Yến Chân Tử bỗng biến sắc mặt. Trên phế tích Đế Cung, quốc vận Đại Yến bỗng tuôn ra nhiều ánh sáng vàng rồi tan biến, ngọn nguồn suy yếu quốc vận ở hướng đông bắc.
Nơi đó là khu vực trọng quân Đại Yến tập kết!
Yến Chân Tử vụt ngoái đầu nhìn hướng biên cảnh, người run nhẹ bước chân ra muốn xé rách không gian đi tới. Nhưng giây sau lão quái này khựng người lại, Đông Yến có Quang Chiếu và Tiêu Thần là chướng ngại vật, dù lão có ra tay cũng bất lực không thể cứu vãn.
Yến Chân Tử im lặng vài giây sau phát cuồng gầm rống, giơ tay ném ra lệnh phù dung nhập vào không gian biến mất.
***
Hôm nay Tiêu Việt Vương Đại Yến phản bội, mang theo đại quân dưới trướng quy hàng Đông Yến, cùng đại quân Đông Yến nội ứng ngoại hợp đánh gục đại doanh biên cảnh đông bắc Yến quốc.
Hôm nay thánh địa Đại Yến mở ra, vô số tu sĩ thánh địa tỉnh dậy từ bế quan, đi vào cương vực Đại Yến. Yến quốc tích lũy nội tình nhiều năm rất mạnh, nhưng việc này cũng chứng minh Đại Yến đã đến phút sống còn.
Yến Hoàng chết bất đắc kỳ tử, Yến Quang Vũ mới lên Hồng Mông phản bội Đại Yến, đại doanh biên cảnh đông bắc bị Đông Yến hạ gục. Trong một ngày quốc thế Đại Yến từ đỉnh cường thịnh ba đợt bị luân phiên suy yếu, quốc vận giảm đi.
Đông Yến được Yến Quang Vũ tham gia, lại có chiến tuyến đại thắng quốc vận tăng vùn vụt, quốc vận dồi dào vô tận sinh ra trong hư không dung nhập vào cột sáng quốc vận màu vàng trên Đế Đô. Ảo ảnh rồng vàng tám móng sinh ra móng cuối cùng, thành thân thể rồng vàng chín móng ngụ ý Đông Yến quốc vận mạnh mẽ đã hoàn toàn sánh bằng tám nước khác. Thoáng chốc giải nguy hiểm tình thế Đông Yến đối mặt hai nước Đại Yến, Đại Ngụy giáp công, thực lực tăng mảng lớn.
Hàng loạt biến cố đột ngột nằm ngoài dự đoán của các nước, dấy lên sóng thần trong Đại Thiên Giới.
***
Tiêu Thần ôm Thành Thành quay về Đế Cung Đông Yến, nhốt mình trong đại điện, không cho phép bất cứ người nào quấy rầy.
Bốn nữ nhân Tử Yên tìm đến, lo lắng nhìn cửa điện nhưng không ai trái ý xông vào. Tu sĩ tình báo Đông Yến dùng tốc độ nhanh nhất đưa về báo cáo chuyện xảy ra ở Kế Đô, các nàng đã biết, biết một nữ nhân tên Thành Thành. Bọn họ khâm phục, cảm kích, cảm thương, lòng tràn đầy lo ắng không biết Tiêu Thần thế nào. Các nàng hiểu hắn cần một nơi yên lặng chứ không phải lời khuyên sáo rỗng, có vài việc cần Tiêu Thần tự mình nghĩ thông.
Một ngày sau Quang Chiếu tọa trấn tiền tuyến, Tuyền trở về Đế Đô. Tuyền đi vào nơi này, thỉnh thoảng che miệng ho khan, mặt tái nhợt bệnh trạng.
Tử Yên dẫn đầu, mọi người cùng hành lễ:
- Tham kiến quốc sư đại nhân.
Tuyền có địa vị rất đặc biệt trong Đông Yến, tuy là thần tử nhưng ngang hàng với Tiêu Thần, địa vị rất cao cả. Bốn nữ nhân Tử Yên khi gặp Tuyền cũng phải chủ động hành lễ.
Tuyền nhìn quanh, phất tay:
- Các ngươi lui xuống đi, ta tự mình vào trong điện khuyên bảo Tiêu Thần.
Mắt Tử Yên đầy lo âu nói:
- Quốc sư, trước khi đi vào bệ hạ đã dặn dò không cho phép bất cứ người nào quấy rầy.
Tuyền bình tĩnh nói:
- Ngươi yên tâm, Tiêu Thần đang chờ bổn tọa thì sao không chịu gặp được.
Tử Yên nghe vậy gật đầu, khom người vái, dẫn mọi người đi.
Tiêu Thần ngồi trên thềm đá đại điện, hắn không nhìn cửa điện mở rộng, mắt nhìn đăm đăm Thành Thành khuôn mặt tái nhợt nằm trong ngực mình, không dời mắt một giây nào.
Tuyền đi vào điện nhìn cảnh tượng trước mắt, thầm thở dài.
Trong điện im lặng, một lúc sau yên tĩnh bị phá vỡ.
Tiêu Thần khàn giọng hỏi, chậm rãi ngước đầu lên:
- Là ngươi lên kế hoạch chuyện này?
Yến Hoàng đã nhìn thấu đại đạo Hồng Mông, bản thân có quốc vận Đại Yến gia cố, độc trên đời có mãnh liệt kinh khủng cỡ nào cũng không thể bị thương gã một chút. Ở bên cạnh Tiêu Thần chỉ có một người làm được điều này, là Tuyền.
Tuyền gật đầu nói:
- Đúng.
- Tại sao?
- Muốn bảo vệ Đông Yến, bảo vệ ngươi, chế tạo cơ hội lớn hơn trùng kích Vạn Pháp Vô Thượng cảnh thì đây là lựa chọn tốt nhất.
- Lựa chọn tốt nhất? Nhưng các ngươi có từng nghĩ lựa chọn này không phải điều ta muốn thật sự?
Tuyền im lặng, vẻ mặt hờ hững không chút áy náy hoặc bất an:
- Những điều ta làm có lẽ không như ngươi muốn nhưng là tuyển chọn có lợi nhất cho ngươi. Ngươi có thể không chấp nhận, thậm chí oán hận, nhưng ta vẫn sẽ làm vậy. Đây là vì sao lúc trước ta không bàn với ngươi, chuyện trên đời luôn có lúc lấy hoặc bỏ, có lẽ ngươi không thể thông cảm nhưng sự việc vốn không sai.
Tiêu Thần lắc đầu nói:
- Việc này vốn không có đúng sai, ta chỉ hỏi một câu, làm vậy phải chăng quá bất công với Thành Thành? Chuyện này vốn không liên quan đến nàng, tại sao nàng ta phải hy sinh mình?
- Nếu trong lòng nàng không có ngươi thì sẽ không ra tay vì ngươi, nếu trong lòng nàng có ngươi thì ở lại Đế Cung Đại Yến là chịu đựng hành hạ ngày qua ngày. Tiêu Thần, có lẽ trong chuyện này Thành Thành là người vô tội nhưng ngươi làm sao biết đây không phải giải thoát cho nàng? Không phải chịu hành hạ đau khổ nữa.
Tuyền chậm rãi nói:
- Ta thừa nhận đã nợ nàng, nên ta sẽ cố gắng hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của nàng.
Tuyền chỉ một cái, đầu ngón tay hiện ra một đoàn sáng vàng rơi vào người Thành Thành, dung nhập vào trong.
Mặt Tuyền càng tái nhợt cúi đầu ho sặc sục, gò má ửng đỏ khác lạ.
Thành Thành ở trong ngực Tiêu Thần bỗng tỏa ánh sáng vàng nhạt, dao động kỳ lạ truyền ra từ người nàng, không gian quanh thân nổi lên từng vòng sóng gợn, các đốm sáng nhỏ lơ lửng nhanh chóng tụ tập dung hợp giữa hư không dần hóa thành một thân hình mờ nhạt.
Thành Thành mờ mịt mở mắt bỗng nhìn Tiêu Thần, ngơ ngẩn nhìn sau đó mừng như điên. Nàng đã chết rồi không ngờ còn được gặp lại hắn, Thành Thành không muốn suy nghĩ lý do tại sao, nàng chỉ ngơ ngác nhìn người trước mặt, nàng rất muốn khóc nhưng không có giọt lệ chảy ra.
Tiêu Thần sốt ruột hỏi:
- Tuyền! Ngươi có thể cứu nàng!?
- Khụ khụ khụ khụ!
Tuyền lắc đầu, ho sặc sụa như sắp rách lồng ngực:
- Ta ra tay có thể cưỡng ép giữ vong hồn nàng mấy giây, để nàng gặp ngươi một lần đã là cực hạn.
Ánh sáng trong mắt Tiêu Thần vụt tắt, hắn nhìn bóng dáng yêu kiều chỉ còn là vong hồn, hé môi nhưng không biết nên nói cái gì.
Dường như Thành Thành nghe thấy lời họ nói nhưng không thể nói chuyện, nàng lắc đầu với Tiêu Thần, mỉm cười xinh đẹp nhất. Trước khi chết tiếc nuối cuối cùng của nàng là không thể gặp lại hắn, thế này là đã thỏa mãn rồi.
Bình luận