Đạo (Dịch) – Chương 2812

Tiêu Thần bỗng biến sắc mặt đứng dậy nhìn hướng Đại Yến, biểu tình nghiêm túc. Tiêu Thần là chủ Đông Yến quốc, trong người chảy huyết mạch hoàng phẩm tôn thất Đại Yến, cảm ứng quốc vận Đại Yến hơn xa mọi người trên đời. trong khoảnh khắc này Tiêu Thần cảm ứng Yến quốc vận bị tổn hại nặng yếu một bậc, có hơi thở bi ai truyền ra. Tim Tiêu Thần co rút nhanh quặn thắt, tinh thần bi thương.

Đại Yến đã xảy ra biến cố, biến cố này liên quan đến hắn!

Tiêu Thần rất nôn nóng, hắn sốt ruột muốn biết xảy ra chuyện gì. Cảm giác đau thương này như thể người thân thiết của hắn trên cõi đời đã rời xa hắn. Tiêu Thần mơ hồ đoán được điều gì nhưng hắn không muốn tin, hắn phải đi Kế Đô, tự mình nhìn xem!

Tiêu Thần không kịp để lại câu nào, hắn bước chân ra biến mất.

***

Tuyền đứng khoanh tay bên vách vực, dưới chân là áng mây trắng, gió mạnh thổi qua làm bay vạt áo, tựa như gã sắp bay theo gió như tiên.

Tuyền ngước nhìn hướng Đại Yến, cảm giác hơi thở nhanh chóng rời khỏi Đế Cung, hơi cau mày không biết suy nghĩ cái gì.

Một lúc sau Tuyền khẽ thở dài:

- Kiếp nạn lớn đến gần vốn không nên tổn thương thân mình, nhưng việc này . . . Thôi, dù sao là bổn tọa nợ nàng, vậy thì hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của nàng đi.

Tiếng thì thào vang vọng bên vách vực, Tuyền biến mất.

***

Biểu tình Quang Chiếu trầm trọng nhìn hướng Khang Ninh cung, nỗi lòng phức tạp. Với tâm trí của Quang Chiếu mấy năm nay làm sao không biết tình cảm của nữ nhân này, nếu không vì thế thì lão đã không lỗ mãng đến gặp nàng, cùng âm mưu độc chết Yến Chức.

Tử lúc bắt đầu Quang Chiếu đã biết nàng sẽ không để mình sống sót, dù đã biết trước nhưng hôm nay khi thật sự xảy ra thì tinh thần khó bị vật bên ngoài dao động của lão vẫn nổi lên gợn sóng, có bất nhẫn, kính nể, tiếc thương.

Thành Thành là nữ nhân tốt, cả đời nàng tràn ngập ốm đau và hành hạ tâm hồn. Bây giờ nàng chết nên được yên ổn mai táng chứ không phải bị người hủy thân thể, hoàn toàn biến mất trên cõi đời không còn chút dấu vết gì, dù đơn giản là để Tiêu Thần được nhìn nàng một lần cuối cùng.

Tuy làm vậy có lẽ sẽ khiến người đời nghi ngờ cái chết của Yến Hoàng lên người Tiêu Thần, trái với ý định trước khi chết của Thành Thành, nhưng Quang Chiếu cảm thấy mình nên làm như vậy, chắc Tiêu Thần cũng sẽ không để ý những việc này.

Mắt Quang Chiếu lóe tia quyết tuyệt, nhấc chân lên, hơi thở như nước sôi trào điên cuồng bộc phát.

Quang Chiếu nhấc chân còn ở tại chỗ, bàn chân đạp xuống đã xuất hiện trong Khang Ninh cung.

Quang Chiếu đứng trước mặt Thành Thành, đối diện Yến Chân Tử biểu tình tràn đầy giật mình.

Trên Đế Cung, quốc vận Đại Yến tụ tập từ bốn phương tám hướng nhưng không dung nhập vào, dường như đang chờ cái gì.

Quang Chiếu một bước vượt qua khoảng cách từ chỗ lão ở và Khang Ninh cung, một bước này bước ra Đạp Thiên đi vào Hồng Mông, trở thành tồn tại vô thượng trên cõi đời này.

Quang Chiếu quét mắt xung quanh, thản nhiên nói:

- Bản tôn ở đây thì không cho phép bất cứ người nào đụng vào nàng một chút!

Yến Chân Tử biểu tình cực kỳ khó xem, con ngươi co rút nhìn Quang Chiếu chằm chằm, rống to:

- Yến Quang Vũ, việc này liên quan đến ngươi!

Một phi tần hậu cung bình thường sao có thể hại chết Yến Hoàng được, có kẻ đứng sau màn sai khiến! Quang Chiếu xuất hiện khiến Yến Chân Tử đi đến kết luận này.

Quang Chiếu thẳng thắn đồng ý:

- Đúng vậy!

Mắt Quang Chiếu lạnh băng tràn ngập sát khí:

- Bản tôn hận không thể tự mình ra tay hoàn toàn xóa bỏ mạch Trung Yến của ngươi khỏi cõi đời này!

Yến Chân Tử biến sắc mặt hỏi:

- Ngươi đã biết chuyện năm xưa?

- Nếu không muốn người biết trừ phi mình đừng làm! Yến Chân Tử, năm xưa ngươi hại mạch Tả yến ta, khiến tộc nhân mạch ta tử thương vô số, hiện giờ cũng nên đến lúc trả lại. Cái chết của Yến Chức chỉ mới bắt đầu, mạch Trung Yên sẽ từ từ mất hết tất cả thứ mình có cho đến khi bị hủy diệt hoàn toàn!

Khóe mắt Yến Chân Tử co giật, sát khí bạo ngược toát ra:

- Bản tôn, nghĩ tình năm xưa Tả Yến chỉ có một mình ngươi còn sống, không nỡ mạch Tả yến bị diệt tuyệt nên do dự chưa giết, không ngờ hôm nay dưỡng hổ thành họa.

Quang Chiếu lạnh lùng nói, không chút nể tình xé rách da mặt với lão quái này:

- Ngươi chỉ không ngờ với tư chất của bản tôn có thể thuận lợi đột phá Hồng Mông, không thì Yến Chân Tử nhà ngươi làm sao dung chứa ta?

Yến Chân Tử rống to:

- Ngươi có thể thăng cấp Hồng Mông cảnh đúng là ngoài dự đoán của bản tôn, nhưng ngươi nghĩ bằng vào như vậy là có thể hủy diệt Yến hoàng thất ta sao? Bằng vào ngươi chưa có tư cách đó!

Quang Chiếu cười nhạt, đáy mắt lộ ra cười cợt chậm rãi nói:

- Yến Chân Tử, ngươi nghĩ mạch Tả yến ta từ nay bị diệt tuyệt khỏi cõi đời, trừ bản tôn ra không còn ai sao?

Tim Yến Chân Tử rớt cái bịch, biến sắc mặt, đáy lòng báo động.

- Tư chất của bản tôn vốn không đủ để đột phá Hồng Mông, ngươi cũng biết rõ điều đó, nhưng việc này bị thay đổi chẳng lẽ Yến Chân Tử nhà ngươi không nghi ngờ gì sao? Hôm nay nói cho ngươi biết vậy, bổn tọa đột phá Hồng Mông vì được hậu bối mạch Tả yến trợ giúp, có quốc khí, lấy quốc vận gia cố mới bổ sung khiếm khuyết trong người. Yến Chân Tử, ngươi bây giờ đã nghĩ ra tu sĩ hậu bối mạch Tả Yến ta là ai chưa? Ngươi nghĩ hai chúng ta liên hợp có thể hủy diệt mạch Trung Yến của ngươi không?

Quốc khí trong tay.

Quốc vận vào người.

Mấy vạn năm nay chỉ có một lần duy nhất quốc khí hiện ra với đời là trong mảnh nhỏ tiên vực viễn cổ.

Quốc vận trợ giúp thuận lợi Hồng Mông, trên đời này trừ chín đế quốc ra không có nước khác.

Yến Chân Tử nhớ đến Yến Hoàng từng báo lên huyết mạch hoàng phẩm như tia chớp xẹt qua sương mù trong óc lão, một cái tên nổi lên làm mặt lão trắng bệch.

Yến Chân Tử rít the thét, oán hận không cam lòng, khó ức chế kinh hoàng:

- Tiêu Thần!

Quang Chiếu lạnh lùng cười, ngước đầu nhìn phương trời xa chậm rãi nói:

- Hắn đã đến!

Quang Chiếu vừa dứt lời không gian trên Kế Đô sụp đổ mảng lớn, uy áp khủng bố tràn ngập thiên địa, hơi thở kinh khủng làm tim đạp nhanh điên cuồng bùng nổ. Tóc đen mắt đen, áo xanh phần phật, mặt Tiêu Thần lạnh băng bước ra.

Mắt Tiêu Thần như điện vụt qua mọi người nhìn Khang Ninh cung, hơi cứng người, hơi thở gần như đóng băng. Vì khoảnh khắc này Tiêu Thần không thể cảm ứng được hơi thở của nàng trong cung điện.

Chương 2382N:gười duy nhất áy náy

Tiêu Thần hơi tạm dừng rồi tiếp tục tiến lên, chân đạp hư không mỗi bước cực kỳ nặng nề. Bước chân đạp xuống sẽ có tiếng trầm đục, không gian nổi lên một vòng sóng gợn như núi cao.

Chỉ vài bước Tiêu Thần đã đáp xuống trước Khang Ninh cung, nhìn mặt đất bị máu cung nhân nhuộm đỏ, nhìn Bảo Thạch Lan đón gió nở rộ, hơi thở càng trầm lặng. Tiêu Thần chậm rãi bước vào điện.

Sự trầm lặng không phải hoàn toàn tĩnh mịch mà là sự bạo ngược khủng bố ẩn giấu, như một con man thú khát máu bị nhốt trong lòng, cái gì kích thích một cái là sẽ nó sẽ sổ lồng.

Hộ vệ Đế Cung sợ hãi thụt lùi, mặc kệ tinh thần của họ kiên định đến đâu cũng không chịu nổi áp chế trầm lặng này. Đám trọng thần Đại Yến như Nhạc Nghị muốn tiến lên ngăn cản, bỗng miệng mũi chảy máu ồ ạt, bọn họ như bị trọng kích văng ra xa.

Yến Chân Tử quay đầu nhìn người đến, mặt xanh mét, trong tinh thần đầy e ngại. Yến Chân Tử cảm ứng uy hiếp từ người Tiêu Thần, trong lòng giật mình, biểu tình càng thêm khó xem.

Tiêu Thần không ngừng lại, khẽ nói:

- Tránh ra.

Giọng Tiêu Thần bình tĩnh không chút dao động nhưng trong đó ẩn chứa hơi thở vô cùng cứng rắn mà cường đại như núi lửa sắp đến lúc tuôn trào.

Yến Chân Tử nhìn bóng dáng Tiêu Thần dần đến gần, hừ nhẹ bước lên trước một bước. Chỗ chân Yến Chân Tử đạp xuống có hơi thở vô cùng khủng bố dọc theo không khí bắn ra đập vào Tiêu Thần.

Tiêu Thần vụt ngẩng đầu gầm lên, đấm mạnh tới trước. Đau đớn, tức giận, bạo ngược trong lòng hắn dồn vào cú đấm này, mắt hắn lạnh băng nhưng tràn đầy đau thương.

Ánh sáng vàng lấp lánh trên nắm tay, bên dưới là lực lượng bảy sắc mỏng manh.

Bùm!

Có tiếng sét giữa trời xanh, hai lực lượng va chạm như hai ngọn núi chuyển động nhanh đụng độ, lực lượng cường đại đụng vào nhau khuếch tán nhanh ra ngoài.

Mặt đất rền rỉ tan vỡ, điện vũ ken két sụp xuống, lực lượng cuồn cuộn dâng trào dấy lên bụi mù, phát ra hơi thở hủy diệt khiến người tuyệt vọng.

Lấy Khang Ninh cung làm trung tâm gần một phần năm phạm vi Đế Cung Đại Yến bị phá hủy.

Yến Chân Tử rên rỉ, lực lượng cường đại không ngừng ập đến như sóng thần đổ ập đến siêu khủng bố. Yến Chân Tử gầm rống muốn đứng yên nhưng bị lực lượng đẩy lùi ra xa mấy trăm trượng, chỗ chân lão đạp xuống nứt ra từng cái khe lớn lan tràn nhanh sang hai bên.

Lão quái này sắc mặt âm trầm tức giận rít gào, giơ tay chộp bầu trời. Quốc vận Đại Yến sôi trào sắp gia cố vào người Yến Chân Tử, hóa thành lực lượng tấn công giết chóc mạnh nhất.

Tiêu Thần bỗng ngẩng đầu lạnh băng nhìn con rồng vàng lăn lộn trong cột vàng quốc vận. Huyết mạch hoàng phẩm Yến tôn thất sôi trào trong người Tiêu Thần, sau khi Yến Hoàng chết thì Đại Yến vô chủ, Tiêu Thần có huyết mạch hoàng phẩm tức là người số một kế thừa ngai vàng. Tiêu Thần liếc một cái, rồng vàng gầm lên, quốc vận Đại Yến sôi trào dần lắng lại.

Yến Chân Tử biến sắc mặt.

Tiêu Thần quay đầu chậm rãi nói:

- Nếu ngươi còn dám đánh thì hôm nay bản hoàng nhất định giết ngươi!

Dứt lời Tiêu Thần tiếp tục đi lên đối mặt Quang Chiếu.

Nhờ Quang Chiếu bảo vệ nên trong phạm vi Đế Cung Đại Yến bị hủy chỉ có chủ điện Khang Ninh cung còn nguyên. Đón nhận đôi mắt lạnh băng đau thương của Tiêu Thần, Quang Chiếu thầm thở dài tránh sang bên.

Thân hình Thành Thành đập vào mắt Tiêu Thần, nàng nằm yên dưới đất, khuôn mặt tái nhợt treo nụ cười tựa như ngủ say, dưới thân là màu đỏ thẫm, đỏ máu.

Tiêu Thần híp mắt, hắn cả đời tu đạo đi trong gió tanh mưa máu, tay dính đầy máu tươi, chứng kiến cảnh tượng thảm liệt hơn hôm nay rất nhiều. Nhưng giờ Tiêu Thần cảm thấy vệt đỏ kia thật chói mắt, làm hốc mắt hắn cay xè.

Tiêu Thần hít sâu xác định nữ nhân tồn tại trong trí nhớ đã hoàn toàn rời xa hắn, trái tim hắn thắt lại, đau như bị dao cắt. Mặt Tiêu Thần nhanh chóng tái nhợt.

Tiêu Thần chậm rãi hỏi:

- Chuyện này là sao?

Quang Chiếu trầm giọng nói:

- Thành Thành độc chết Yến Chức.

Tiêu Thần cúi đầu nhìn mặt Thành Thành, lòng càng đau đớn hơn:

- Tại sao không nói cho ta biết?

- Bởi vì đây là lựa chọn tốt nhất.

Lòng Tiêu Thần tràn đầy cay đắng, dùng mạng sống một nữ nhân đổi lấy cái chết của Yến Hoàng, gỡ bỏ khó khăn cho Tiêu Thần tất nhiên là lựa chọn tốt nhất. Nhưng Thành Thành ngốc quá, nàng thật sự làm việc này.

- Là ai giết nàng?

- Tự nàng.

- Người biết?

- . . . đúng.

- Tại sao không ngăn cản nàng?

- Bởi vì đây là ý muốn của nàng.

Tiêu Thần không nói gì nữa, hắn chỉ nhìn Thành Thành rồi đột nhiên khom người ôm nàng lên, mặc cho màu đỏ nhuộm bàn tay hắn, dính áo xanh.

Tu đạo cả đời, Tiêu Thần lạnh lùng giết chóc, hắn không là người tốt, tự nhận mình làm việc không thẹn với lòng, không thẹn với thiên địa.

Nhưng hôm nay đối mặt nữ nhân đã qua đời, hắn làm sao không thẹn được? Sao không thấy xấu hổ?

Thành Thành, nàng làm người duy nhất ta áy náy cả đời, nàng muốn ta nhớ trọn kiếp sao?

Nếu vậy thì nàng đã làm được.

Tiêu Thần bước ra đạp xuống đất phát ra tiếng vang nhẹ, hắn nhìn nữ nhân trong ngực mình thì thào:

- Đế Cung hủy cả đời nàng, bây giờ nàng đã ra đi vậy ta cũng hủy nó, chỉ nguyện nàng thật sự yên nghỉ.

Giọng Tiêu Thần vang vọng trên bầu trời, người đã dung nhập không gian.

Lực lượng vô hình dọc theo mặt đất lan ra, nguyên Đế Cung Đại Yến thành đống đổ nát.

Khóe mắt Yến Chân Tử co giật, lão muốn ngăn cản nhưng cuối cùng không ra tay.

Quang Chiếu thở dài, xoay người nhìn Yến Chân Tử:

- Hôm nay bản tôn chính thức phản ra Đại Yến, nhưng không lâu sau bản tôn và chủ Yến quốc thật sự sẽ trở về, chính thức tiếp chưởng Đại Yến!

Quang Chiếu phất tay áo tan vỡ không gian đi vào trong, khi lão đi quốc vận tụ tập từ cương vực Đại Yến tán đi. Trong cột vàng quốc vận Đại Yến có mảng lớn ánh sáng vàng phát tán biến mất trong thiên địa.

Tu sĩ Hồng Mông phản bội khiến quốc vận Đại Yến vốn đã teo tóp lần thứ hai bị thương!

Yến Chân Tử nhìn Đế Cung Đại Yến bỗng chốc tan hoang, mặt mày xanh mét, nhưng nhớ lời Quang Chiếu nói trước khi đi làm lòng lão kinh hoàng, ánh mắt càng tối tăm. Yến Chân Tử hít sâu dằn xuống các suy nghĩ lung tung. Đại Yến gặp biến cố, thế cục sẽ có thay đổi. Bây giờ Yến Chân Tử không chỉ cần đề phòng Đông Yến còn có Đại Ngụy. Yến Hoàng chết bất đắc kỳ tử, quốc vận Đại Yến liên tục gặp tổn hại nặng, thế cục cực kỳ nguy cấp, sơ sẩy một cái rất có thể sinh ra loạn lớn.

Bây giờ việc gấp nhất là đi tiền tuyến Đông Yến, chỉ cần Yến Chân Tử bình yên, đại quân bình yên thì Đại Yến còn sức liều một phen.

Chương 2813vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...