Tiêu Thần hơi tạm dừng rồi tiếp tục tiến lên, chân đạp hư không mỗi bước cực kỳ nặng nề. Bước chân đạp xuống sẽ có tiếng trầm đục, không gian nổi lên một vòng sóng gợn như núi cao.
Chỉ vài bước Tiêu Thần đã đáp xuống trước Khang Ninh cung, nhìn mặt đất bị máu cung nhân nhuộm đỏ, nhìn Bảo Thạch Lan đón gió nở rộ, hơi thở càng trầm lặng. Tiêu Thần chậm rãi bước vào điện.
Sự trầm lặng không phải hoàn toàn tĩnh mịch mà là sự bạo ngược khủng bố ẩn giấu, như một con man thú khát máu bị nhốt trong lòng, cái gì kích thích một cái là sẽ nó sẽ sổ lồng.
Hộ vệ Đế Cung sợ hãi thụt lùi, mặc kệ tinh thần của họ kiên định đến đâu cũng không chịu nổi áp chế trầm lặng này. Đám trọng thần Đại Yến như Nhạc Nghị muốn tiến lên ngăn cản, bỗng miệng mũi chảy máu ồ ạt, bọn họ như bị trọng kích văng ra xa.
Yến Chân Tử quay đầu nhìn người đến, mặt xanh mét, trong tinh thần đầy e ngại. Yến Chân Tử cảm ứng uy hiếp từ người Tiêu Thần, trong lòng giật mình, biểu tình càng thêm khó xem.
Tiêu Thần không ngừng lại, khẽ nói:
- Tránh ra.
Giọng Tiêu Thần bình tĩnh không chút dao động nhưng trong đó ẩn chứa hơi thở vô cùng cứng rắn mà cường đại như núi lửa sắp đến lúc tuôn trào.
Yến Chân Tử nhìn bóng dáng Tiêu Thần dần đến gần, hừ nhẹ bước lên trước một bước. Chỗ chân Yến Chân Tử đạp xuống có hơi thở vô cùng khủng bố dọc theo không khí bắn ra đập vào Tiêu Thần.
Tiêu Thần vụt ngẩng đầu gầm lên, đấm mạnh tới trước. Đau đớn, tức giận, bạo ngược trong lòng hắn dồn vào cú đấm này, mắt hắn lạnh băng nhưng tràn đầy đau thương.
Ánh sáng vàng lấp lánh trên nắm tay, bên dưới là lực lượng bảy sắc mỏng manh.
Bùm!
Có tiếng sét giữa trời xanh, hai lực lượng va chạm như hai ngọn núi chuyển động nhanh đụng độ, lực lượng cường đại đụng vào nhau khuếch tán nhanh ra ngoài.
Mặt đất rền rỉ tan vỡ, điện vũ ken két sụp xuống, lực lượng cuồn cuộn dâng trào dấy lên bụi mù, phát ra hơi thở hủy diệt khiến người tuyệt vọng.
Lấy Khang Ninh cung làm trung tâm gần một phần năm phạm vi Đế Cung Đại Yến bị phá hủy.
Yến Chân Tử rên rỉ, lực lượng cường đại không ngừng ập đến như sóng thần đổ ập đến siêu khủng bố. Yến Chân Tử gầm rống muốn đứng yên nhưng bị lực lượng đẩy lùi ra xa mấy trăm trượng, chỗ chân lão đạp xuống nứt ra từng cái khe lớn lan tràn nhanh sang hai bên.
Lão quái này sắc mặt âm trầm tức giận rít gào, giơ tay chộp bầu trời. Quốc vận Đại Yến sôi trào sắp gia cố vào người Yến Chân Tử, hóa thành lực lượng tấn công giết chóc mạnh nhất.
Tiêu Thần bỗng ngẩng đầu lạnh băng nhìn con rồng vàng lăn lộn trong cột vàng quốc vận. Huyết mạch hoàng phẩm Yến tôn thất sôi trào trong người Tiêu Thần, sau khi Yến Hoàng chết thì Đại Yến vô chủ, Tiêu Thần có huyết mạch hoàng phẩm tức là người số một kế thừa ngai vàng. Tiêu Thần liếc một cái, rồng vàng gầm lên, quốc vận Đại Yến sôi trào dần lắng lại.
Yến Chân Tử biến sắc mặt.
Tiêu Thần quay đầu chậm rãi nói:
- Nếu ngươi còn dám đánh thì hôm nay bản hoàng nhất định giết ngươi!
Dứt lời Tiêu Thần tiếp tục đi lên đối mặt Quang Chiếu.
Thân hình Thành Thành đập vào mắt Tiêu Thần, nàng nằm yên dưới đất, khuôn mặt tái nhợt treo nụ cười tựa như ngủ say, dưới thân là màu đỏ thẫm, đỏ máu.
Tiêu Thần híp mắt, hắn cả đời tu đạo đi trong gió tanh mưa máu, tay dính đầy máu tươi, chứng kiến cảnh tượng thảm liệt hơn hôm nay rất nhiều. Nhưng giờ Tiêu Thần cảm thấy vệt đỏ kia thật chói mắt, làm hốc mắt hắn cay xè.
Tiêu Thần hít sâu xác định nữ nhân tồn tại trong trí nhớ đã hoàn toàn rời xa hắn, trái tim hắn thắt lại, đau như bị dao cắt. Mặt Tiêu Thần nhanh chóng tái nhợt.
Tiêu Thần chậm rãi hỏi:
- Chuyện này là sao?
Quang Chiếu trầm giọng nói:
- Thành Thành độc chết Yến Chức.
Tiêu Thần cúi đầu nhìn mặt Thành Thành, lòng càng đau đớn hơn:
- Tại sao không nói cho ta biết?
- Bởi vì đây là lựa chọn tốt nhất.
Lòng Tiêu Thần tràn đầy cay đắng, dùng mạng sống một nữ nhân đổi lấy cái chết của Yến Hoàng, gỡ bỏ khó khăn cho Tiêu Thần tất nhiên là lựa chọn tốt nhất. Nhưng Thành Thành ngốc quá, nàng thật sự làm việc này.
- Là ai giết nàng?
- Tự nàng.
- Người biết?
- . . . đúng.
- Tại sao không ngăn cản nàng?
- Bởi vì đây là ý muốn của nàng.
Tiêu Thần không nói gì nữa, hắn chỉ nhìn Thành Thành rồi đột nhiên khom người ôm nàng lên, mặc cho màu đỏ nhuộm bàn tay hắn, dính áo xanh.
Tu đạo cả đời, Tiêu Thần lạnh lùng giết chóc, hắn không là người tốt, tự nhận mình làm việc không thẹn với lòng, không thẹn với thiên địa.
Nhưng hôm nay đối mặt nữ nhân đã qua đời, hắn làm sao không thẹn được? Sao không thấy xấu hổ?
Thành Thành, nàng làm người duy nhất ta áy náy cả đời, nàng muốn ta nhớ trọn kiếp sao?
Nếu vậy thì nàng đã làm được.
Tiêu Thần bước ra đạp xuống đất phát ra tiếng vang nhẹ, hắn nhìn nữ nhân trong ngực mình thì thào:
- Đế Cung hủy cả đời nàng, bây giờ nàng đã ra đi vậy ta cũng hủy nó, chỉ nguyện nàng thật sự yên nghỉ.
Giọng Tiêu Thần vang vọng trên bầu trời, người đã dung nhập không gian.
Lực lượng vô hình dọc theo mặt đất lan ra, nguyên Đế Cung Đại Yến thành đống đổ nát.
Khóe mắt Yến Chân Tử co giật, lão muốn ngăn cản nhưng cuối cùng không ra tay.
Quang Chiếu thở dài, xoay người nhìn Yến Chân Tử:
- Hôm nay bản tôn chính thức phản ra Đại Yến, nhưng không lâu sau bản tôn và chủ Yến quốc thật sự sẽ trở về, chính thức tiếp chưởng Đại Yến!
Quang Chiếu phất tay áo tan vỡ không gian đi vào trong, khi lão đi quốc vận tụ tập từ cương vực Đại Yến tán đi. Trong cột vàng quốc vận Đại Yến có mảng lớn ánh sáng vàng phát tán biến mất trong thiên địa.
Tu sĩ Hồng Mông phản bội khiến quốc vận Đại Yến vốn đã teo tóp lần thứ hai bị thương!
Yến Chân Tử nhìn Đế Cung Đại Yến bỗng chốc tan hoang, mặt mày xanh mét, nhưng nhớ lời Quang Chiếu nói trước khi đi làm lòng lão kinh hoàng, ánh mắt càng tối tăm. Yến Chân Tử hít sâu dằn xuống các suy nghĩ lung tung. Đại Yến gặp biến cố, thế cục sẽ có thay đổi. Bây giờ Yến Chân Tử không chỉ cần đề phòng Đông Yến còn có Đại Ngụy. Yến Hoàng chết bất đắc kỳ tử, quốc vận Đại Yến liên tục gặp tổn hại nặng, thế cục cực kỳ nguy cấp, sơ sẩy một cái rất có thể sinh ra loạn lớn.
Bây giờ việc gấp nhất là đi tiền tuyến Đông Yến, chỉ cần Yến Chân Tử bình yên, đại quân bình yên thì Đại Yến còn sức liều một phen.
Bình luận