Đạo (Dịch) – Chương 2809

Yến Hoàng kéo tay ngọc đứng lên đi hậu điện:

- Chúng ta nhiều ngày không gặp, trẫm nhớ nàng.

Thành Thành cúi đầu đi theo sau.

Khi đang triền miên Yến Hoàng chợt hỏi:

- Hôm nay Thành Thành dùng hương gì mà mùi tươi mát quá.

- Yên Chi Hồng . . .

***

Vân di khom người nói, vẻ mặt bình tĩnh:

- Hai vị biểu tiểu thư xin dừng bước, hiện giờ bệ hạ cùng nương nương bê nhau, trong khoảng thời gian ngắn nô tỳ cũng không cần đi hầu hạ, không biết biểu tiểu thư có thời gian đi phòng nô tỳ ngồi chơi không? Nô tỳ có một số việc cần thảo luận với hai vị biểu tiểu thư.

Trình Thanh Thanh, Trình Bạch Bạch liếc nhau, gật đầu nói:

- Cô cô nói quá lời, xin dẫn đường.

- Mời hai vị biểu tiểu thư.

Ba người vào phòng thiên điện, Vân di đóng cửa, nụ cười dần biến mất.

Vân di xoay người nhìn hai nữ nhân, chậm rãi nói:

- Nô tỳ không biết hai vị biểu tiểu thư có xuất thân thế nào, tại sao muốn vào cung, nhưng nô tỳ hy vọng hai vị biểu tiểu thư cách xa nương nương một chút, đừng làm chuyện gì có hại cho nương nương.

Trình Thanh Thanh lắc đầu nói:

- Ta biết Vân di một lòng vì Thành Thành nhưng Vân di không nên biết chuyện này, chúng ta không thể nói cho Vân di. Bây giờ chúng ta muốn đi thì Thành Thành cũng không thể thoát ra.

Trình Bạch Bạch quát:

- Tỷ!

Trình Bạch Bạch quay sang phụ nhân lộ vẻ mặt nghi ngờ, an ủi:

- Vân di yên tâm, tỷ muội chúng ta đến tuyệt đối không có ý hại Thành Thành, nhưng chuyện này đúng là không thể nói với Vân di. Tỷ muội chúng ta sẽ ở trong cung bốn tháng, sau bốn tháng sẽ rời đi.

Vân di nghi ngờ hỏi:

- Các người nói có thật không?

Hai nữ nhân cùng gật đầu nói:

- Tuyệt đối không giả!

- Được, vậy ta tạm tin các người, hy vọng các người nói chuyện giữ lời đừng tổn thương tiểu thư, không thì dù có chết nô tỳ cũng không tha cho các người!

Từ chỗ Vân di trở về nơi ở của mình, vẻ mặt Trình Bạch Bạch bất an nói:

- Tỷ tỷ, dù chúng ta chưa hại Thành Thành tỷ nhưng tỷ ấy lấy thân làm môi giới, bản thân khó tránh bị độc vật cảm nhiễm, tuy có thuốc giải chúng ta điều phối cũng rất hung hiểm.

Trình Thanh Thanh sốt ruột nói:

- Tiểu Hoa! Chúng ta đã vào Đế Cung thì làm việc không thể do dự chút nào, nếu không chẳng những không làm được gì còn chôn vùi mạng sống của chúng ta, Thành Thành cũng không thể thoát ra ngoài. Hiện giờ muội không thể mềm lòng, sự việc đã bắt đầu, thành công ngay trước mắt, tuyệt đối không thể dừng lại!

Trình Bạch Bạch hơi cúi đầu, một lúc sau chậm rãi nói:

- Biết rồi, tỷ tỷ yên tâm, sau này ta không nói vậy nữa.

Tiểu Hoa thầm nghĩ:

- Tất cả đều vì Tiêu Thần đại ca.

***

Thư phòng Yến Hoàng. Đám trọng thần đế quốc Nhạc Nghị đứng bên dưới bẩm báo điều động đại quân và các công việc chuẩn bị.

- Bệ hạ, đại quân tập kết đã lục tục đến biên cảnh, tối đa nửa tháng sẽ hoàn thành. Đại Ngụy điều động quân sự chậm hơn Đại Yến ta một chút, có lẽ phải trễ hơn hai ngày. Nhưng hai mươi ngày sau đại quân hai nước sẽ tụ tập biên cảnh Đông Yến, có thể từ hướng khác nhau phát động chiến tranh với Đông Yến.

Nhạc Nghị trầm giọng nói, ánh mắt tự tin:

- Đông Yến đã dồn hết đại quân trong nước điều đi hai nơi đối diện biên cảnh Đại Yến, Đại Ngụy. Nếu bắt đầu chiến tranh sẽ gặp phản kích hung hãn, Tuyền thống soái đại quân Đông Yến là soái tài khoáng thế, có Tuyền điều khiển thì quân lực Đông Yến không thể coi nhẹ.

Xin bệ hạ hãy cẩn thận nhiều hơn.

Yến Hoàng chậm rãi gật đầu, sắc mặt hồng hào, mắt sáng, tinh khí thần cực tốt.

Yến Hoàng uy nghiêm nói:

- Dù thế của Đông Yến quốc không yếu, Tuyền càng là soái tài khoáng thế nhưng không thể nào xoay chuyển Càn Khôn bảo vệ Đông Yến quốc! Phen này trẫm và Đại Ngụy liên hợp bất kể mọi giá hoàn toàn hủy Đông Yến. Các vị khanh gia đốc thúc gấp, lệnh đại quân tập kết sớm, chờ làm xong trẫm sẽ ngự giá thân chinh để trận chiến này một hơi thành công.

- Tuân lệnh!

Các thần tử trong thư phòng quỳ hành lễ, thụt lùi mấy bước rồi rời đi.

Nhạc Nghị ở lại, do dự một chút hỏi:

- Bệ hạ, thần nghe nói dạo này người thường đi Khang Ninh cung?

Yến Hoàng hơi cau mày, mặt không biểu tình dựa lưng vào ghế ngồi, gật đầu nói:

- Ừm! Dạo này nhớ hoàng quý phi, cách một, hai ngày sẽ đi gặp nàng một lần.

- Bệ hạ, quốc chiến sắp đến, xin người đừng phân tâm. Diệt vong Đông Yến mới là việc gấp nhất hiện giờ.

Yến Hoàng tạm dừng vài giây, bình tĩnh nói:

- Biết.

Tim Nhạc Nghị rớt cái bịch, biết câu vừa rồi chọc bệ hạ bực bội nên không nói nhiều nữa, chắp tay lạy dài, rời đi. Khi ra thư phòng Nhạc Nghị ngước nhìn hướng Khang Ninh cung, hơi trầm ngâm, khóe miệng treo nụ cười khổ. Với tu vi hiện giờ của bệ hạ sẽ không vì say mê chuyện nam nữ tổn thương tinh thần, có lẽ lão lo xa quá. Giờ bệ hạ đã nhìn thấu đại đạo Hồng Mông, uy nghi càng nặng, sau này lão phải cẩn thận nhiều hơn mới được, để tránh chọc giận bệ hạ. Tạm thời đừng suy nghĩ lung tung, chờ đại chiến đến bệ hạ sẽ lo việc quốc chính, không bị chuyện nam nữ ảnh hưởng.

Nghĩ đến đây Nhạc Nghị bước nhanh rời đi.

***

Khang Ninh cung.

Thành Thành ngồi trước bàn trang điểm nhìn người càng xinh đẹp chiếu trong gương, sờ gò má mình lẩm bẩm:

- Yên Chi Hồng đúng là kỳ diệu, khiến nữ nhân mặt mày tươi sáng, đẹp càng hơn xưa.

Trình Bạch Bạch đứng sau lưng đang cẩn thận bôi Yên Chi Hồng màu hồng cho nàng, nghe vậy tay khựng lại giây sau bình tĩnh như cũ, nói nhỏ:

- Tuy Yên Chi Hồng tốt nhưng nương nương nhớ đúng hạn ăn đan dược ta đưa, đừng bỏ sót.

Người trong gương nhẹ gật đầu, cúi đầu lặng im:

- Ừm!

Trình Bạch Bạch thầm thở dài, không nói nhiều nữa, ngón tay nhanh nhẹn cẩn thận bôi xong, khuôn mặt Thành Thành càng xinh đẹp tựa hoa, đặc biệt quyến rũ.

- Bạch Bạch, Yên Chi Hồng mất bao lâu mới có công hiệu?

- Theo lượng hiện giờ thì khoảng bốn tháng sau.

- Tức là còn hai mươi ngày cuối cùng?

- Vâng.

Thành Thành ngần ngừ muốn nói gì, chợt ngoài điện vọng vào giọng Trình Thanh Thanh, Yến Hoàng đã đến.

- Yên Chi Hồng có công hiệu hấp dẫn tinh thần, tuy không rõ ràng khó bị phát hiện, nhưng nương nương còn cần cẩn thận chút đừng để Yến Hoàng nhận ra có gì không ổn.

- Biết, chúng ta ra ngoài cung nghênh bệ hạ đi.

Ngoài Khang Ninh cung, Yến Hoàng xuống ngự liễn, nhìn Bảo Thạch Lan trải rộng trước mặt, cánh hoa mềm mại đung đưa trong gió cực kỳ xinh đẹp. Không hiểu sao Yến Hoàng chợt nhớ Thành Thành, lòng rạo rực.

Lúc này Thành Thành, tỷ muội Trình Thanh Thanh, Trình Bạch Bạch ra đón.

- Cung nghênh bệ hạ!

Yến Hoàng cười nói:

- Ái phi đừng đa lễ, hai người cũng đứng lên đi. Bảo Thạch Lan một màu đỏ rực trông rất vui mừng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...