Đạo (Dịch) – Chương 2824

Tay Tuyền tuôn ra ánh sáng vàng đậm như nước sông vỡ đê điên cuồng tuôn ra dung nhập vào đạo tràng biến mất.

Thụ bá giật mình trợn to mắt nhìn màu vàng từ xa ập đến, nơi đi qua tất cả bị nhuộm thắm. Thụ bá chưa kịp phản ứng thì màu vàng đã xé gió ập đến bao phủ lão đẩy đi xa hơn.

Ba tầng không gian đạo tràng, bầu trời, mặt đất, mọi sự vật bị ánh sáng vàng phủ lên như đóng băng vàng, tỏa ra linh quang vàng nhạt. Tất cả dao động bị đóng băng, dường như thời gian không chảy nữa.

Bên ngoài, ánh sáng vàng trong tay Tuyền tan biến, mắt gã hơi tối tăm, sắc mặt vẫn bình tĩnh. Tuyền tùy tay ném bản thể Tả Mi Đạo Tràng rơi xuống cát sỏi, một hòn đá nhỏ không chút bắt mắt trong các màu sắc sặc sỡ, rất nhanh bị gió to thổi cát lấp mất.

Tuyền bước vào cánh cửa màu vàng, biến mất.

Nơi này vẫn bị cát tung bay che kín trời, mọi thứ dường như không có gì thay đổi.

Tuyền cất bước đi trong gió cát đầy trời, đặt chân xuống bước ra khỏi cánh cửa thì đã ở trong tinh vực mênh mông. Khuôn mặt Tuyền bình tĩnh ngước nhìn sâu trong tinh vực, từ hướng đó truyền đến hơi thở làm gã e ngại.

Tuyền thì thào:

- Đã phát hiện rồi sao?

Mắt Tuyền hơi sáng lên tia sắc bén.

Lúc trước Tuyền nói thật với Tiêu Thần nhưng sửa chữa một chút. Khi phát hiện thân phận của Lý Càn thì lòng Tuyền hơi bất an, Côn Ngô Tử đã tìm được nửa bộ thiên đạo vậy tại sao không nuốt nó đi? Côn Ngô Tử có mưu mô gì trong bóng tối? Sau đó nghe Tiêu Thần nói từng hai lần được cảnh cáo phải cẩn thận người bên cạnh, một trong những người nhắc nhở có lão tổ Lý gia do nửa bộ thiên đạo bị thiếu biến ra, Tuyền lờ mờ nghĩ thông vài chuyện.

Tuyền cảm ứng đại kiếp nạn, người Tiêu Thần cần đề phòng là cùng một người, Côn Ngô Tử. Cái này không phải phỏng đoán mà là trực giác, Tuyền gần như khẳng định, nên hắn mới mang theo chí bảo sách phong, Lý Càn rời đi. Vừa để giải cảnh khó trước mắt cho Tiêu Thần cũng để thăm dò, dụ Côn Ngô Tử ra. Nếu người núp trong bóng tối thật sự là Côn Ngô Tử thì gã đã mạnh đến không thể đối kháng, nhưng bản thân Tuyền là một phần của chí bảo sách phong, nếu Tuyền không tiếc tự tổn thương ra tay rất có thể làm Côn Ngô Tử bị thương nặng tranh thủ nhiều thời gian cho Tiêu Thần hơn. Nên ngay từ đầu Tuyền ôm lòng phải chết, chưa từng nghĩ mình sẽ an toàn quay về.

Đã muốn tranh thủ thời gian tất nhiên sẽ không vội vàng đánh nhau với Côn Ngô Tử, chờ khi nào không tránh được nữa mới đánh cũng không muộn. Tuyền lại nhìn sâu trong tinh vực rồi xoay người bước ra một bước, biến mất trong cánh cửa màu vàng.

***

Trước khi Tuyền đi từng nói vì tránh cho ngoài ý muốn Tiêu Thần nên nhanh chóng chứng minh với Đại Thiên Giới là Kim Ấn không nằm trong tay hắn.

Điều này đúng.

Đã đúng thì phải làm, nên Tiêu Thần định ra tay, chính thức vào cương vực Đại Yến. Vì kiềm chế Tiêu Thần nuốt Đại Yến tất nhiên Hồng Mông của các nước sẽ ngăn cản, đó cũng là cơ hội tốt nhất chứng minh Kim Ấn không có trong tay hắn, ngay mặt nói với bọn họ rằng không ai ngăn được hắn nuốt Đại Yến.

Quang Chiếu nhíu chặt mày lo âu trầm giọng nói:

Tiêu Thần lắc đầu nói:

- Bản hoàng hiểu tấm lòng của trưởng lão, nhưng Tuyền đã rời đi, trong Đông Yến chỉ có hai chúng ta là tọa trấn được. Nếu hai ta cùng vào Đại Yến thì trong nước trống trải không ai canh chừng, sợ sẽ có chuyện ngoài ý muốn. Trưởng lão cũng biết tính của bản hoàng, đã ra tay tất nhiên trong lòng có chút nắm chắc, tuyệt đối không làm việc xúc động.

- Cái này . . .

- Cứ quyết định vậy đi, trưởng lão đừng nói nhiều nữa.

- Được rồi.

Quang Chiếu nghiêm túc gật đầu nói:

- Vậy chuyến đi này ngươi hãy cẩn thận, nếu không được thì nhanh chóng rút về ngay, sau này tìm thời cơ khác.

Tiêu Thần gật đầu, bước ra một bước hòa vào không gian hoàn toàn biến mất.

Hậu cung Đế Cung, bốn nữ nhân Tử Yên, Ngu Cơ, Linh Chi đều cảm giác hơi thở đột nhiên rời đi, dù lòng lo lắng nhưng chưa từng muốn khuyên can hắn. Bởi vì bọn họ hiểu rằng trên con đường theo đuổi đỉnh đại đạo phải đối mặt khó khăn, các nàng nên làm không phải khuyên nhủ khiến hắn phân tâm mà là yên lặng đứng sau lưng hắn, ủng hộ về mặt tinh thần, yên lặng cầu nguyện hắn sớm ngày trở về.

Đám người Bắc Cốc Tử, Giao Long Vương tràn đầy lo âu liếc nhau. Đi vào Đại Thiên Giới bọn họ đã hiểu thế cục hiện giờ nên lo cho chuyến đi của Tiêu Thần.

Thanh Hoàng Vương nhẹ giọng nói, mắt tràn đầy kiên quyết:

- Các vị huynh trưởng đừng lo, lục đệ là người có đại khí vận, không thì sao có thể từ tu sĩ bình thường trong Nhân Gian giới đi đến hôm nay?

Giao Long Vương cười dài:

- Ha ha! Ngũ muội nói không sai, là chúng ta suy nghĩ nhiều. Lục đệ một đường tới đây có sóng gió gì chưa trải qua? Lục đệ đã ra tay tất nhiên lòng có nắm chắc. Chúng ta chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi sau khi hắn nuốt Đại Yến thì cùng đi Kế Đô uống rượu một bữa.

Đông Thành quỳ xuống trước điện lạy dài hướng Tiêu Thần rời đi:

- Nguyện sư tôn đại nhân đi chuyến này thuận lợi . . .

***

Trong tinh vực có tu sĩ áo xanh cất bước đi, khuôn mặt bình tĩnh, mắt trầm ổn, cất bước nhìn không nhanh nhưng một bước đạp xuống có thể vượt qua toàn bộ tinh hệ, đi khoảng mười mấy bước đã đến biên cảnh Đông Yến.

Người này tất nhiên là Tiêu Thần.

Trọng địa quân doanh liên miên nhìn không thấy cuối, nơi này là chỗ đại doanh trú đóng ở biên cảnh Đông Yến. Đối diện cách một mảnh tinh vực là trú quân biên cảnh Đại Yến, hai bên giằng co cách nhau tinh vực. Chiến ý hung thần giữa hai bên nhẹ hơn trước nhiều. Thân phận chủ Đông Yến lan rộng trong Đại Yến khiến tâm tính hai bên có chút thay đổi, đều chờ đợi bước biến đổi tiếp theo, nếu hai Yến thuận lợi hợp nhất thì bọn họ không cần đánh nhau nữa.

Tiêu Thần yên lặng mấy giây rồi dứt khoát đạp xuống chính thức bước vào biên cảnh Đại Yến. Khoảnh khắc Tiêu Thần đi vào, nguyên cương vực Đại Yến sôi trào quốc vận dồi dào như sóng triều trên mặt biển, thanh thế kinh người.

Biến cố khiến các tướng sĩ hai doanh chấn động tinh thần, hoảng sợ ngước lên thấy có bóng áo xanh bay vút qua tinh vực đi sâu vào Đại Yến, chớp mắt biến mất trong tầm mắt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...