Đạo (Dịch) – Chương 2807

- Hoàng quý phi nhân từ. Người có muốn đi phía trước xem không? Bệ hạ biết nương nương thích hoa cỏ, cố ý sai người đưa giống quý giá đến, màu hoa, hình dạng, mùi hương đều không tầm thường.

- Không cần, những Bảo Thạch Lan này không tệ, sai người tặng một ít đến Khang Ninh cung, bản cung đi trước.

- Cung tiễn hoàng quý phi!

***

Phụ nhân đi cạnh bộ liễn nói nhỏ:

- Nếu nương nương thấy lòng khó chịu hay là đi dạo trong vườn này, xem có thể vơi bớt nỗi lòng không?

Thành Thành lắc đầu nói:

- Thôi, hôm nay hơi mệt không muốn động đậy, hồi cung đi.

Phụ nhân ngẩng đầu quát:

- Về Khang Ninh cung!

Khi đến gần Khang Ninh cung, một cận thị bên cạnh Yến Hoàng từ xa đã khom lưng nghênh đón, cười tươi nói:

- Nương nương, bệ hạ có việc chầu triều nên hôm nay không đến, lệnh cho nô tài đến nói một tiếng với nương nương.

Bộ liễn đặt xuống đất, Thành Thành bước xuống:

- Làm phiền công công chạy một chuyến.

- Hoàng quý phi chiết sát nô tài, đây đều là việc chúng nô tài nên làm. Nô tài còn phải đi báo với bệ hạ, xin phép trở về.

Cận thị nói xong hành lễ thụt lùi vài bước rồi vội vàng đi.

Phụ nhân dìu Thành Thành vào trong điện, phất tay:

- Hoàng quý phi mệt mỏi, các ngươi ở ngoài điện chờ hầu, không có chuyện gì đừng quấy rầy.

Bước vào trong điện, Thành Thành nhìn bóng người lạ trong phòng, hơi biến sắc mặt. Phụ nhân đang định quát thì bị Thành Thành ngăn lại.

Thành Thành tiến lên cung kính hành lễ:

- Thiếp thân tham kiến Quang Chiếu trưởng lão.

Người giấu trong Khang Ninh cung quay lại hỏi:

- Nàng biết bổn tọa?

- Lúc trước trong thịnh yến Đế Cung trưởng lão từng ở lại giây lát, khi đó thiếp thân có thấy mặt trưởng lão.

Quang Chiếu hơi cau mày, chợt nhớ lần trước Yến Hoàng mời lão tham gia yến hội cung đình, chuyện đã hơn hai ngàn năm trước.

Quang Chiếu cười nói:

- Đúng là có, hoàng quý phi có trí nhớ tốt.

- Trưởng lão địa vị tôn sùng, thiếp thân không dám nhận xưng hô này.

Thành Thành hành lễ hỏi:

- Không biết trưởng lão hôm nay tiến đến có chuyện gì?

- Bổn tọa đến vì muốn hỏi nương nương một câu, sau khi dùng Hương Tâm Hoàn thân thể có khó chịu không?

Thành Thành biến sắc mặt, nháy mắt với phụ nhân ra hiệu nàng đi ngoài điện canh chừng đừng để ai vào.

Chờ phụ nhân đi rồi Thành Thành cung kính nói:

- Năm xưa trong Khang Ninh cung bỗng xuất hiện Hương Tâm Hoàn là thiếp thân đã thấy nghi ngờ, không ngờ là trưởng lão ban tặng, hôm nay biết được xin bái tạ.

Quang Chiếu xua tay:

- Nương nương yên tâm, bổn tọa không có ý khác. Chỉ muốn hỏi nương nương mấy trăm năm nhất quyết không dựng dục nhi nữ cho bệ hạ là vì chủ Đông Yến hiện giờ?

Quang Chiếu im lặng giây lát, khẽ nói:

- Nếu trưởng lão đã đóan được thì thiếp thân không phủ nhận.

Thành Thành chậm rãi ngước lên nhìn thẳng vào mắt Quang Chiếu:

- Nhưng thiếp thân không hiểu tại sao trưởng lão giúp đỡ thiếp thân?

- Lý do rất đơn giản, bổn tọa và Tiêu Thần là tu sĩ cùng huyết mạch, đều có hận sâu với Yến hoàng thất mạch chấp chưởng Đại Yến hiện giờ. Trước khi Tiêu Thần vào Tinh Vực Tội Ác từng nhờ bổn tọa chăm sóc nàng giùm. Nên khi biết suy nghĩ trong lòng nàng thì bổn tọa tặng Hương Tâm Hoàn cho nàng, nhưng dùng thứ đó phải chịu đau đớn nhiều, chắc mấy năm nay nương nương bị nó hành hạ rất nhiều.

Thành Thành giật mình kêu lên:

- Trưởng lão là tu sĩ phe quốc công?

Quang Chiếu gật đầu nói:

- Đúng rồi, bổn tọa chưa rời khỏi Kế Đô vì hy vọng có thể tranh thủ nhiều thời gian cho Đông Yến tích góp lực lượng. Nhưng hiện giờ Yến Hoàng đột phá, không thể chờ được nữa, trận kịch chiến không tránh khỏi được.

Thành Thành vốn thông minh, mấy năm nay ở trong cung càng cảnh giác, nghe câu trên liền biết Quang Chiếu có ẩn ý.

Thành Thành nghiêm túc hỏi:

- Chắc hôm nay trưởng lão vào cung là đã xác định thiếp thân tuyệt đối không hại quốc công, vậy xin trưởng lão nói thẳng lần này đến có chuyện gì?

- Tốt, nếu vậy bổn tọa nói thẳng!

Khuôn mặt Quang Chiếu nghiêm nghị trầm giọng hỏi:

- Dám hỏi nương nương một câu có chịu cứu Đông Yến quốc không?

- Ý của trưởng lão là sao? Chẳng lẽ là quốc công gặp chuyện gì?

- Hiện giờ Tiêu Thần còn bình an nhưng Đại Yến, Đại Ngụy đã âm thầm hợp tác muốn chinh phạt Đông Yến quốc. Hai nước hợp sức thì dù bổn tọa và Tiêu Thần cùng ra tay cũng không thể bảo vệ Đông Yến, kết cục là rơi xuống.

Thành Thành cúi đầu, mấy giây sau ngước lên, ánh mắt kiên quyết hỏi:

- Thiếp thân có thể làm cái gì?

Quang Chiếu chậm rãi nói, ngữ điệu lạnh băng âm trầm:

- Độc chết Yến Hoàng!

Mặt Thành Thành tái nhợt.

- Yến Hoàng chết thì việc hai nước hợp tác bao vây tiễu trừ Đông Yến sẽ tan vỡ. Tiêu Thần là hậu bối của mạch Tả yến ta, có huyết mạch hoàng phẩm, chờ Yến Hoàng mất mạng hoàn toàn có tư cách tranh giành ngai đế Đại Yến. Chỉ cần thành công là Tiêu Thần có thể tập trung lực lượng Đại Yến, Đông Yến quốc thành một phương có thực lực mạnh nhất Đại Thiên Giới, thậm chí có cơ hội vấn đỉnh Đại Thiên Giới, thống nhất thiên hạ! Bổn tọa đến vì muốn hỏi nương nương có dám độc chết Yến Hoàng không?

Người Thành Thành run nhẹ, hồi lâu sau sắc mặt của nàng dần bình tĩnh lại.

Thành Thành suy nghĩ thật lâu, gật đầu nói:

- Có thể giúp quốc công thì ta dám.

Thành Thành suy nghĩ lâu không phải vì do dự mà không biết dùng cách gì, dù nàng chưa nghĩ ra nhưng vẫn đồng ý. Dù không thành công thì có sao, cùng lắm là chết. Thân tàn sống trên đời này Thành Thành không chút lưu luýên mạng sống của mình, nếu có thể chết vì hắn, sau này trong lòng hắn sẽ nhớ nàng một chút.

Vậy là đủ rồi.

Mấy năm nay Yến Hoàng đối xử cũng tốt với Thành Thành nhưng đó không phải điều nàng muốn, trong lòng nàng luôn có oán hận. Nếu không phải năm xưa Yến Hoàng ban ý chỉ nghênh nàng vào Kế Đô thì có lẽ bây giờ nàng đã cùng quốc công gần nhau. Yến Hoàng hủy cả đời nàng thì làm sao nàng có chút tình cảm gì với gã? Như Thành Thành đã nói với phụ nhân, lúc Tiêu Thần bị đày đi Tinh Vực Tội Ác thì tim nàng đã chết, mục đích sống chỉ vì chờ hắn trở về hoặc báo thù.

Quang Chiếu nghiêm túc nói:

- Nương nương phải suy nghĩ kỹ, nếu làm việc này dù thành công hay không nương nương phải hiểu mình có kết cục gì.

- Trưởng lão yên tâm, thiếp thân đã đồng ý tức là suy nghĩ kỹ hết rồi, chỉ hy vọng sau chuyện đó trưởng lão giúp thiếp thân đưa Vân di đi. Thiếp thân không muốn Vân di bị liên lụy.

- Bổn tọa đồng ý.

Quang Chiếu đứng dậy nói:

- Ngày mai nương nương yêu cầu phủ nội vụ nói muốn hai tỷ muội từ nhà mình vào cung làm bạn để giải sầu, chuyện sau đó bổn tọa sẽ sắp xếp, cáo từ.

Chương 2808vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...