Tuyền nói xong chỉ một cái, đầun gón tay lóe ánh sáng vàng chui vào giữa trán Tiêu Thần, có một thiên pháp quyết trực tiếp in vào tinh thần hắn, ghi chép tỉ mỉ cách vận dụng lực lượng Thất Thải Hồ Lô.
Tiêu Thần mặc niệm nội dung xuất hiện trong nguyên thần, xác định đã ghi nhớ kỹ trong lòng không quên chút nào mới nhẹ gật đầu. Tiêu Thần lấy Thất Thải Hồ Lô ra, hồ lô tỏa ánh sáng bảy sắc mờ nhạt rất đẹp.
Tuyền vươn tay:
- Ta sắp rời đi, trước đó ta xin bốn món của ngươi.
- Là cái gì?
- Tiểu Cốt, Tiểu Chuyên, Lôi Long, đạo tràng.
Tiêu Thần cau mày.
- Ta biết ngươi khó hiểu, nhưng ta lúc trước đã nói bản thân ngươi không tầm thường, từ lúc tu đạo đi trên con đường nhìn như tùy ý nhưng ẩn chứa đạo Vạn Pháp Vô Thượng, nếu vậy thì chúng nó sao có thể bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh ngươi được? Tiểu Cốt xuất thân mạch Cốt tộc, đã diệt tuyệt trong Đại Thiên Giới nhưng ở tinh vực hoang dã mênh mông tất nhiên còn Cốt tộc. Dựa vào cảm ứng tộc mạch Tiểu Cốt có thể tìm đến họ.
- Tiểu Chuyên ăn báu vật cùng thuộc tính thăng cấp, gần như không có giới hạn trưởng thành, chính ta cũng không nhìn ra thân phận thật sự của nó. Ở lại cạnh ngươi chỉ bình thường, chẳng bằng để ta mang đi có lẽ sẽ mở ra thế giới hoàn toàn mới cho nó. Lôi Long nắm giữ lực lượng lôi, hỏa, là rồng thiên đạo, có huyết mạch mạch long hoàng. Nó có thể tìm ra tộc thần long trốn xa trong hoang dã, không lộ mặt ở cõi đời này. Ba đứa chúng nó rời đi có lẽ sau này sẽ là trợ lực mạnh cho ngươi.
- Còn về đạo tràng, ta nghĩ ngươi đã sớm nghi ngờ rồi. Tả Mi Đạo Nhân bình thường nếu chỉ có tu vi Phá Diệt cảnh như đã nói thì có tài đức gì mà nắm giữ được đạo tràng cường đại có thể tay đổi tốc độ chảy thời gian gấp ba mươi lần? trong đó chắc chắn có ẩn tình. Hiện giờ đạo tràng tuy đã mất căn nguyên thời gian gia cố nhưng nuôi dưỡng Táng Hoa. Ngươi vào Đại Thiên Giới lâu ngày, trừ năm xưa thấy tu sĩ Táng Hoa tộc ra có từng thấy ai khác không? Theo ta được biết thì Táng Hoa tộc đã diệt tuyệt từ thời viễn cổ, Táng Hoa trên cõi đời có lẽ chỉ còn lại một gốc cuối cùng này. Ta không biết tại sao ngươi có được nó nhưng biết sự quý giá của nó. Có lẽ trong tuyệt cảnh nó là sự sống duy nhất của ngươi, ta sẽ phong ấn đạo tràng giấu vào thiên địa bao la để bảo đảm an toàn của nó.
Tiêu Thần suy nghĩ thật lâu sau phất tay áo, linh quang lóe sáng trước mặt.
Tiểu Cốt, Tiểu Chuyên, Lôi Long xuất hiện, cung kính hành lễ nói:
- Tham kiến chủ nhân.
- Các ngươi đi theo Tuyền rời đi, Tuyền sẽ mang các ngươi đi tìm con đường càng mạnh hơn. Ba người đã theo bản hoàng từ hồi Nhân Gian giới, bản hoàng chưa từng xem các ngươi là báu vật bí mật mà là huynh đệ nâng đỡ cho nhau. Hôm nay rời đi tặng họ Tiêu cho các ngươi. Tiêu Cốt, Tiêu Chuyên, Tiêu Huyết, hy vọng huynh đệ chúng ta sau này còn gặp lại.
Ba người kích động nói:
- Đa tạ đại ca!
Tiêu Thần lấy đạo tràng ra:
- Tuyền đi đường cẩn thận, ba người và Thụ bá trong đạo tràng, tàn hồn của Tả Mi sư tôn giao cho ngươi chăm sóc.
Tuyền gật đầu cầm đạo tràng, phất tay thu Tiêu Cốt, Tiêu Chuyên, Tiêu Huyết vào trong. Tuyền cất bước biến mất.
Người rời đi, trong hư không chỉ còn thanh âm lạnh lùng văng vẳng:
Tiêu Thần im lặng thật lâu sau xoay người chậm rãi ngồi xuống, nhíu chặt mày, chậm rãi thổ tức bình phục nỗi lòng, đầu óc xoay chuyển nhanh. Tuyền rời đi mặt ngoài thì bình tĩnh nhưng bên trong cực kỳ hung hiểm, nếu không với tính cách của Tuyền tại sao nói hết mọi bí ẩn ra? Có lẽ Tuyền đi rồi không nghĩ có ngày trở lại, đã chuẩn bị cho điều tệ nhất. Tiêu Thần không khuyên Tuyền ở lại vì hiểu tính của gã, khi đã quyết định sẽ không dễ sửa đổi.
Tất cả tin tức biết được hôm nay, hắn biết chuyện xảy ra từ năm tháng xa xưa xua tan mọi sương mù trong lòng.
Tiêu Thần lặng yên suy nghĩ thật lâu sau thở hắt ra, nét mặt trở về kiên quyết. Dù nghe Tuyền nói hắn rất có khả năng lên đỉnh Vạn Pháp Vô Thượng nhưng trong lòng Tiêu Thần không mừng quên hết trời đất. Vì đó chỉ là có thể chứ không phải chắc chắn, huống chi có Côn Ngô Tử giấu trong bóng tối. Tồn tại khủng bố núp trong bóng tối này vì tin tức Đại Ngụy lộ ra rất có thể đã chú ý hắn. Hoặc như Tuyền nói Côn Ngô Tử đã ngủ đông đi tới bên cạnh hắn, âm thầm chú ý chờ có thời cơ sẽ ra tay ngay. Mối uy hiếp chưa biết này làm Tiêu Thần e ngại nhất.
Nhưng mặc kệ thế nào việc trước mắt phải đi làm, Tiêu Thần chỉ có thể cố gắng lớn mạnh lực lượng trong thời gian ngắn nhất, có như vậy mới nắm chắc vận mệnh của mình được.
Tiêu Thần quyết nuốt Đại Yến bằng dược.
***
Trong sóng gợn hư không mở ra một cánh cửa màu vàng, cửa mở rộng, Tuyền bước ra. Khi Tuyền bước ra ngoài cánh cửa sau lưng chưa tan biến, lại nhấc chân lên, cánh cửa thứ hai hiện ra trước mặt gã.
Tuyền đi từ cửa này qua cửa khác, nhanh chóng không ngừng xuyên qua không gian chẳng chút ngừng lại. Tuyền một đường rời khỏi Đông Yến, rời đi phạm vi thế lực chín đế quốc bao phủ đi sâu vào tinh vực hoang dã vô tận.
Mãi khi đến một góc tinh vực hoang dã, Tuyền chợt dừng lại phất tay áo, Tiêu Cốt, Tiêu Chuyên, Tiêu Huyết cùng xuất hiện.
Khuôn mặt Tuyền bình tĩnh nói:
- Bổn tọa đòi các ngươi từ tay Tiêu Thần vì muốn khiến các ngươi vào tinh vực mênh mông này đi tìm lực lượng mình cần, trở nên đủ mạnh hoặc có lực lượng cường đại có thể trở về từ hoang dã trợ giúp cho Tiêu Thần. Điều bổn tọa có thể làm là đưa các ngươi đến đây, đường còn lại các ngươi tự mình đi. Nhắc nhở các ngươi chút, đừng tìm phương hướng, hãy theo lòng của các ngươi, nó sẽ đưa các ngươi đi nơi nên đi. Đi thôi, ở lại đây mới thật sự hung hiểm.
Tiêu Cốt, Tiêu Chuyên, Tiêu Huyết lặng im, cùng cung kính hành lễ, gật đầu với nhau chào rồi điều khiển độn quang bay đi hướng trong cảm ứng của mình. Tiêu Cốt, Tiêu Chuyên, Tiêu Huyết ở yên bên cạnh Tiêu Thần nhiều năm, quốc sư nói bọn họ có thể sở hữu hoặc tìm ra lực lượng trợ giúp mình thì ba người phải cố gắng thử xem.
Tuyền nhìn theo Tiêu Cốt, Tiêu Chuyên, Tiêu Huyết đi xa, gã im lặng một lúc rồi xoay người cất bước, lại vào một cánh cửa, đi tới trước.
Tuyền đi thật xa, xuất hiện trên một tu chân tinh. Nơi này là một mảnh sa mạc, dưới đất đầy cát sỏi đá vụn, gió to rít gào cát che kín trời.
Tuyền quét mắt xung quanh, gật gù lấy Tả Mi Đạo Tràng ra lẩm bẩm:
- Mặc kệ có phải là bổn tọa suy nghĩ quá nhiều không, thứ này dù sao có nhiều điểm đáng ngờ không thể giải thích, phải cẩn thận chút.
Bình luận