Ánh mắt mọi người nhìn đi, liền thấy một đạo thân ảnh từ phương xa mà đến, hắn mặc đạo bào màu xám, tóc búi cao, tiểu kiếm làm trâm, khuôn mặt gầy, đôi mắt lại dị thường sáng ngời, giống như có thể khám phá thế gian hết thảy trở ngại.
Thân ảnh của hắn mới đầu ở chỗ rất xa, hành tẩu không chậm không nhanh, nhưng chỉ mấy bước, liền đến ở trước mặt.
Ánh mắt của Tiêu Thần rơi vào trên thân người này, khóe mắt có chút nhảy dựng!
Tuy chỉ là ánh mắt rơi xuống, liền để cho trong lòng của hắn đột nhiên sinh ra một cổ báo động, toàn thân lạnh xuống!
Người này, rất mạnh!
Đạo nhân cảm ứng được ánh mắt của hắn, quay đầu nhìn hắn, khẽ gật đầu ý bảo.
Lăng Nguyên Tử, Cực Dương Tử, Linh Ngọc Tử kinh hỉ, ba người đồng thời hành lễ nói:
- Tham kiến Đệ Nhất Đạo Tôn.
Cử chỉ lộ ra kính cẩn cùng kính sợ thật sâu, như gặp sư trưởng.
Tiêu Thần nghe vậy đồng tử co rút lại, đạo nhân áo xám này, lại là Đệ Nhất Đạo Tôn trong Chiến Thần cung!
Khó trách có tu vi như vậy!
Không ngờ tới, hôm nay hắn cũng sẽ hiện thân.
Đạo nhân phất tay áo, thản nhiên nói:
- Ba vị Đạo Tôn không cần đa lễ, xin đứng lên.
Nói xong, hắn quay đầu nhìn về phía Hùng Đế, thản nhiên nói:
- Nhiều năm không thấy, Hùng Đế đạo hữu phong thái như trước, thật đáng mừng. Chỉ là hôm nay, cùng Chiến Thần cung ta, giống như có chút hiểu lầm a. Không bằng chuyện hôm nay, liền bỏ qua như vậy, như thế nào?
Hùng Đế nghe vậy sắc mặt hơi đổi, trong mắt lộ vẻ ngưng trọng, hiển nhiên cực kỳ kiêng kị Đệ Nhất Đạo Tôn, sau một lúc lâu mới cười lạnh:
- Lần này Chiến Thần cung nhất mạch ngươi đã vi phạm khế ước, tất nhiên phải lui bước, nếu không chuyện hôm nay tuyệt sẽ không đơn giản bỏ qua như vậy!
Sắc mặt Đệ Nhất Đạo Tôn không thay đổi, giũ đạo bào bình tĩnh nói:
- Lùi một bước thế nào? Hùng Đế nói bản tôn nghe thử.
Lăng Nguyên Tử, Dương Cực Tử, Linh Dao Tử đứng một bên mơ hồ bảo vệ Tiêu Thần vào giữa phòng ngừa bị ám toán. Lăng Nguyên Tử nhẹ gật đầu với Tiêu Thần ra hiệu đừng lo, nhếch mép cười nhạt, không còn vẻ e ngại như trước.
Thấy bộ dạng tự tin của ba Đạo Tôn, hắn liếc qua đạo nhân áo xám, có vẻ tu vi của Đệ Nhất Đạo Tôn bí ẩn này rất khủng khiếp.
Hùng Đế hơi do dự liếc mắt qua Yến Chân Tử, chủ Cửu U Địa Cung, Ngụy Nguyên Thiên, nhìn ánh mắt bọn họ mờ mịt.
Hùng Đế gật đầu nói:
- Chiến Thần cung lập ở Đại Thiên giới, không nhúng tay vào tranh giành quốc thổ cương vực, giữ trung lập tuyệt đối, đây là nội dung đã định sẵn trong khế ước viễn cổ, chắc Đệ Nhất Đạo Tôn không cần bản tôn nhắc nhở gì nhiều. Tiêu Thần đã là Đệ Tam Đạo Tôn trong Chiến Thần cung thì không thể làm chủ Yến quốc được. Bản tôn cho hắn hai lựa chọn một là giải tán Đông Yến quốc, hai là từ bỏ thân phận Đạo Tôn Chiến Thần cung, không thì bản tôn sẽ liên kết tám nước lại đòi một lời giải thích từ Chiến Thần cung!
Đệ Nhất Đạo Tôn gật đầu, chậm rãi nói:
- Nghe cũng có lý, nhưng việc Chiến Thần cung thì bản tôn không thể một lời tự quyết định, cần hỏi ý đương sự đã.
Đệ Nhất Đạo Tôn nhìn sang Tiêu Thần:
- Ngươi thấy hai yêu cầu của Hùng Đế thế nào?
Tiêu Thần động ý niệm đã hiểu ý, cười lạnh cho bốn chữ kết luận:
- Rắm chó không kêu!
Hùng Đế sầm mặt xuống, mắt lạnh băng nhìn Tiêu Thần, ngoài người phát ra lực lượng cường đại tuyệt đối khiến hư không rung nhẹ, bị bẽ cong mơ hồ.
- Càn rỡ, thứ như ngươi dám nói kiểu đó với bản tôn?
Tiêu Thần chưa đáp trả Đệ Nhất Đạo Tôn đã lắc đầu xen lời:
- Hùng Đế sai, Tiêu Thần là Đệ Tam Đạo Tôn của Chiến Thần cung ta thì không có việc gì là dám hoặc không. Còn kết luận của hắn thì bản tôn thấy rất có lý, trừ câu ‘rắm chó không kêu’ ra bản tôn nghĩ hắn bổ sung thêm bốn chữ thối như phân chó càng hợp nữa.
Hùng Đế trầm giọng nói:
- Đệ Nhất Đạo Tôn nói vậy là không muốn nhân nhượng chứ gì?
Hùng Đế nhíu chặt mày, mặt xanh mét.
Đệ Nhất Đạo Tôn nói:
- Hùng Đế lại nhầm, việc này vốn không phải bên Chiến Thần cung sai, tại sao bản tôn phải nhân nhượng? Nói theo lời Linh Dao Tử là Chiến Thần cung đồng ý không trợ giúp Tiêu Thần trong bất cứ tranh giành quốc sự nào. Nếu các vị đạo hữu đồng ý thì việc hôm nay cho qua, còn không muốn thì Chiến Thần cung ta không sợ chiến!
Đệ Nhất Đạo Tôn lạnh nhạt nói nhưng nặng ký hơn Linh Dao Tử rất nhiều. Hùng Đế biến sắc mặt, đám người Yến Chân Tử cũng biến sắc, tim rớt cái bịch.
Chiến Thần cung bàn cứ Đại Thiên Giới nhiều năm nhờ vào giao dịch qua lại tích trữ vật tư, ngầm cất giấu lực lượng siêu khủng bố. Huống chi trong Chiến Thần cung, năm Đạo Tôn tính luôn Tiêu Thần đều là cường giả Hồng Mông, nếu đánh nhau thì không dự đoán được sự việc sẽ phát triển đến mức nào.
Hùng Đế im lặng vài giây bỗng cười khẩy nói:
- Đệ Nhất Đạo Tôn đang uy hiếp tám nước Đại Thiên Giới ta?
- Hùng Đế muốn hiểu vậy thì bản tôn cũng không phản đối.
- Nếu tám nước ra tay có thể mạnh mẽ xóa bỏ tất cả thế lực dưới trướng của Chiến Thần cung!
Đệ Nhất Đạo Tôn cười nói:
- Chỉ là chút sản nghiệp rải rác, dù xóa sạch nguyên khu giao dịch cũng không tổn thương gốc của Chiến Thần cung được.
Đệ Nhất Đạo Tôn ngừng cười, chậm rãi nhìn Hùng Đế, Yến Chân Tử, Chủ Cửu U Địa Cung, Ngụy Nguyên Thiên.
- Nhưng nếu bắt đầu thì tiếp theo bốn nước các ngươi sẽ là đợt đầu tiên hứng chịu Chiến Thần cung ta phản công điên cuồng. Không biết khi năm Đạo Tôn liên hợp sẽ mất bao lâu khiến khí vận một nước hao hết? Bản tôn rất tò mò. Giờ thì bản tôn muốn biết các vị đạo hữu có thật sự muốn cho bản tôn cơ hội nghiệm chứng việc này không?
Không gian tĩnh lặng, bốn Hồng Mông bao gồm Hùng Đế mặt trầm như nước, mắt tràn đầy kinh giận. Như Đệ Nhất Đạo Tôn nói, nếu năm Đạo Tôn bình yên thì có san bằng khu giao dịch, tìm đến đại lục Chiến Thần cung trong thời không loạn lưu phá hủy nó rồi thì sao?
Dù tám nước Đại Thiên Giới đồng lòng hợp tác đánh bại Đạo Tôn có lẽ không khó, nhưng muốn giết bọn họ thì tuyệt đối không thể nào.
Đạo Tôn không chết tức là gốc Chiến Thần cung còn đó.
Vậy thì chờ đợi bọn họ là năm Đạo Tôn vĩnh viễn điên cuồng trả thù, mãi đến khi xã tắc tan vỡ, quốc gia sụp đổ! Sức phá hoại của tu sĩ Hồng Mông rất rõ ràng, không có quốc gia nào muốn chọc vào tu sĩ Hồng Mông, hơn nữa còn là năm vị.
Đây là tự tin của Chiến Thần cung!
Bình luận