Đạo (Dịch) – Chương 2800

Bắc Cốc Tử lên tiếng:

- Bỏ qua đi lục đệ, chúng ta cũng không sao.

Tính cách Giao Long Vương nóng nảy cứng rắn, khi ở Tiểu Thiên Giới cũng là nhân vật dưới một người trên ức vạn sinh linh nên tâm cao khí ngạo. Nhưng Giao Long Vương biết đang trong Đại Thiên Giới, không như lúc ở Tiểu Thiên Giới, tuy Tiêu Thần phi thăng Đại Thiên Giới sớm hơn bọn họ năm ngàn năm nhưng tu vi hiện giờ chắc chỉ khoảng Tạo Vật, nếu dây vào rắc rối thì khó chấm dứt.

- Lục đệ, chúng ta đi, đừng vì chuyện này làm mất hứng.

Tiêu Thần biết bọn họ còn bực bội nhưng không muốn gây rắc rối cho hắn.

Tiêu Thần cười nói:

- Hai vị huynh trưởng đừng lo, ta đã ra tay tất nhiên phải cho bọn họ đưa ra một giải thích rõ ràng, sao có thể để các người chịu uất ức oan được?

Tiêu Thần quay đầu nhìn nhóm Man Nguyên, phất tay áo, hư không hiện ra lực lượng cường đại nhẹ nhàng như sóng triều xô bờ tới trước.

Man Nguyên trợn to mắt lộ tia kinh hoàng, gã không thể đối kháng lại lực lượng này được. Man Nguyên phun ra ngụm máu, mấy người bị đánh bay ra xa mấy trăm trượng, sắc mặt tái nhợt không thể nhúc nhích.

Đám người Bắc Cốc Tử, Giao Long Vương đần mặt ra, đôi mắt giật mình. Phất tay bị thương nặng tu sĩ Tạo Vật, tu vi của lục đệ đã đến cảnh giới nào?

Đông Thành hơi cúi đầu, mắt tràn đầy tôn sùng cuồng nhiệt. Mấy năm nay Đông Thành đã bước vào đẳng cấp Phá Diệt, với tài năng của sư tôn thì sao có thể sợ Tạo Vật bình thường được, có lẽ sư tôn thậm chí không sợ tu sĩ Sáng Thế!

Tiêu Thần hỏi:

- Giới Uyên thành chủ là ai, kêu hắn đi ra. Bằng vào các ngươi không có tư cách nói chuyện với bổn tọa!

Với thân phận hiện giờ của Tiêu Thần không cần tốn thời gian với tu sĩ trước mặt, tìm thẳng Giới Uyên thành chủ là được.

Man Nguyên thầm giật mình, tự biết mình không đánh lại người trước mặt. Người đến đã dám ra tay thì chắc chắn dám giết gã. Nên lúc này Man Nguyên ngoan ngoãn không nói một câu, móc ngọc giản ra khỏi ngực bóp mạnh. Trước khi Man Nguyên làm công việc này đã được thành chủ tặng cho ngọc giản, để khi xảy ra chuyện gì thì chạy tới kịp lúc. Sau khi bóp ngọc giản Man Nguyên thả lỏng tinh thần, mắt nhìn Tiêu Thần lóe tia độc ác, thầm nghĩ ngươi đã không biết sống chết thì chờ khi thành chủ đến ngươi hãy chết đi!

Ngoài Giới Uyên, tu sĩ Tạo Vật khác nói nhỏ:

- Biết rõ là phủ chủ Giới Uyên thành còn dám cứng rắn như thế thì chắc tu sĩ áo xanh có bối cảnh rất lớn, mau truyền tin cho Hầu gia để xem có thể kiếm lợi từ đó không.

Tu sĩ đứng cạnh tu sĩ Tạo Vật cung kính vâng dạ, lấy ngọc giản ra khắc chuyện nơi này vào rồi ném đi.

Quả nhiên Giới Uyên thành chủ rất xem trọng tu sĩ Tiểu Thiên Giới, khi ngọc giản nát thì trong Giới Uyên thành gần đó phát ra hơi thở mạnh mẽ, uy áp hùng hồn phô thiên cái địa ập đến khiến người tinh thần kinh hoàng.

- Càn rỡ, ai dám to gan sinh sự trong phạm vi Giới Uyên thành!

Giọng nói còn văng vẳng trong hư không thì một bóng người đạp hư không đến, sắc mặt âm trầm, quanh người tràn đầy dao động lực lượng cường đại, là một tu sĩ Sáng Thế Phong Vương.

Đông Yến dựng nước, vô số tu sĩ Đại Thiên Giới đến đầu vào, trong đó không thiếu cường giả tu đạo.

Những người này vì tu vi cao sâu, sau khi khảo sát thông qua đa số được xếp vào địa vị cao trọng dụng, vị Giới Uyên thành chủ này khuôn mặt lạ chắc cũng nằm trong số tu sĩ đó.

Tiêu Thần nhíu mày, lòng thầm thở dài. Đông Yến mới thành lập, các hạng chế độ không hoàn thiện, tu sĩ dưới trướng cũng tốt xấu lẫn lộn. Tám đế quốc khác ít khi có hiện tượng cường giả làm hại tu sĩ trong nước, không thì dễ khiến tu sĩ tầng dưới bất an xao động. Một đế quốc thành lập không thể thiếu tu sĩ cao giai, nhưng căn cơ thật sự vẫn nằm ở tu sĩ tầng chót số lượng khổng lồ. Chỉ có lòng người ổn định thì đế quốc mới mạnh thật sự.

Trong lúc Tiêu Thần suy nghĩ thì Giới Uyên thành chủ đã đến, nhìn tu sĩ dưới trướng bị thương làm biểu tình của gã cực kỳ khó xem. Uy áp mạnh mẽ quanh người Giới Uyên thành chủ phát tán khiến tu sĩ nơi này mặt tái nhợt.

Man Nguyên cố gượng đứng dậy chỉ hướng Tiêu Thần, lạnh lùng nói:

- Thành chủ! Là người này đánh bị thương chúng thuộc hạ, hắn cũng là tu sĩ Tiểu Thiên Giới phi thăng!

Man Nguyên tình cờ biết đại nhân đang tìm kiếm tu sĩ hạ giới phi thăng thực lực cường đại, gã nêu lên việc này vì muốn dồn Tiêu Thần vào chỗ chết.

Quả nhiên mắt Giới Uyên thành chủ sáng rực cười khẩy nói:

- Nếu bị thương tu sĩ phủ thành chủ ta thì dù ngươi là ai đừng mơ đi nữa!

Giới Uyên thành chủ giơ tay tới trước muốn bắt lấy Tiêu Thần.

- Sư tôn chạy mau, mặc kệ chúng ta!

- Lục đệ mau đi!

Giới Uyên thành chủ mạnh vượt dự đoán của nhóm Đông Thành, Bắc Cốc Tử, bọn họ chỉ biết kêu Tiêu Thần đi nhanh, không muốn liên lụy hắn.

Chợt có tiếng hừ lạnh:

- Hừ!

Tu sĩ khác nghe thì không cảm giác gì, nhưng với Giới Uyên thành chủ như có tiếng sấm nổ vang bên tai, trán như bị búa tạ đập nổ đom đóm mắt. Giới Uyên thành chủ chưa sử dụng thần thông đã bị đánh gãy, miệng mũi chảy máu, gào thảm rớt cái bịch xuống đất.

Tiêu Thần phớt lờ mọi người bị biến cố làm kinh ngạc đến ngây người, hắn cất bước tiến lên, ánh mắt sắc bén chậm rãi nói:

- Dám ra tay với bổn tọa, ngươi muốn chết!

Giới Uyên thành chủ té trong hố sâu, mặt không chút máu, thấy Tiêu Thần đến thì mắt tràn đầy hoảng sợ hét to:

- Sư tôn cứu ta!

Giới Uyên thành chủ dứt lời từ phủ thành chủ truyền ra hơi thở càng mạnh, một bóng người mơ hồ xuất hiện trên hư không nhưng không đi tới đây mà xoay người chạy trốn phía chân trời, xé rách không gian muốn bước vào trong đó.

Tiêu Thần lạnh lùng nói:

- Bổn tọa chưa cho ngươi đi mà muốn đi đâu, ở lại cho ta!

Trong tiếng rống Tiêu Thần chộp mạnh, phía xa có tiếng hét thảm, không gian xé rách bị tan vỡ, tu sĩ định chạy trốn bị bắt giữ.

Ầm!

Vang tiếng nổ điếc tai, mặt đất rung rinh, hơi thở quanh thân âm lạnh, lão nhân để lại chòm râu dê bị ấn xuống đất. Lực lượng cường đại khiến mặt đất vỡ ra, đất đai vỡ vụn bắn tứ tung, thanh thế làm cho người ta sợ hãi.

Lão nhân bất chấp đau đớn khí huyết cuồn cuộn trong người, lạnh lùng nói:

- Hàn Mặc! Người này vô cớ công kích đại thần đương triều, còn không mau triệu tập đại quân trong tay nhốt hắn lại, chờ đến khi nào?

Giới Uyên thành chủ phản ứng lại, cao giọng quát:

- Đại quân thủ thành đâu, nhanh chóng bao vây nơi này không cho một người rời đi!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...