Đạo (Dịch) – Chương 2801

Gã bây giờ là đại thần một phương của Đông Yến, dù có đổ tội người này, có đại quân áp trận thì người này không dám giết gã, nếu không là khiêu khích Đông Yến.

Tiêu Thần biết ý đồ của Giới Uyên thành chủ, mặt hắn không biểu tình, mắt càng lạnh. Tiêu Thần không ngăn cản, hắn muốn xem Đông Yến bây giờ cai trị đã hỗn loạn đến mức nào.

Thủ tướng trong thành cũng phát hiện biến cố nơi này, các đội tướng sĩ từ trong thành không ngừng tuôn ra, nhanh chóng sắp xếp chiến trận, đông nghẹt như đại dương sóng to không có cuối, hơi thở mạnh mẽ khủng bố bộc phát ra bắn thẳng lên tầng trời. Đại quân chạy nhanh tới nơi này như từng tầng sóng dồn từ bốn phương tám hướng ập đến hoàn toàn bao vây chỗ này.

Đại quân đến gần, nhất trọng giáp tướng lĩnh quát to, sóng âm ồm ồm khuếch tán:

- Mau dừng tay, nếu không giết không tha!

Tướng sĩ đại quân đồng thanh kêu lên, khí thế rung trời:

- Mau dừng tay, nếu không giết không tha!

- Mau dừng tay, nếu không giết không tha!

Tiêu Thần nheo mắt nhìn đại quân.

Thấy Tiêu Thần không nói gì, lão nhân râu dê cho rằng hắn e ngại, miễn cưỡng nói:

- Hôm nay sư đồ ta có chỗ nào đắc tội đại nhân thì hy vọng đại nhân đừng truy xét. Sư đồ ta nguyện dâng lên báu vật làm bồi thường, chỉ hy vọng việc này bỏ qua. Nếu đại nhân đồng ý thì đại quân xung quanh rút đi ngay.

Tiêu Thần gật gù:

- Dùng đại quân Đông Yến uy hiếp bổn tọa, tốt lắm.

Sắc mặt Tiêu Thần dần âm trầm hỏi:

- Ai là người lĩnh quân? Ai cho ngươi tư cách không phân tốt xấu, không tiếc mạng sống tướng sĩ dưới trướng ngang nhiên điều động đại quân?

Đại tướng lĩnh quân mặt trầm như nước phớt lờ Tiêu Thần, lạnh lùng nói:

- Mau rút đi, nếu không dù ngươi có tu vi ngập trời, bị đại quân ta vây giết cũng sẽ chết không chỗ chôn!

Đại tướng lĩnh quân vừa dứt lời thì phương xa có tiếng gầm lên:

- Dừng tay! Hết thảy dừng tay! Ai dám làm hại bệ hạ!

Một đội người xông qua đại quân bao vây, người dẫn đầu biểu tình nôn nóng, là Uy Viễn Hầu cựu thần Nhung quốc. Sau khi Tiêu Thần lập nước Đông Yến, vì Thành Thành nên khá ưu ái Uy Viễn Hầu, chẳng qua giữ lại tước vị Uy Viễn Hầu còn cho phép tham gia đại quân, chấp chưởng ba phần trú quân Giới Uyên thành, quyền lực tăng nhiều.

Sau khi Uy Viễn Hầu nhận được tu sĩ dưới tay truyền tin còn chưa đến nơi đã cảm nhận dao động lực lượng khủng bố bùng nổ tại đây, nên vội điều động đại quân chạy tới. Khi Uy Viễn Hầu thấy bóng dáng Tiêu Thần thì sợ đến hồn phi phách tán.

Uy Viễn Hầu dẫn mấy quân tướng sau lưng bước nhanh đến, vái lạy lễ lớn:

- Chúng thần hộ giá đến chậm xin bệ hạ thứ tội!

Lão nhân râu dê trợn to mắt nhìn Tiêu Thần chằm chằm, phát hiện đúng là chủ Đông Yến có trong ngọc giản hình mà lão từng xem. Lão run bần bật.

Giới Uyên thành chủ Hàn Mặc mặt không còn chút máu, ánh mắt lộ ra tuyệt vọng.

Sư đồ không bao giờ ngờ người mình đối địch hôm nay là chủ nhân mảnh cương vực mênh mông này.

Đây đúng là tìm cái chết.

Đại tướng lĩnh quân cắn răng quát to:

- Uy Viễn Hầu tư thông ngoại địch giả mạo bệ hạ, tội đáng muôn chết! Các ngươi mau cùng bản tướng ra tay giết cường địch, ai trái lệnh, chém!

Đại quân không chịu nghe lệnh ngược lại nhanh chóng thụt lùi. Uy Viễn Hầu và bệ hạ có chút quan hệ, chuyện này không bí mật gì trong Giới Uyên thành, Uy Viễn Hầu đã nói thì chắc chắn không sai được.

Đại tướng lĩnh quân biểu tình cực kỳ khó xem, gã biết hành động này phải chết nên liều một phen, có lẽ còn một đường sống.

Đại tướng lĩnh quân rống to, xông lên:

- Tu sĩ Lệ Huyết trong theo bản tướng ra tay giết người này!

Mấy vạn tu sĩ theo sau lưng đại tướng lĩnh quân ngoài người lóe huyết quang, ánh mắt hung hãn.

Uy Viễn Hầu hét to:

- Hộ giá!

Không đợi tu sĩ tiến lên thì Tiêu Thần mắt lóe tia sáng sắc bén vươn tay bóp không khí, không gian như mặt nước váng dầu nổi lên sóng gợn vụt qua mấy vạn tu sĩ xông lên, sau đó biến mất.

Đại tướng lĩnh quân và tu sĩ Lệ Huyết tông cứng người rồi như bọt nước vỡ ra, tan rã, lặng lẽ biến mất.

Mặt Uy Viễn Hầu trắng bệch, chợt nhớ tu vi của bệ hạ là đỉnh đương thời, dù lão không đến, dồn hết đại quân cũng không tổn thương hắn một chút nào.

Tiêu Thần tiến lên trước một bước trầm giọng nói:

- Hôm nay đại quân bị người lừa bịp, xóa tội cho tất cả tướng sĩ, trẫm tuyệt đối không truy cứu.

Xôn xao!

Vô số tu sĩ đại quân trên trời dưới đất cùng quỳ xuống:

- Tạ ơn bệ hạ không trách tội!

- Uy Viễn Hầu, trẫm lệnh cho ngươi tạm giữ chức đại tướng quân đại quân Giới Uyên thành, nhanh chóng chỉnh đại quân trở về doanh địa, yên ổn quân tâm, không được có sai lầm!

- Thần tuân chỉ!

Uy Viễn Hầu mừng như điên nhưng không dám lộ ra, vội phái tướng lĩnh dưới tay tiếp nhận quân quyền, mang theo đại quân chậm rãi rút đi.

Đại quân rút rồi Tiêu Thần nhìn lão nhân râu dê và Giới Uyên thành chủ, phất tay áo phế tu vi của hai người, phong lại toàn thân rồi ném tại chỗ. Tiêu Thần cảm giác hai người có mùi máu rất nặng, không phải kẻ lương thiện, bọn họ bắt tu sĩ hạ giới phi thăng có lẽ có ẩn tình khác.

- Giao cho ngươi thẩm vấn hai người này, phải điều tra rõ việc này!

Uy Viễn Hầu cung kính nói:

- Thần tuân chỉ!

Tiêu Thần gật đầu quay sang nhìn nhóm Đông Thành, Bắc Cốc Tử, Giao Long Vương:

- Chắc trong lòng các người có nhiều điều giật mình khó hiểu nhưng nơi này không phải chỗ nói nhiều, trở về Đế Đô rồi trẫm sẽ giải thích cho.

Tiêu Thần vung tay áo cuốn lấy sáu người, cất bước rời đi.

- Chúng thần cung tiễn bệ hạ!

***

Đông Yến, Đế Đô.

Tiêu Thần mở tiệc đãi nhóm Đông Thành, Bắc Cốc Tử, Giao Long Vương. Đến đây sáu người đã biết thân phận của Tiêu Thần nhưng còn đang bị rung động mạnh, không thể ngờ năm ngàn năm ngắn ngủi hắn làm sao đi tới một bước này. Có lẽ vì hai bên cách biệt lớn đến không thể tưởng tượng, hoặc vì thái độ của Tiêu Thần dịu dàng không khác gì trước kia, cộng thêm bốn nữ nhân Tử Yên, Ngu Cơ, Linh Chi trong điện nên sáu người cử chỉ không quá dè dặt.

Tiêu Thần càng vừa lòng hơn.

Chỗ cao cô quạnh, khi đến cảnh giới nào đó mới phát hiện bên cạnh không ai có thể gần gũi, đó đúng là chuyện vô cùng thê lương bi thảm.

May mắn hắn không như vậy.

Đông Thành dập đầu, bái kiến bốn vị sư nương, bái kiến Ngu Cơ, Linh Chi, được ban cho nhiều báu vật.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...