Đạo (Dịch) – Chương 2808

Quang Chiếu nói xong cất bước lặng lẽ dung nhập vào không gian biến mất.

Thành Thành nhìn Quang Chiếu rời đi, hít sâu, sắc mặt bình tĩnh trở lại.

Chờ giây lát phụ nhân đi vào điện, thấy Quang Chiếu đã đi liền hỏi:

- Nương nương, Quang Chiếu trưởng lão đến có chuyện gì?

Thành Thành chậm rãi nói:

- Ta hy vọng Vân di sẽ quên chuyện hôm nay nhìn thấy, đừng nhắc với bất cứ ai, đừng hỏi thêm nửa câu.

Thành Thành mỉm cười nói:

- Hiện giờ lòng ta rất bình tĩnh.

Vẻ mặt phụ nhân lo âu, chưa nói gì đã nghe giọng cung nữ từ ngoài điện vọng vào:

- Nương nương, người hoa phòng đến tặng hoa.

Thành Thành nói:

- Kêu bọn họ đặt ngoài điện đi, Vân di cùng ta đi xem.

Phụ nhân đồng ý.

Cung nhân hoa phòng biết trong hậu cung bây giờ ai mới là người nên nịnh bợ, hoàng quý phi chọn Bảo Thạch Lan thì bọn họ sẽ dốc hết tất cả, ước gì đưa toàn bộ Bảo Thạch Lan trong hoa phòng đến.

Ngoài Khang Ninh cung đặt Bảo Thạch Lan đầy đất, đóa hoa đỏ thẫm đung đưa trong gió, hương hoa nồng nàn từ xa bay tới chóp mũi. Hoa quá nhiều kéo dài thành một mảnh nhìn từ xa như vũng máu phủ lên mặt đất Khang Ninh cung.

Thành Thành nhìn Bảo Thạch Lan, không biết nghĩ tới cái gì biểu tình hơi hoảng hốt.

Một lúc sau Thành Thành nói:

- Nói với người hoa phòng là bản cung rất thích Bảo Thạch Lan, kêu bọn họ đưa thêm nữa trải đầy đất.

***

Hôm sau, hoàng quý phi sai người đi phủ nội vụ báo hai tỷ muội quê nhà đến Kế Đô, muốn đón họ vào cung để nương nương đỡ cô đơn trong thâm cung.

Người phủ nội vụ nào dám lơ là yêu cầu của hoàng quý phi, mỉm cười nịnh nọt đồng ý, vội phái người đi đón hai tiểu thư vào cung. Nhưng vào cung điện không đơn giản, phủ nội vụ đã âm thầm phái người đi điều tra thân phận người vào cung, sưu tập rất nhiều tư liệu đưa đến.

Nữ nhân huyết mạch chi thứ Uy Viễn Hầu Đông Yến, Trình Thanh Thanh, Trình Bạch Bạch. Thân phận là thật, tu vi ăn khớp, bề ngoài không sai. Hai người quen hoàng quý phi trong Hầu phủ, quan hệ rất tốt. Hai người cưỡi Ngao Tinh thuyền đi tám tháng đến Kế Đô, trong phòng hồ sơ phủ nội vụ có cả bản sao ngọc giản hiệp nghị Ngao Tinh thuyền mà hai người đi trên đó, cũng phái người xác minh không sai. Trước sau chỉ mất ba ngày hoàn thành, hai tiểu thư bàng chi Uy Viễn Hầu phủ được đón đi Khang Ninh cung.

Cung nhân phủ nội vụ nhìn hai chiếc kiệu nhỏ màu xanh rời đi, khom lưng một lúc lâu, mắt lộ tia mong chờ. Ai không biết hoàng quý phi chúng ta xuất thân không tốt, năm xưa chỉ là một tiểu thư không được thích trong phủ Hầu tước nước phụ thuộc Đại Yến, kết bạn với hai vị này vào lúc đó. Giờ một mình hoàng quý phi đắc đạo, hai tiểu thư Uy Viễn Hầu phủ cũng có thể gà chó lên trời. Ở trong Khang Ninh cung thì có ngày sẽ được bệ hạ chúng ta vừa mắt, khi đó là một bước lên trời, biến thành phượng hoàng trên cành.

Tất cả tầm mắt trong Đại Thiên Giới tập trung vào trận chiến đế quốc của Đại Yến, Đại Ngụy, Đông Yến. Trừ mấy cung nhân phủ nội vụ tràn đầy hâm mộ ghen tỵ ra không ai chú ý đến hai nữ nhân chẳng biết tên tuổi Trình Thanh Thanh, Trình Bạch Bạch ngồi trên hai chiếc kiệu nhỏ màu xanh vào Đế Cung Đại Yến ngày hôm nay.

Vân di luôn đi theo bên cạnh tiểu thư nhưng chưa bao giờ biết tiểu thư quen hai vị tiểu thư Uy Viễn Hầu phủ. Vân di phát hiện dạo này tiểu thư cố ý vô tình đuổi mình đi, dường như che giấu chuyện gì.

Vân di dần thấy bất an, bất an vì sợ điều chưa biết. Nhưng mặc cho Vân di ép hỏi thế nào tiểu thư đều lắc đầu từ chối không chịu hé môi nửa lời. Tiểu thư chỉ bảo nàng yên tâm, hiện giờ tiểu thư rất tốt. Nhưng Vân di không thể yên tâm được, ngày từng ngày trôi qua, nhìn tiểu thư biểu hiện khác với ngày xưa khiến nàng càng lo lắng hơn, dần trở thành nỗi sợ hãi không thể miêu tả, như sắp xảy ra chuyện gì không tốt.

Nàng bất lực không thể thay đổi.

Trong sự lo lắng của Vân di lại qua ba ngày, nàng muốn hai nữ nhân không rõ lai lịch cách xa tiểu thư một chút rồi lại phải làm theo lệnh của tiểu thư che giấu thân phận của họ.

Ngày thứ ba, Yến Hoàng bận rộn công việc xong xuôi tìm đến Khang Ninh cung.

Thành Thành mỉm cười nói:

- Thần thiếp tham kiến bệ hạ.

Thành Thành mặc váy dài màu xanh nhạt bó sát người khỏe khoắn, đầu không đeo nhiều cây trâm điểm xuyết, mái tóc đen nhánh bới thành búi tóc tinh trí, tóc mai ghim đóa hoa đỏ, một đóa Bảo Thạch Lan càng có vẻ thanh nhã thoát tục, đoan trang thiên thành.

Mấy năm nay Thành Thành ở bên cạnh Yến Hoàng luôn biểu hiện bình thản, chưa từng cố ý ăn diện. Hôm nay Thành Thành cố ý trang điểm, vẻ mặt vui mừng khiến Yến Hoàng rất bất ngờ, nhìn nàng kiều diễm khiến gã càng yêu thương hơn.

- Ái phi bình thân, giữa hai ta ở trong hậu cung đừng tuân theo những lễ ảo này.

Hai nữ nhân mặc cung trang tiến lên yểu điệu quỳ vái, không thoa phấn, thanh lệ đáng yêu khiến người nhìn trong lòng vui vẻ:

- Trình Thanh Thanh, Trình Bạch Bạch tham kiến bệ hạ!

Yến Hoàng cười nói:

- Các nàng là tỷ muội trong quê nhà của hoàng quý phi phải không? Trẫm bận việc quốc sự, các nàng đến Kế Đô khiến hoàng quý phi vơi bớt cô đơn là chuyện tốt, lần này đến đây hãy ở lâu trong trung. Đứng lên đi.

- Tạ bệ hạ.

Trình Thanh Thanh, Trình Bạch Bạch đứng dậy, hơi cúi đầu có vẻ căng thẳng không dám nói nhiều. Với thân phận của hai người khi đối mặt chủ Đại Yến thì biểu hiện này là rất bình thường.

Yến Hoàng kiên nhẫn dịu dàng hỏi han vài câu, hai nữ nhân ứng đối ổn thỏa.

Trình Thanh Thanh, Trình Bạch Bạch rất có ánh mắt, một lúc sau nói:

- Bệ hạ và tỷ tỷ nhiều ngày không gặp chắc có nhiều lời muốn nói, tỷ muội chúng ta xin cáo lui trước.

Hai người đứng lên cung kính hành lễ, đi ra ngoài.

Vân di thừa dịp nói:

- Nô tỳ đưa hai vị biểu tiểu thư ra ngoài.

Ba người lần lượt rời đi, trong điện chỉ còn Yến Hoàng, Thành Thành.

Yến Hoàng cười nói:

- Hai tỷ muội quê nhà nàng tư chất cũng cỡ trung thượng đẳng, không ngờ Uy Viễn Hầu phủ nho nhỏ có thể ra nhiều mỹ nhân như thế.

Nhờ thân thể huyền nữ của Thành Thành nên thái độ Yến Hoàng luôn hiền hòa, bây giờ gã đã đột phá nhưng thân thể huyền nữ vẫn là đỉnh lô tu luyện tốt nhất cho gã, vì vậy ân sủng không giảm.

Thành Thành nũng nịu nói:

- Bệ hạ thấy hai muội muội của thần thiếp liền bị mê hoặc, thấy người mới quên người cũ sao?

Yến Hoàng cười to bảo:

- Thành Thành là báu vật tình yêu quý nhất trong lòng trẫm, điều này mãi mãi không thay đổi, dù khi nào trẫm sẽ không bỏ nàng!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...