Trình Thanh Thanh cười tiếp lời:
- Bảo Thạch Lan có ngụ ý là đại cát đại hỉ, dấu hiệu tốt. Hoàng quý phi bày đầy Bảo Thạch Lan trước điện là nguyện cho quốc thế Đại Yến ta thịnh vượng, phát triển không ngừng!
Đoạn thời gian này tiếp xúc nhiều, Trình Thanh Thanh, Trình Bạch Bạch không quá cẩn trọng trước mặt Yến Hoàng nữa, có vẻ tùy ý hơn nhiều.
- A, ái phi nghĩ vậy sao?
Thành Thành đáp:
- Đúng như Thanh muội muội nói.
Yến Hoàng cười lớn kéo tay Thành Thành sải bước vào cung:
- Ha ha ha! Ái phi có lòng.
Trình Thanh Thanh, Trình Bạch Bạch khom người hành lễ không đi theo, nhìn hai người vào Khang Ninh cung, lại nhìn Bảo Thạch Lan bày đầy trước điện. Không biết Trình Thanh Thanh, Trình Bạch Bạch nghĩ gì, khẽ thở dài bước đi.
Thời gian dần đến gần hơn.
Đế Đô Đông Yến.
Thời gian trôi qua từng ngày, trọng quân hai nước Đại Yến, Đại Ngụy đến gần, không khí trong nước dần căng thẳng toát ra áp lực vô hình.
Tiêu Thần bận rộn một ngày mới miễn cưỡng giải quyết xong công việc, hắn dựa ưlng vào ghế, từ từ khép mắt. Tiêu Thần mệt mỏi xoa trán, lòng thầm bất an. Tiêu Thần xác định bất an không đến từ mối uy hiếp trước mắt Đại Yến, Đại Ngụy, nên hắn mới càng lo âu. Sắp xảy ra chuyện gì mà khiến hắn có cảm ứng nhẹ?
Tiêu Thần suy tư nửa ngày không nghĩ ra được, hắn hít sâu dằn xuống suy tư đứng dậy rời khỏi đại điện đi thư phòng. Chắc đã đưa đến trận đồ bày quân của Tuyền, hắn phải tự mình xem thử.
Đại chiến sắp tới, Tiêu Thần không có thời gian lãng phí, chuẩn bị nhiều một phần là tăng thêm phần thắng.
***
Kế Đô, Đế Cung.
Thành Thành tiễn Yến Hoàng rời đi.
Người trong Khang Ninh cung cùng quỳ xuống hành lễ:
- Cung tiễn bệ hạ.
Yến Hoàng nói:
- Chờ trẫm đại thắng trở về sẽ đến thăm ái phi!
Thành Thành nhìn theo Yến Hoàng ngẩng cao đầu rời đi, sắc mặt của nàng dần trở về bình tĩnh. Thành Thành vào cung, đuổi hết cung nhân bên cạnh.
Phụ nhân, Trình Thanh Thanh, Trình Bạch Bạch lần lượt vào điện.
Phụ nhân cung kính nói:
- Nương nương, hai vị tiểu thư đã gói ghém hành lý xong, có thể tùy thời rời cung.
Phụ nhân thầm thở phào, rốt cuộc hai người sắp đi. Bốn tháng này hai người tỏ ra bí ẩn nhưng may mà mọi thứ trong cung bình thường, tiểu thư không có gì không ổn, chờ hai người đi thì mọi việc đều tốt đẹp. Vân di chỉ muốn tiểu thư bình an.
Thành Thành gật đầu nói:
- Vân di đến cạnh ta đi, ta có một số việc muốn nói với Vân di.
Phụ nhân vâng dạ chạy lại gần.
- Vân di, mấy năm nay có Vân di cùng ta trong Đế Cung lạnh băng này, lòng ta rất cảm kích. Nếu có kiếp sau ta nguyện là nữ nhi của Vân di, hầu hạ bên cạnh để đền đáp kiếp này.
Phụ nhân biến sắc mặt, khi Thành Thành nói chuyện đã phất khăn tay trắng qua mặt nàng, mắt nàng mờ mịt người mềm nhũn ngã xuống.
Thành Thành ôm phụ nhân, khẽ nói:
- Vân di, thật xin lỗi, hy vọng Vân di đừng trách ta.
Thành Thành ngước nhìn Trình Thanh Thanh, Trình Bạch Bạch:
- Làm phiền hai người mang Vân di ra Đế Cung, ta hy vọng sau này Vân di được bình an yên ổn.
Trình Bạch Bạch sốt ruột nói:
- Thành Thành tỷ không đi cùng chúng ta sao? Quang Chiếu đại nhân đã đồng ý mang tỷ rời khỏi Đế Cung, khi đó không ai có thể tìm được tỷ! Nếu tỷ ở lại sẽ khó thoát chết!
Thành Thành mỉm cười nói:
- Từ ngày quyết định ra tay thì ta chưa từng nghĩ đến sống sót rời khỏi Đế Cung.
Ta hận Yến Hoàng, hận hắn hủy cả đời ta, nhưng hắn dù gì là phu quân của ta, dù thế nào thì ta hại hắn là không đúng, nên chịu báo ứng. Hơn nữa chuyện ta làm Yến Hoàng chết bất đắc kỳ tử nên kết thúc trên người của ta, quyết không thể để lại bất cứ tai họa ngầm nào cho quốc công, để người nghi ngờ quốc công chút nào, để tránh có hại cho quốc công. Cả đời ta bị hủy tại đây, vậy thì chôn thân trong Đế Cung là lựa chọn tốt nhất cho ta. Các người đừng khuyên nữa, đã sớm có quyết định đó nên các người đưa thuốc giải đương nhiên ta không dùng. Yên Chi Hồng có thể giết Yến Hoàng cũng giết ta được, chắc ta không còn nhiều thời gian.
Khuôn mặt Trình Bạch Bạch bi thương, che miệng, mắt ướt nước:
- Thành Thành tỷ!
Biểu tình Trình Thanh Thanh phức tạp hỏi nhỏ:
- Thành Thành có tâm nguyện gì chưa xong không? Hoặc có lời gì muốn để lại? Nếu Thành Thành đồng ý thì hãy nói với chúng ta.
Thành Thành cúi đầu ngẫm nghĩ, mỉm cười lắc đầu:
- Vốn định để lại chút lời nói nhưng cuối cùng mới nghĩ thông, không có gì để nói nên không cần nói nữa. Các người đi sớm đi, để tránh có gì ngoài ý muốn.
- Thành Thành tỷ!
- Tiểu Hoa, Thành Thành đã quyết định rồi thì chúng ta đi thôi.
Thành Thành nhìn phụ nhân trong ngực mình rồi giao vào tay hai nữ nhân, bỏ phụ nhân vào giới tử giới. Trình Thanh Thanh, Trình Bạch Bạch bình ổn nỗi lòng, rời đi Khang Ninh cung leo lên xe ngựa đã chuẩn bị sẵn lăn bánh ra ngoài cung.
Tỷ muội nhà hoàng quý phi nương nương muốn đi chơi Kế Đô, bệ hạ đã cho phép nên dĩ nhiên không ai ngăn cản, xe ngựa mang theo yêu bài Khang Ninh cung một đường thuận lợi rời đi.
Thành Thành nhìn đại điện trống rỗng, chợt cảm giác người lạnh lẽo, cô đơn dâng lên trong lòng. Khoảnh khắc này Thành Thành cảm giác mình bị cả thế giới vứt bỏ, khóe môi cong lên cay đắng. Cứ tưởng mình đã chuẩn bị đầy đủ nhưng giờ chợt phát hiện khi cái chết thật sự đến thì lòng vẫn hơi sợ hãi.
Đây là mùi vị của chết chóc sao?
Đúng là tồi tệ.
Còn chút thời gian mới độc phát, Thành Thành không chắc cụ thể là bao lâu, có một điều nàng biết chắc là mình không muốn chịu đựng Yên Chi Hồng bộc phát.
Nên Thành Thành đã chuẩn bị rồi.
Tay Thành Thành lóe linh quang, một con dao găm rơi vào tay nàng, lưỡi dao lấp lóe màu xanh nhạt.
Nỗi lòng Thành Thành bình lặng, mặt nở nụ cười đẹp tựa hoa.
Nàng nhớ lần đầu gặp trong Giới Uyên, trước khi hôn mê loáng thoáng thấy bóng áo xanh cao ráo tuấn tú.
Nàng nhớ trong thọ yến Hầu phủ, ánh mắt thương tiếc của hắn ấm áp làm nàng muốn khóc.
Nàng nhớ Hỗn Loạn Tinh Không Táng tràng, một đoạn thời gian yên ổn trên tu chân tinh là khoảnh khắc vui vẻ nhất cả đời nàng.
Nàng nhớ lúc bị truy sát đến đường cùng, lồng ngực ấm áp của hắn và không rời không chê, khi ấy nàng đã hoàn toàn yêu hắn.
Đủ rồi.
Đã đủ.
Nụ cười trên mặt Thành Thành nhẹ tênh, sắc mặt cũng dần nhợt nhạt. Nàng ngồi dưới đất, máu chảy dọc theo đầu ngón tay thấm ướt thảm dệt tỉ mỉ dưới chân, dần nhuộm màu đỏ thắm.
Ngoài Khang Ninh cung, Bảo Thạch Lan đón gió nở rộ càng rực rỡ hơn, mùi thơm bay theo gió bay ra Đế Cung, hòa tan trong thiên địa này, biến mất.
***
Chương 2811vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận