Trong địa Đế Cung, Yến Chân Tử, Yến Hoàng ngồi song song trên ghế chủ, bên dưới là mấy chục trọng thần triều đình Đại Yến.
Ánh mắt Yến Hoàng uy nghi nhìn dưới điện, trầm giọng nói:
- Đại quân đã chuẩn bị ổn thỏa, trẫm và lão tổ ngay trong ngày chạy tới tiền tuyến tự mình chỉ huy trận chiến này đánh gục Đông Yến. Sau khi trẫm rời kinh sự vật trong triều tạm thời do đế sư Nhạc Nghị tiếp quản, có chuyện gì khó quyết định mới đưa lên tiền tuyến cho trẫm.
- Chúng thần tuân chỉ, cầu chúc bệ hạ đắc thắng san bằng Đông Yến!
Yến Chân Tử đứng dậy thản nhiên nói:
- Đi thôi.
Khi nói chuyện mắt Yến Chân Tử lóe tia sáng lạnh.
Yến Hoàng gật đầu, hai người cùng bước ra một bước sắp dung nhập vào không gian mất hút.
Chợt Yến Hoàng cứng người lại, phát ra tiếng gào thảm thiết không giống tiếng cười. Thần thông sắp xuyên qua không gian bị đánh gãy, từng luồng khí hồng toát ra từ miệng mũi, thậm chí là lỗ chân lông toàn thân Yến Hoàng.
Hơi thở trong người Yến Hoàng nhanh chóng trở nên cuồng bạo, toát ra từng đợt hơi thở hủy diệt.
Yến Hoàng kêu thảm, trong lòng tràn ngập sợ hãi cùng tuyệt vọng:
- Lão tổ cứu ta! Lão tổ cứu ta!
Thịt trên người bị khí thể hồng hòa tan mục nát thành từng bợn máu loãng chảy xuống, lộ ra lớp da đỏ thẫm, xương trắng hếu rất đáng sợ.
Yến Chân Tử tức giận gầm lên, con ngươi co rút thành lỗ kim. Yến Chân Tử vỗ chưởng, tu vi Hồng Mông hoàn toàn bộc phát, điều động quốc vận Đại Yến hóa thành lực lượng phong trấn cưỡng ép trấn áp quanh người Yến Hoàng muốn cứu gã. Nhưng ngay sau đó lão quái này kinh kêu vội rút ra, các tia khí thể hồng dọc theo pháp lực chui vào người Yến Chân Tử, phát ra hơi thở hủy diệt khủng bố làm lão điếng hồn.
- Toàn bộ rút lui, đừng dính vào khí thể hồng này chút nào!
Yến Chân Tử nhìn Yến Hoàng chằm chằm, hơi thở của gã nhanh chóng bạo ngược hơn nữa, ý thức đã hoàn toàn tan biến. Con ngươi Yến Chân Tử co rút thành lỗ kịp giơ tay ném một báu vật vòng tròn, ánh sáng vàng chói lòa, lực lượng cường đại tuyệt đối ngăn cách không gian nơi Yến Hoàng ở. Ngay sau đó có tiếng rống đau đớn tột độ, cơ thể máu me bầy nhầy của Yến Hoàng nổ tan nát. Lực lượng cuồng bạo xen lẫn nhiều khí thể hồng điên cuồng trùng kích lực lượng phong trấn xung quanh, báu vật vòng tròn rung bần bật, ánh sáng vàng tan biến nhanh, dần mờ tối.
Cùng lúc đó, cột vàng quốc vận Đại Yến trên Đế Cung run lên, từng mảng linh quang vàng không ngừng tan rã, ảo ảnh rồng vàng rền rỉ như bị trọng kích trở nên ủ rũ, hình thể bị tước nhỏ một vòng.
Quốc vận Đại Yến trong khoảnh khắc bị tổn hại nặng.
Yến Chân Tử thu về vòng tròn quốc khí ánh sáng vàng mờ nhạt, bị tổn hại rất nặng, sắc mặt âm trầm nhỏ nước. Đường đường là chủ Đại Yến mà trong khoảnh khắc bị mưu sát ngay trước mắt bao người, dù lão ra tay cũng không thể cứu gã.
- Ai nói cho bản tôn biết chuyện này là sao?
Thần tử Đại Yến trong điện bị biến cố ngây người, mặt không chút máu.
Nhạc Nghị nhìn một phần đại điện bị hủy, xung quanh dính đầy vết máu, người run run, mắt tuyệt vọng. Tâm huyết cả đời Nhạc Nghị dồn vào người Yến Hoàng, ngay sau khi gã nhìn thấy đại đạo Hồng Mông vậy mà bị giết, lão không muốn tin nhưng sự thật ngay trước mắt.
Mặt Nhạc Nghị dần dữ tợn rít qua kẽ răng:
- Khang Ninh cung, hoàng quý phi!
***
Một lát sau.
Cửa đại điện Khang Ninh cung tan nát, Yến Chân Tử và đám trọng thần Đại Yến đi theo sau lưng bước vào, đập vào mắt là nữ nhân té ngã dưới đất. Mặt Thành Thành tái nhợt gần như trong suốt, tựa như bằng ngọc thạch. Khóe môi nàng còn treo nụ cười như đang ngủ.
Nhưng bãi máu loãng dưới thân nàng đặc biệt chói mắt.
Mặt Yến Chân Tử đỏ rực ngửa đầu phun ra búng máu, thê lương gầm rống:
- Đại Yến ta nhẫn nhịn mấy chục vạn năm rốt cuộc xuất hiện vị tu sĩ Hồng Mông thứ hai khiến quốc thế tăng mạnh, nhưng chết vào tay một nữ nhân bình thường, làm hỏng cơ hội Đại Yến vươn lên! Đây là trời muốn bỏ Đại Yến! Bản tôn không cam lòng, bản tôn không cam lòng!
Hôm nay mấy vạn cung nhân liên quan Khang Ninh cung bị giết, máu nhuộm đỏ mặt đất, mùi máu ngập trời.
Đông Yến, Đế Cung. Hoàng hậu nương nương mở tiệc cầu chúc bệ hạ đi chiến sự tiền tuyến hết thảy thuận lợi, Đông Yến vượt qua ải khó trước mắt.
Bốn nữ nhân Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi và Ngu Cơ, Linh Chi, Đông Thành, nhóm Bắc Cốc Tử, Giao Long Vương đều có mặt trong yến tiệc.
Tử Yên đứng lkên:
- Chúc phu quân chuyến đi thuận lợi, che chở Đông Yến quốc ta bình yên vô sự!
Mọi người trong điện cùng nâng ly.
Tiêu Thần đứng dậy quét mắt xung quanh:
- Bên cạnh bản hoàng có các người thì chiến sự tất nhiên không thua được, sau này từ tiền tuyến trở về lại đoàn tụ với các người!
Tiêu Thần nói dứt khoát không chút do dự tạm dừng, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
- Phu quân . . . nếu . . . nếu chiến sự tiền tuyến sức người không thể cứu được thì thiếp thân hy vọng phu quân sẽ bảo trọng thân mình, núi xanh còn đó thì vẫn có cơ hội vực dậy.
Thanh Mi nói nhỏ, mặt đỏ rực:
- Thần . . . thần thiếp không có ý nguyền rủa phu quân, chỉ hy vọng phu quân luôn khỏe mạnh. Xin hãy nhớ nơi đây còn tỷ muội chúng ta, có Ngu Cơ tỷ tỷ, Linh Chi muội muội, có Đông Thành và các vị huynh trưởng chờ phu quân, nên xin phu quân phải bảo trọng.
Trong điện yên lặng, Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ mắt đỏ ngầu, người xung quanh vẻ mặt rầu lo, không khí nặng nề.
Đại Yến, Đại Ngụy liên hợp hùng hổ kéo đến, thế cục cực kỳ nguy cấp, bọn họ biết rõ hung hiểm trong đó. Dù Tiêu Thần đã có sức mạnh chống lại Hồng Mông nhưng Đại Yến, Đại Ngụy đều có Hồng Mông tọa trấn, nếu thả sức đánh nhau, Hồng Mông hai nước cộng thêm quân chủ là bốn sức chiến đấu Hồng Mông, Tiêu Thần làm sao đánh lại?
Tiêu Thần im lặng làm mắt Thanh Mi lộ tia bất an:
- Phu quân, thần thiếp không cố ý nói như vậy, xin phu quân đừng giận thần thiếp. Thần thiếp chỉ hy vọng phu quân nhớ giữ gìn sức khỏe. Nếu phu quân giận thì thần thiếp sẽ mặc cho phu quân trừng phạt.
- Được rồi, vi phu không giận.
Tiêu Thần ngước đầu lên cười dịu dàng:
- Bản hoàng biết các người đều lo lắng cho bản hoàng, nhưng bản hoàng là chủ Đông Yến, đại chiến đến bản hoàng không thể khoanh tay nhìn, phải che chở quốc gia của bản hoàng, bảo vệ thần dân của bản hoàng. Hơn nữa trận chiến này không phải bản hoàng không có gì nắm chắc. Dù Đại Yến, Đại Ngụy l;iên hợp cũng đừng hòng dễ dàng hủy Đông Yến! Bản hoàng bảo đảm sẽ cẩn thận bảo vệ chính mình, được rồi, hôm nay là bữa tiệc cuối cùng trước trận chiến, đừng nói những lời làm hỏng không khí, chúng ta nâng ly cùng chúc Đông Yến quốc vận xương thịnh!
Bình luận