Nam nhân này là đệ tử thứ ba của Tiêu Thần, Đông Thành, hiện giờ tu vi đến Phá Diệt cảnh.
Sau lưng Đông Thành là Bắc Cốc Tử, Đông Cốc Tử, Tây Cốc Tử, Giao Long Vương, Thanh Hoàng Vương. Năm người gật đầu lia, khó giấu vẻ vui mừng. Dọc đường đi liên tục gặp nạn trong Giới Uyên, may mắn đều hóa nguy thành an, sáu người thuận lợi phi thăng vào Đại Thiên Giới.
- Đây chính là Đại Thiên Giới! Có thể phi thăng tới đây xem như không uổng đời này!
Sáu người kích động qua đi rất nhanh bình tĩnh nỗi lòng, cảm giác xung quanh đầy ánh mắt nóng cháy nhìn mình thì hơi căng thẳng. Chủ nhân các cặp mắt yếu nhất cũng cỡ Phá Diệt cảnh, trong đó có hai cường giả Tạo Vật cảnh giới.
Đám người Đông Thành hoang mang:
- Chuyện . . . chuyện gì đây?
Trước khi phi thăng bọn họ đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, thậm chí tính toán điều tệ nhất nhưng không ngờ sẽ là như vậy.
Những người đó đang . . . chiêu lãm tu sĩ Tiểu Thiên Giới phi thăng?
Đột nhiên một tu sĩ Phá Diệt bay tới trước mặt mấy người, đáp xuống đất chắp tay chào:
- Tại hạ là Lê Ba phủ chủ Giới Uyên thành, xin chào các vị đạo hữu.
Đối diện tu sĩ Phá Diệt Đại Thiên Giới, nhóm Đông Thành không dám khinh thường, vội vàng đáp lễ:
- Đạo hữu hữu lễ.
Lê Ba cười nói:
- Man Nguyên đại nhân nhà ta đang ở đó, muốn mời thỉnh mấy vị đạo hữu đến gặp mặt không biết có được không?
Đông Thành nhìn theo ánh mắt Lê Ba, Man Nguyên là một trong hai tu sĩ Tạo Vật.
Đông Thành do dự cùng Bắc Cốc Tử, Giao Long Vương liếc nhau sau đó gật đầu nói:
- Vậy xin đạo hữu dẫn đường.
Lê Ba cười gật đầu, xoay người dẫn mấy người rời đi.
Phía xa, tu sĩ Tạo Vật khác cau mày hừ nhẹ.
Một tu sĩ Phá Diệt đứng bên cạnh nói nhỏ:
- Đại nhân, đây là đợt tu sĩ thứ ba bị phủ chủ Giới Uyên thành cướp đi, có muốn thuộc hạ ra tay phá hỏng việc này không?
- Không được, Giới Uyên thành chủ là tu sĩ Sáng Thế Phong Vương, tục truyền sau lưng có một lão sư đỉnh Sáng Thế. Lần này cướp đi tu sĩ Tiểu Thiên Giới là có ý của lão quái này, Hầu gia không có lực lượng đối kháng với bọn họ, không thể sinh sự.
Tu sĩ Phá Diệt bực bội lùi xuống:
- Tuân lệnh!
Sáu người Đông Thành cung kính hành lễ:
- Chúng vãn bối tham kiến Man Nguyên đại nhân.
Man Nguyên liếc sơ bọn họ liền nhìn thấu cơ thể, cười nói:
- Một Phá Diệt, năm đỉnh Cổ cảnh, có thể xông qua Giới Uyên phi thăng Đại Thiên Giới đã là hiếm có. Hôm nay gặp bổn tọa xem như may mắn của các ngươi, đi theo tu sĩ dưới trướng của bổn tọa đến phủ thành chủ nghỉ ngơi đi.
Lê Ba và một tu sĩ Phá Diệt khác đứng sau lưng sáu người tiến lên trước mơ hồ kẹp chặt bọn họ.
Lòng Đông Thành chùng xuống:
- Đại nhân nói vậy là sao? Chúng vãn bối mới vào Đại Thiên Giới, nghe đại nhân kêu đến không dám chống lại chỉ muốn hỏi chút chuyện khó hiểu, nếu đại nhân không chịu nói thì chúng vãn bối đi là được.
Man Nguyên nét mặt sa sầm nói:
- Hừ! Các ngươi đã lại đây tất nhiên đồng ý bổn tọa chiêu lãm, giờ muốn đi là đang trêu chọc bổn tọa sao?
Man Nguyên không thèm nói nhiều, phất tay:
- Đừng khiến người chú ý, mang bọn họ đi.
Lê Ba và mấy người xung quanh cười nhạt, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Lê Ba ra tay bắt bọn họ đi.
Thế lực chiêu lãm tu sĩ Tiểu Thiên Giới đa số tỏ ra bất mãn nhưng giận mà không dám nói gì.
Đông Thành sốt ruột quát to:
- Sư phụ của ta năm ngàn năm trước phi thăng Đại Thiên Giới, nếu các ngươi dám làm hại chúng ta, bị sư phụ của ta biết thì sau này sẽ không bỏ qua cho các ngươi!
Man Nguyên ngửa đầu cười nói:
- Phi thăng vào Đại Thiên Giới trong mười người còn sót một đã là giỏi, sư tôn của ngươi xui xẻo năm ngàn năm trước khi kết duyên mở ra vừa gặp thời kỳ xao động, chắc bây giờ đã là nắm cát vàng. Dù chưa chết bổn tọa sợ gì hắn? Nếu hắn dám tới cứu các ngươi thì cứ ra tay. Phủ chủ Giới Uyên thành sợ một tu sĩ hạ giới phi thăng năm ngàn năm sao?
Man Nguyên mới dứt lời bên tai nghe giọng lạnh nhạt nói:
- Nếu ta đến rồi ngươi thật sự không sợ?
Nếu ta tới rồi.
Ta là ai.
Ta đương nhiên là sư tôn của Đông Thành!
Đông Thành nghe giọng nói vài giây sau mắt lộ tia giật mình mừng như điên, lúc trước gã cùng đường la lên không ngờ sư tôn ở ngay bên cạnh.
Bắc Cốc Tử, Tây Cốc Tử, Đông Cốc Tử, Giao Long Vương, Thanh Hoàng Vương mừng rỡ.
Sáu người đột nhiên ngẩng đầu nhìn hướng phát ra thanh âm.
Không xa xuất hiện một tu sĩ từ bao giờ, áo xanh bay nhẹ trong gió, là Tiêu Thần.
Nhìn rõ người đến, sáu người không còn lo lắng gì nữa:
- Sư tôn!
- Lục đệ!
Nếu Tiêu Thần có mặt thì bọn họ sẽ không sao, dù lúc ở Tiểu Thiên Giới hay trong Đại Thiên Giới bọn họ đều vững tin điều này.
Tiêu Thần phất ống tay áo xua tan hơi thở kiềm chế mấy người. Đông Thành nhẹ cả người, trực tiếp quỳ gối xuống đất kính cẩn dập đầu.
Tiêu Thần phất tay áo kéo Đông Thành lên, quét mắt qua lộ vẻ vui mừng:
- Trong năm ngàn năm đến Phá Diệt cảnh tiểu thành, khá lắm.
Tiêu Thần quay sang chắp tay với nhóm Bắc Cốc Tử, Giao Long Vương
- Các vị huynh trưởng, từ biệt đến nay mới được gặp lại, chúng ta phải nâng ly uống một bữa mới được.
Giao Long Vương lớn tiếng cười nói:
- Ha ha! Lục đệ nói rất đúng, chúng ta trùng phùng là việc vui lớn, nên chúc mừng!
Bắc Cốc Tử cười gật đầu, đáy mắt đọng lại sầu lo. Bắc Cốc Tử nhìn ra tu vi của Tiêu Thần không dưới Man Nguyên, nhưng sau lưng người này là phủ chủ Giới Uyên thành, chắc có bối cảnh rất lớn, sợ là không dễ đối phó.
Man Nguyên âm trầm nhìn tu sĩ áo xanh, cảm thấy hơi quen mặt nhưng không nhớ đã gặp ở đâu. Nhìn tu sĩ áo xanh nhẹ nhàng phá tan thủ đoạn của gã làm Man Nguyên hơi kiêng dè.
Man Nguyên do dự hỏi:
- Không biết đạo hữu là ai? Có liên quan gì với phủ chủ Giới Uyên thành ta không?
Ánh mắt Tiêu Thần lạnh lùng ngoái lại liếc Man Nguyên, thản nhiên nói:
- Bổn tọa và phủ thành chủ ngươi không liên quan, nhưng việc này thì các ngươi phải cho bổn tọa một giải thích!
Giọng Tiêu Thần lạnh nhạt rơi vào tai tu sĩ xung quanh khiến bọn họ trợn to mắt, thầm nhủ tu sĩ từ đâu đến mà lỗ mãng vậy, to gan gây hấn với phủ chủ Giới Uyên thành.
Man Nguyên sầm mặt xuống lạnh lùng nói:
- Hừ! Muốn phủ thành chủ ta cho giải thích phải xem ngươi có tư cách đó không! Hôm nay bổn tọa không muốn sinh sự, đạo hữu lập tức mang sáu người này đi đi, việc này bỏ qua.
Bình luận