Tiêu Thần nói xong mỉm cười lên ngự liễn rời đi.
Bốn nữ nhân trên giường như tôm trong ao thò đầu ra, bốn cặp mắt đen láy đảo tròn, không biết có phải nghĩ đến chuyện đêm qua không mà xấu hổ mông lung hơi nước.
Các nàng nhìn nhau chợt xì cười, thả lỏng nhiều.
Tiểu Nghệ cắn răng bực tức nói:
- Lần . . . lần sau không thể như vậy, bốn tỷ muội chúng ta lần nào cũng không đấu lại!
Thanh Mi nhăn chân mày thanh tú hụt hơi nói:
- Nhưng phu quân là đại cao thủ thể tu, sức mạnh cơ thể có thể xé sống long tượng, chúng ta . . . Chúng ta làm sao địch nổi hắn.
Nguyệt Vũ luôn đoan trang nghe câu đó sắc ngại ngùng mới tan lại nổi lên, hơi cúi đầu giữ im lặng.
Tử Yên nạt:
- Hai tiểu nha đầu không biết xấu hổ, loại chuyện này cũng có thể nói ra miệng được, nếu người ngoài nghe thấy sẽ cười chết.
Thanh Mi rụt cổ, nàng luôn kính trọng Tử Yên nên không dám cãi lại.
Tiểu Nghệ chu môi lẩm bẩm:
- Không biết đêm qua ai kêu lớn tiếng nhất.
Tử Yên đỏ mặt vội bịt miệng Tiểu Nghệ:
- Hay cho Lý Tiểu Nghệ, xem tỷ tỷ dạy dỗ ngươi!
- A! Nguyệt Vũ, Thanh Mi mau giúp ta với!
Trong phút chốc tay phấn da ngọc lộ cảnh xuân.
***
Tám đế quốc sừng sững trong Đại Thiên Giới mấy trăm vạn năm, nội tình thâm sâu, tích lũy vô số cường giả. Trong đại quân ngọa hổ tàng long, quân tướng các cấp toàn là kẻ thực lực kinh người. Nếu chỉ so sánh về mặt này thì phe Đông Yến yếu gấp mấy lần.
Quân tướng trong Phụng Chính điện đều từ các quân được triệu khẩn cấp vào Đô Thành. Trừ quân tướng xuất chinh tinh vực hoang dã ra còn lại tới đông đủ, chỉ có số ít là bộ hạ cũ dưới tay Tiêu Thần, còn lại toàn khuôn mặt lạ. Ai nấy biểu tình hồi hộp, rất là phập phồng lo sợ hôm nay được gặp nhân vật tuyền kỳ khai sáng Đông Yến, mấy trăm năm ngắn ngủi thành lập đế quốc, trong lòng bọn họ vừa căng thẳng vừa kính sợ.
- Bệ hạ đến!
- Chúng thần tham kiến bệ hạ!
Trong tiếng giáp trụ va nhau, các tướng trong điện cùng quỳ xuống, cúi thấp đầu, khuôn mặt vô cùng cung kính không dám có gì bất kính.
Tiêu Thần ngồi ở ghế cao, ánh mắt liếc qua dưới điện liền có áp lực vô hình giáng xuống, khiến mọi người lòng thít chặt, nghe giọng nói lạnh nhạt vang bên tai:
- Các tướng bình thân.
- Tạ bệ hạ!
Võ tướng lần lượt đứng dậy, vẫn cung kính nhưng không kiềm được khóe mắt liếc trộm chủ Đông Yến ngồi trên cửu trọng đế vị cao cao. Hắn mặt như quan ngọc, mắt khép mở lấp lánh tia sáng, quanh thân toát ra uy áp tràn ngập hư không, bất giác lòng rung lên, vẻ mặt càng kính sợ.
- Từ lúc trẫm lập Đông Yến quốc đến nay nhiều năm bế quan tiềm tu, hôm nay xuất quan đặc biệt triệu tập các tướng đến gặp để trọn vẹn lễ quân thần chúng ta. Hôm nay bày tiệc trong điện các tướng không phải kiêng dè, cứ tùy ý. Sau hôm nay trở về đại quân thao luyện tướng sĩ, làm tốt chuẩn bị cho trận chiến. Đông Yến quốc ta tuy thế yếu hơn tám nước nhưng trong đại tranh thiên hạ chưa chắc không có sức chiến một trận! Nếu Đông Yến thắng thì các tướng ngồi đây đều có thể thăng quan tiến tước, phong thê manh tử ân trạch hậu bối! Không biết các tướng có tin tưởng đi theo trẫm chinh chiến Đại Thiên Giới, lập nghiệp khoáng thế chăng?
Các tướng Đông Yến đồng thanh kêu lên:
- Chúng thần thề sống chết đi theo bệ hạ!
Tiêu Thần hơi giơ tay lên:
- Tốt!
Tiêu Thần cười cười đang định nói gì bỗng nhìn ngoài điện, mắt lóe tia sáng kỳ lạ nhưng rất nhanh bình tĩnh lại.
Tiêu Thần nâng ly:
- Trẫm và các tướng cùng uống một ly. Trẫm bận chút việc, không ở trong điện lâu.
- Kính bệ hạ!
Uống một hơi cạn sạch, các tướng cung tiễn Tiêu Thần rời khỏi điện. Tiêu Thần nhìn tận cùng trời mây, mặt nở nụ cười. Nơi đó là chỗ cũ của Nhung quốc, là Giới Uyên. Tính ra cách thời gian hắn phi thăng vào Đại Thiên Giới đã đúng năm ngàn năm, thời hạn Giới Uyên mở ra lại đến. Không biết lần này là tu sĩ nào từ Tiểu Thiên Giới lên mà khiến Tiêu Thần sinh lòng cảm ứng.
- Trẫm có chuyện quan trọng rời cung, khoảng một ngày sẽ về, bẩm với các hoàng hậu đừng lo lắng.
Cận thị cung kính tuân mệnh, Tiêu Thần bước chân ra biến mất.
***
Đông Yến tấn thăng đế quốc phẩm, đế đô dời đến cương vực thiên trung lệnh tu chân tinh nhất thượng phẩm, quản lý mảng lớn cương vực, tu chân tinh có cố đô cũng đìu hiu theo. Nhưng hành tinh này dù sao là phẩm cấp thượng phẩm, cộng thêm Giới Uyên khiến nơi này có thể thông Tiểu Thiên Thế Giới, nên vẫn là mảnh đất phồn hoa nhất trong tinh vực xung quanh.
Vực sâu đen thẳm kéo dài trên bầu trời như miệng rộng quái thú há ra, mỗi khi Giới Uyên mở là chỗ này rất náo nhiệt, tu sĩ các nơi hội tụ về, giơ cờ môn hộ chiêu lãm tu sĩ phi thăng.
Từ khi truyền ra Tiêu Thần bệ hạ quân chủ khai quốc Đông Yến là tu sĩ hạ giới phi thăng thì địa vị của tu sĩ phi thăng trong Đại Thiên Giới tăng vọt. Hiện tượng này đặc biệt rõ rệt trong biên cảnh Đông Yến quốc, vì không ai biết có khi nào ngẫu nhiên chiêu lãm một tu sĩ hạ giới sau trăm ngàn năm sẽ trở thành nhân vật nổi tiếng lừng lẫy ở Đại Thiên Giới không. Dù không thể so sánh với bệ hạ thì được tu vi Sáng Thế đã là thu hoạch lớn.
- Đông Yến Võ Uy Hầu chiêu lãm tu sĩ Tiểu Thiên Giới phi thăng, vào phủ sẽ được công pháp Tạo Vật cảnh, báu vật Tạo Vật cảnh một cái. Số lượng có hạn, đến trước được trước, tới sau thì hết!
- Lang Thành đại tướng mở rộng cánh cửa, tu sĩ phi thăng nào muốn có thể đến hỏi, vào phủ tướng quân ta sau này tuyệt đối không hối hận!
- Hễ là tu sĩ Tiểu Thiên Giới vào Hầu phủ sẽ được ban cho trạch viện kiều thê, trăm vạn khoảnh lãnh địa, nếu sau này có thành tựu thì không tiếc ban thưởng!
***
Các tiếng mời gọi khiến vô số tu sĩ bay ra khỏi Giới Uyên biến sắc mặt, ánh mắt cẩn thận nhìn quanh, thầm kinh thán tu sĩ Đại Thiên Giới tu vi mạnh mẽ, Phá Diệt nhan nhản, tu sĩ Tạo Vật cũng có mặt. Nhìn các khuôn mặt cười dịu dàng làm họ thầm khó hiểu, tiền bối ghi chép sai lầm sao? Tu sĩ Đại Thiên Giới tỏ ra thân thiện như thế. Càng như vậy càng không ai có gan tùy tiện đến gần.
Lúc này có sáu bóng người lần lượt bay ra khỏi Giới Uyên, một nam nhân trẻ tuổi dẫn đầu.
Nam nhân quét mắt xung quanh, kích động quay đầu nói:
- Mấy vị sư bá, chúng ta đến Đại Thiên Giới!
Bình luận