Đạo (Dịch) – Chương 2797

Lên đỉnh lập quốc thì phải có pháp lý khuôn phép mới được, đã làm chủ Đông Yến, địa vị cao quý không thua quân vương tám nước, thân phận vô cùng tôn quý nên nhận lễ lớn này.

Tiêu Thần thay triều phục thành áo đơn giản nhưng vẫn tinh trí, thêu hoa văn rồng, sống lưng thẳng tắp như núi cao, khi đi như long hổ.

Tiêu Thần từ ngoài điện đi vào, ánh nắng chiếu lên người khiến khuôn mặt của hắn hơi mơ hồ, làm các nàng thấy như trong mơ.

Lúc bọn họ còn ở Nhân Gian giới chưa từng nghĩ có ngày phi thăng Đại Thiên Giới, còn được đến địa vị như hôm nay. Thiên hoàng quý trụ, dưới một người trên ức vạn người, tất cả đều vì nam nhân trước mắt.

Tiêu Thần cười nói:

- Hôm nay không có người ngoài, chúng ta không cần để ý mấy cái lễ này.

Tiêu Thần phất tay kéo nhóm Tử Yên lên, nhìn mắt các nàng là lạ kinh ngạc hỏi:

- Mấy ngàn năm tuy không ngắn nhưng với chúng ta chỉ là một thời gian bế quan tu luyện ngắn ngủi, sao các nàng làm bộ dạng như vậy? Không quen trẫm sao?

Tử Yên lộ vẻ mặt hồi tưởng:

- Bệ hạ nói gì vậy, chẳng qua trong một chốc thần thiếp nhớ lúc ở Nhân Gian giới rồi thì giờ này, mọi thứ như trong mơ nên hơi cảm khái.

Nguyệt Vũ nói:

- Tỷ tỷ nói không sai, sợ là năm xưa không ai ngờ bệ hạ có thể đi đến hôm nay.

Tiểu Nghệ, Thanh Mi gật đầu lia.

Ngu Cơ cười nói:

- Điều này chứng minh bốn người đều có ánh mắt tốt, phát hiện tiềm lực trước khi bệ hạ chưa nổi lên. Nếu năm xưa có người biết bệ hạ có thể phi thăng Đại Thiên Giới, mở mang quốc gia to lớn thì nguyên nhân gian trong Tu Chân giới vô số nữ nhân xinh đẹp đã khóc lao vào bệ hạ rồi.

Tiêu Thần cười khổ nói:

- Có phải tỷ tỷ bực vì trẫm bế quan nhiều năm không ra gặp mặt nên cố ý nói vậy cho trẫm nghe? Được nhóm Tử Yên là phúc của trẫm, không dám có mơ ước gì khác.

Nỗi lòng Tử Yên đã bình tĩnh lại, nàng nhoẻn miệng cười nói:

- Trong chín đế quốc Đại Thiên Giới sợ là chỉ có hậu cung của bệ hạ chúng ta đơn giản nhất, trừ bốn tỷ muội chúng ta ra không có người khác. Không biết có ai trong âm thầm nói chúng mình là phụ nhân hung dữ bá chiếm quân vương không hiểu phụ đức không?

Một câu chọc tất cả cùng cười.

Tiêu Thần ngồi xuống ghế chủ. Tử Yên vẫy tay, cung nữ trong điện sửa sang vạt áo hành lễ, cung kính lùi ra ngoài. Hôm nay là tiệc đoàn viên nên không cho phép quấy rầy.

Tiêu Thần lên tiếng:

- Linh Chi định đi đâu? Tiệc mừng hôm nay không có người ngoài, nàng ở lại đi.

Linh Chi thót tim, mặt đỏ ửng, mắt rụt rè liếc qua bốn nữ nhân Tử Yên, thấy sắc mặt bọn họ như thường mới nhẹ gật đầu đứng bên cạnh bàn, bưng bình rượu lên.

Linh Chi nói:

- Tỳ nữ thị phụng bệ hạ, bốn vị nương nương và công chúa dùng bữa.

- Sai, Linh Chi nên phạt!

Tiêu Thần giật lấy bình rượu từ tay nàng rót đầy một ly, nói:

- Năm đó trẫm đã nói rồi, chưa từng xem Linh Chi là nô bộc, không có người khác có thể không làm theo lễ chế. Hôm nay Linh Chi biết rõ còn làm sai, nên muốn cạn một ly mới được.

Tử Yên cười tủm tỉm nói:

- Bệ hạ nói không sai, Linh Chi muội muội thật sự nên chịu phạt.

Mấy năm nay Tử Yên đã nhận ra tình cảm Linh Chi cẩn thận giấu dưới đáy lòng, bị cảm động vì tấm lòng si tình của nàng.

Huống chi Tiêu Thần là chủ Đông Yến, trong hậu cung sao có thể chỉ được bốn người bọn họ? Cho nữ nhân khác vào chẳng bằng Tử Yên thiên vị Linh Chi hơn. Tử Yên được sách phong chủ lục cung, vị trí cao quý hoàng hậu chính thống nên phải rộng lượng, nàng đã tính trước nên có thái độ thế nào với việc này. Giờ Tử Yên lên tiếng biểu minh nếu Tiêu Thần có ý muốn thu Linh Chi thì nàng sẽ không phản đối.

Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi hiểu ý của Tử Yên, mỉm cười đồng ý.

Linh Chi đỏ mặt cúi đầu.

Tiêu Thần cười nói:

- Trẫm và Linh Chi quen nhau trong Tả Mi Đạo Tràng, chớp mắt nàng đã trổ mã xinh đẹp như vậy. Trong lòng trẫm luôn xem Linh Chi như muội tử, sau này các nàng hãy đối xử với Linh Chi thân thiết hơn chút.

Bốn nữ nhân Tử Yên ngạc nhiên sau đó cúi đầu, mắt lóe qua tia cảm động.

Linh Chi cứng người, đáy mắt lóe tia buồn bã nhưng rất nhanh tỉnh táo lại, nàng ngước đầu lên nói:

- Tiêu Thần đại ca đã nói vậy thì Linh Chi không già mồm nữa, ly này Linh Chi tự phạt!

Dứt lời Linh Chi cầm lấy ly rượu uống cạn, mặt ửng hồng càng xinh đẹp hơn.

Ngu Cơ thầm thở dài, vươn tay cười:

- Linh Chi qua đây ngồi với Ngu Cơ tỷ tỷ.

Linh Chi gật đầu ngồi xuống cạnh Ngu Cơ.

Tiêu Thần nâng ly lên cười nói:

- Bữa tiệc hôm nay đều là người thân thiết nhất bên cạnh trẫm, chúng ta hãy nâng ly mong rằng năm năm tuổi tuổi chúng ta không chia ly.

Năm năm tuổi tuổi không chia ly, nhìn như nguyện vọng bình thường nhưng trên đời này mấy ai làm được?

Một buổi tiệc gia đình kéo dài đến trăng treo cao.

Linh Chi đã say khước, cười khờ ngốc kính Tiêu Thần và bốn nữ nhân Tử Yên một ly:

- Nguyện Tiêu Thần đại ca và bốn vị tẩu tẩu mãi mãi bên nhau.

Uống xong Linh Chi say ngã vào ngực Ngu Cơ.

- Ta đưa nàng ấy về.

Ngu Cơ dìu Linh Chi đi theo cung nhân cung kính dẫn đường.

Tử Yên vẻ mặt không đành lòng:

- Phu quân . . .

Tử Yên chưa nói hết câu đã bị Tiêu Thần giơ tay ngắt lời:

- Vi phu biết nàng muốn nói gì nhưng trong lòng vi phu có các nàng đã đủ, sao có thể chứa thêm ai khác. Linh Chi tốt đẹp nhưng không phải người vi phu thích, sau này nàng ấy sẽ có chốn về của mình. Dù tương lai ra sao, bên cạnh vi phu có bốn người là đủ rồi.

Nói đến đây Tiêu Thần chợt cười:

- Thôi, phu thê chúng ta tuy ở trong Đế Cung nhưng nhiều năm không gặp, giờ gặp nhau rồi đừng nói đề tài nặng nề này nữa. Canh giờ không sớm, chúng ta nghỉ ngơi đi.

Trong tiếng cười dài Tiêu Thần bước nhanh khỏi ghế đi hậu điện.

Bốn nữ nhân Tử Yên mặt đỏ hồng liếc nhau, cực kỳ xấu hổ. Phu thê lâu ngày gặp lại cộng thêm lúc trước dịu dàng lời tình tứ khiến lòng cảm động, bốn nữ nhân sao nỡ từ chối.

Tử Yên cắn răng đi trước, nhưng không hiểu sao người nàng mềm nhũn:

- Đi thôi, bốn tỷ muội chúng ta còn sợ một mình phu quân sao?

Nguyệt Vũ, Thanh Mi, Tiểu Nghệ cúi đầu đi theo, vành tai thanh tú lộ ra từ sợi tóc ửng đỏ hấp dẫn.

Đêm này rèm đung đưa, giường lắc lư, hương vị trong đó không thể miêu tả.

Sáng sớm hôm sau Tiêu Thần tinh thần phơi phới được cung nữ hầu hạ xuống giường. Bốn nữ nhân Tử Yên thì người mềm nhũn, xấu hổ vùi mặt trong chăn gấm giả bộ đang ngủ.

Tiêu Thần không chọc thủng, nói thẳng:

- Hôm nay trẫm phải tiếp kiến tướng lĩnh đại quân, có lẽ sẽ bận trễ chút. Chờ làm xong công việc rồi đến thăm các nàng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...