Cho nên đối mặt Hùng Đế, thậm chí tám nước Đại Thiên Giới thì bọn họ vẫn không sợ.
Giằng co một lúc Chủ Cửu U Địa Cung mở miệng nói:
- Việc này sẽ thông truyền tám đại đế quốc, Đệ Nhất Đạo Tôn tốt nhất giữ lời hứa không nhúng tay vào tranh giành cương vực của Đại Thiên Giới, không thì tám đế quốc sẽ không tiếc mọi giá hủy diệt Chiến Thần cung!
Ngụy Nguyên Thiên sắc mặt âm trầm, tuy rất muốn giết Tiêu Thần nhưng biết hôm nay không thể làm được. Đối mặt Chiến Thần cung cứng rắn thì Đại Ngụy cũng không muốn ngay mặt đối đầu.
Ngụy Nguyên Thiên thụt lùi một bước, dù bước chân rất nhỏ nhưng đã biểu lộ thái độ.
Lão quái này chọn lùi bước.
Yến Chân Tử nhìn Tiêu Thần được ba Đạo Tôn Lăng Nguyên Tử, Linh Dao Tử, Dương Cực Tử bảo vệ trong vòng, lòng có linh cảm không may. Lòng Yến Chân Tử nặng trĩu, mặt cứng ngắc.
Trong người Tiêu Thần chảy huyết mạch hoàng phẩm tôn thất, đây là huyết mạch tôn quý chỉ có chủ Đại Yến mới có. Nếu là người bình thường thì thôi, nhưng Tiêu Thần có huyết mạch hoàng phẩm là mối uy hiếp lớn. Đông Yến đặt trong cương vực phụ thuộc Đại Yến quốc, cách cương vực Đại Yến gần nhất. Nếu cho Tiêu Thần đủ thời gian thì lực lượng Đông Yến quốc sẽ điên cuồng tăng vọt, mãi đến khi trưởng thành thành tai họa lớn của Yến quốc. Yến Chân Tử thầm hối hận năm xưa không chém chết hắn, dù vì vậy làm hao tổn Đại Yến quốc vận cũng đáng. Nhưng hiện giờ dù hối hận cũng đã muộn.
Lão quái này thầm thở dài, sau Ngụy Nguyên Thiên thì Yến Chân Tử cũng lùi một bước.
Mặt Hùng Đế xanh mét cúi đầu không nói một lời, biết hôm nay đại cục đã định!
Đệ Nhất Đạo Tôn chắp tay, thản nhiên nói:
- Vậy nhóm bản tôn xin đi trước, cáo từ.
Đệ Nhất Đạo Tôn nói đi liền đi, cất bước ra ngoài hành tinh, đạo bào màu xám bay trong gió. Một tấm lưng mảnh khảnh nhưng cao ngất rộng hơn đất.
Ba Đạo Tôn Lăng Nguyên Tử, Linh Dao Tử, Dương Cực Tử cùng chắp tay đi theo Đệ Nhất Đạo Tôn.
Khuôn mặt Tiêu Thần đã bình tĩnh, khi Đệ Nhất Đạo Tôn xuất hiện là hắn biết hôm nay sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Tiêu Thần chỉ không ngờ Đệ Nhất Đạo Tôn dùng thái độ cứng rắn như vậy buộc nhóm Hùng Đế lùi bước.
Thủ đoạn đó bá đạo biết bao.
Tiêu Thần trầm mặc ngước nhìn Sở Hoàng:
- Bản vương ghi nhớ việc này, nếu sau này có cơ hội sẽ đòi lại với Đại Sở!
Dứt lời Tiêu Thần phớt lờ Sở Hoàng, Hùng Đế biểu tình cực kỳ khó xem, trực tiếp xoay người đạp hư không đi.
Năm Đạo Tôn Chiến Thần cung dần đi xa trong tầm mắt của nhóm Hùng Đế, Yến Chân Tử, cuối cùng mất hút.
Chủ Cửu U Địa Cung lên tiếng:
- Chuyện nơi đây đã xong, bản tôn đi trước, cáo từ.
Chủ Cửu U Địa Cung lùi một bước lặng lẽ dung nhập không gian đi mất.
Yến Chân Tử, Ngụy Nguyên Thiên cùng thở dài, hơi chắp tay rồi phất tay áo xé rách không gian, bước vào trong đi xa.
Bốn nước liên hợp muốn trừ Tiêu Thần cuối cùng mặt xám mày tro thua thảm.
Nét mặt giận dữ của Hùng Đế dần tan biến, âm trầm cúi đầu một lúc sau đó nói:
- Không trừ Tiêu Thần thì đế quốc thứ chín chắc chắn sẽ xuất hiện, thế cục các nước biến động theo, không biết khi nào sẽ có đại chiến. Đại Sở hoàng thất ta vất vả gầy dựng để có ngày san bằng bảy nước thống nhất Đại Thiên Giới.
Hùng Thông, ngươi chuẩn bị xong xuôi chưa?
Sở Hoàng kính cẩn hành lễ, trầm giọng nói:
- Lão tổ yên tâm! Quốc thế của Đại Sở ta mạnh không thua nước nào trong Đại Thiên Giới, chờ loạn thế đến Đại Sở thừa dịp vực dậy, hoàn thành đại chí nguyện của tổ tiên các đời!
- Tốt, bản tôn chờ ngày ngươi xua quân hướng bắc, càn quét các nước! Dù hôm nay không thể giết Tiêu Thần thì ngày sau Đại Sở binh đến dưới thành cũng có thể giết hắn trong Đô Thành! Chờ xem khi đó còn ai cứu được hắn!
- Rõ!
***
Hỗn loạn thời không, Chiến Thần cung.
Tiêu Thần ngồi trong Chiến Thần điện, ba Đạo Tôn ngồi xuống phía đối diện.
Lăng Nguyên Tử cười nói:
- Đệ Nhất Đạo Tôn luôn không thích náo nhiệt nên đã đi trước, tính cách của Đạo Tôn luôn như vậy, Tiêu Thần đừng để bụng.
Tiêu Thần cười nói:
- Lăng Nguyên Tử nói quá lời, hôm nay nếu không có các vị Đạo Tôn ra tay thì bản vương đã sớm dữ nhiều lành ít, sao có thể vì chút chuyện bình thường mà sinh lòng bất mãn?
Trải qua vụ Dĩnh Đô khiến quan hệ giữa Tiêu Thần và các Đạo Tôn Chiến Thần cung thân thiết hơn nhiều.
Tiêu Thần do dự một lúc rồi vẫn ngập ngừng hỏi:
- Bản vương hôm nay gặp Đệ Nhất Đạo Tôn đúng là tu vi rất mạnh, như tinh thần đại dương không thể dò xét. Nhưng ba vị Đạo Tôn ứng xử hơi . . .
- Ha ha ha! Có phải Tiêu Thần định hỏi khi ba người bản tôn đối mặt Đệ Nhất Đạo Tôn tại sao kính cẩn như vậy?
Tiêu Thần gật đầu thẳng thắn thắc mắc trong lòng:
- Đúng vậy, bản vương thật khó hiểu!
Linh Dao Tử thản nhiên nói:
- Đạo Tôn Chiến Thần cung ta có địa vị cao cả như nhau, dù có xếp hạng nhưng không chia trước sau, tuy nhiên không bao gồm Đệ Nhất Đạo Tôn.
Dương Cực Tử nghiêm túc nói:
- Trước khi bản tôn chưa thành tựu Hồng Mông từng được Đệ Nhất Đạo Tôn chỉ điểm, tuy cùng là Đạo Tôn nhưng ở trong lòng bản tôn xem Đệ Nhất Đạo Tôn như sư trưởng, vì vậy cung kính không dám càn rỡ.
- Đúng rồi, lúc Chiến Thần cung ta mới thành lập, tu sĩ Hồng Mông chỉ có một mình Đệ Nhất Đạo Tôn đại nhân, sau này mới có chúng ta lục tục tham gia. Nhóm bản tôn ngộ đạo bước vào Hồng Mông đều nhờ Đệ Nhất Đạo Tôn đại nhân dạy bảo và chỉ dẫn mới có năm Đạo Tôn Chiến Thần cung như hiện giờ.
Lăng Nguyên Tử nghiêm nghị nói:
- Chiến Thần cung có địa vị ngày nay cao trên các nước là nhờ công lớn của Đệ Nhất Đạo Tôn đại nhân. Nên trên danh nghĩa địa vị ngang hàng nhưng ở trước mặt Đệ Nhất Đạo Tôn thì chúng ta cam nguyện làm lễ vãn bối. Tiêu Thần, sau này ngươi ở trước mặt Đệ Nhất Đạo Tôn cũng nên cung kính một chút.
Mắt Tiêu Thần lộ tia giật mình, hắn thật không ngờ có chuyện này.
Tiêu Thần gật đầu nói:
- Đệ Nhất Đạo Tôn có ơn lớn với bản vương, bản vương khắc ghi trong tim, sau này tất nhiên sẽ chắp lễ.
- Vậy thì tốt.
Lăng Nguyên Tử gật đầu nói:
- Hôm nay Đệ Nhất Đạo Tôn quay về, qua chuyện này tám đại đế quốc dù xem ngươi là mối uy hiếp cũng không dám âm thầm giở trò hại ngươi nữa. Nhưng nếu trong chém giết quốc sự thì nhóm bản tôn không tiện nhúng tay. Một ngày nào đó khi tình hình thật sự nguy ngập, đại thế không thể cứu vãn thì ngươi hãy bỏ thân phận Đông Yến quốc chủ đi, chờ xem trong Đại Thiên Giới ai dám ra tay với ngươi!
Dương Cực Tử vẻ mặt khó hiểu lắc đầu nói:
- Bản tôn cảm thấy bỏ một nước Đông Yến tránh rắc rối sau này mới là kế chặt đứt mọi tai họa ngầm. Khi đó với thân phận Đệ Tam Đạo Tôn Chiến Thần cung, Đại Thiên Giới to lớn tùy ngươi đi đâu, không cần kiêng dè gì, sống vui vẻ thoải mái không tuyệt vời sao? Cần gì tự tìm buồn phiền?
Bình luận