đến không về!
Đám thần tử ở dưới điện cúi đầu tỏ ra cung kính, cảm nhận chút hơi thở Hồng Mông khiến bọn họ mặt không chút máu.
Nhưng khi giọng Yến Chân Tử vang vọng trong điện chưa dứt thì trên Kế Đô, cột vàng quốc vận đột nhiên sôi trào, ảo ảnh rồng vàng quay đầu nhìn hướng Đông Yến liên tục gầm rống.
Yến Chân Tử biến sắc mặt, đứng bật dậy, mắt lóe tia sáng sắc bén:
- Vừa nhắc hắn liền đến!
Mặt Yến Trì dữ tợn:
- Hắn đã muốn chịu chết thì làm phiền lão tổ tiễn hắn đi chặng đường!
- Ngươi canh giữ Kế Đô phòng ngừa bất trắc, bản tôn đích thân đi xem hắn có vào Kế Đô ta không.
Dứt lời Yến Chân Tử cất bước đi vào không gian biến mất.
***
Đại Ngụy, Thiên Hỏa cung.
Ngụy Nguyên Thiên ngồi xếp bằng trên bồ đoàn đỏ thẫm, quanh người tràn đầy hơi thở khủng bố nóng cháy.
Ngụy Nguyên Thiên chợt mở mắt ra cười khẩy nói:
- Tiêu Thần, quả nhiên ngươi không làm bản tôn thất vọng, biết rõ thế cục nguy cơ còn dám ra tay. Nếu vậy trong Đại Yến sẽ có náo nhiệt, sao bản tôn bỏ qua được.
Người Ngụy Nguyên Thiên tuôn ra ngọn lửa đỏ thẫm bao bọc toàn thân, chợt lóe biến mất.
***
Đại Tần, Cửu U Địa Cung.
Quan tài mục nát đột nhiên mở ra, một tiếng gầm khàn khàn truyền ra:
- Chí bảo sách phong, nếu bản tôn cướp nó vào tay thì có hy vọng thăng cấp Chân Linh vô thượng!
Thi khí đen đặc như chất lỏng vô tận tuôn trào từ quan tài.
Không gian lặng lẽ bị xé ra cái khe, quan tài màu đen chui vào trong.
***
Đại Sở, Nam Lê sơn.
Hùng Đế khoanh tay đứng, mắt lóe tia sáng nhìn hướng Đại Yến.
- Chủ Đông Yến đúng là khí phách, thế cục hiện giờ vẫn có gan dám ra tay với Đại Yến, khiến bản tôn bất ngờ. Nhưng không biết phen này ra tay có tính là ngu xuẩn không. Muốn nuốt vào Đại Yến, để xem ngươi có tư cách đó không!
Hùng Đế đấm một cái, không gian trước mặt lõm vào sụp xuống mảng lớn lộ ra con đường đen nhánh thổi vạt áo bay bay.
Hùng Đế sải bước đi vào, không gian rách nhanh chóng khép lại như cũ.
***
Khi Tiêu Thần bước vào Đại Yến thì tu sĩ Hồng Mông trong tám nước đều cảm ứng được, bọn họ lập tức chạy tới Đại Yến.
Dù không có vụ chí bảo sách phong thì bọn họ không hy vọng Tiêu Thần thuận lợi nuốt Đại Yến, nếu dung hợp lực lượng hai Yến sẽ trở thành một phe thực lực mạnh nhất Đại Thiên Giới, quốc lực mạnh mẽ không yếu hơn Đại Tần, Đại Sở, các nước không muốn thấy cục diện đó.
Huống chi là tình hình bây giờ.
***
Cương vực Đại Yến, trong tinh vực.
Tiêu Thần cất bước đi tới, hắn bỗng dừng lại nhìn không gian gợn sóng đằng trước, biểu tình bình tĩnh.
Yến Chân Tử bước ra, mắt lạnh băng nhìn Tiêu Thần:
- Bản tôn rất hối hận tại sao năm đó một phút do dự, nên không tiếc hao tổn quốc vận ra tay giết ngươi mới đúng, để bây giờ dưỡng hổ thành họa, thành kẻ thù lớn của Đại Yến ta!
Bình luận