Nhưng lúc này, thân ảnh của Tuyền chẳng biết lúc nào đã xuất hiện, hắn điểm ra một chỉ, điểm tới vân tiêu. Trên đầu ngón tay, kim quang lóng lánh, giống như mặt trời! Một cổ lực lượng không hiểu bỗng nhiên từ trong hư không hiện lên, khổn trói mà xuống, làm cho thân ảnh của Yến Chân Tử, Cửu U Địa Cung chi chủ, Ngụy Nguyên Thiên đồng thời có chút dừng lại, bị định trụ.
Làm đại giá, khóe miệng của Tuyền đột nhiên tràn ra một vết máu, sắc mặt trở nên tái nhợt gần như trong suốt.
Hoàn thành việc này, ánh mắt của hắn quét qua Tiêu Thần, lại không có bất kỳ dừng lại, phất tay áo mở ra một môn hộ màu vàng, trực tiếp đi vào trong đó biến mất không thấy gì nữa.
Trên cửu trọng đế vị, sắc mặt của Sở Hoàng trở nên cực kỳ khó coi, hắn hừ nhẹ một tiếng, đột nhiên thò tay vỗ chỗ ngồi, đứng dậy, Đại Sở quốc vận ở trên vân tiêu, lập tức ngưng tụ gia trì ở trên người hắn, khí tức khủng bố đủ để chống lại Hồng Mông, lập tức phá thể mà ra!
Vị Đại Sở chi chủ này, ở lúc này đã bất chấp lời hứa, hắn quyết không thể thả Tiêu Thần rời đi!
Đôi mắt của Tiêu Thần bỗng nhiên sáng ngời, giống như sớm đã dự liệu được việc này, hắn không đợi Sở Hoàng ra tay, vươn tay ra, chỉ về phía trước!
Đầu ngón tay có kim mang! Đồng dạng là Tiên thuật định thân! Người hắn định trụ, chính là Đại Sở chi chủ!
Tiêu Thần cùng Tuyền gần như trong nháy mắt ra tay, đồng thời định trụ bốn người.
Tuy chỉ có một hơi, lại đã đầy đủ.
Bên ngoài cơ thể hắn chớp lên linh quang, Thời Không phân phân trực tiếp xuất hiện, nắm tay Ngu Cơ một bước phóng ra, thân ảnh đã xé rách không gian, ngay lập tức không biết tung tích. Nhưng vì cứu Ngu Cơ đi, lập tức trì hoãn này, Yến Chân Tử, Cửu U Địa Cung chi chủ, Ngụy Nguyên Thiên cùng Sở Hoàng gầm nhẹ một tiếng, đã phá nát Định Thân Tiên thuật!
Phẫn nộ gào thét kinh thiên động địa, khí tức khủng bố của ba Hồng Mông cùng Sở Hoàng phá thể mà ra, triệt để phong trấn trọn phiến không gian!
Sở Hoàng mặt trầm như nước, lạnh giọng nói:
- Tiêu Thần! Hôm nay ngươi đã đến Dĩnh đô, trẫm liền cho ngươi có đến mà không có về!
Đám người Yến Chân Tử dù chưa mở miệng, trong mắt lại đồng dạng sát cơ thiêu đốt!
Bốn người liên thủ phong trấn không gian, Thất Thải chi lực đã hao tổn hơn phân nửa, nếu chỉ như vậy, hắn xác thực không có lực lượng giãy dụa chống lại, hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Nhưng lúc này sắc mặt hắn bình tĩnh như cũ, nghe vậy nhàn nhạt mở miệng:
- Bổn vương đã dám đến, liền không sợ các ngươi ra tay, chỉ sợ các ngươi không có cơ hội chém giết bổn vương! Lăng Nguyên Tử, Cực Dương Tử, Linh Ngọc Tử, còn không ra tay, còn đợi khi nào!
Bốn người Sở Hoàng, Yến Chân Tử nghe vậy biến sắc, đúng lúc này, ba đạo khí tức khủng bố như uyên bỗng nhiên hàng lâm Dĩnh đô, lực lượng cường đại, sinh sinh xé rách không gian phong trấn của bốn người!
Ngụy Nguyên Thiên quát lên:
- Ba Đạo Tôn của Chiến Thần cung! Chẳng lẽ các ngươi muốn nhúng tay chuyện hôm nay!
Đại Tần Cửu U Địa Cung chi chủ lạnh giọng mở miệng, chung quanh khí tức âm hàn quay cuồng:
- Chiến Thần cung lại nhúng tay sự vụ Đại Thiên giới ta, chẳng lẽ muốn xé bỏ Viễn Cổ khế ước, không sợ tám đế quốc ta liên thủ, triệt để hủy diệt nhất mạch các ngươi!
- Hừ! Chiến Thần cung nhất mạch ta từ trước đến nay không tham dự các quốc gia Đại Thiên giới phân tranh, lại không có nghĩa là lúc tu sĩ Chiến Thần cung đối mặt hãm hại không được phản kháng! Chư vị liên thủ muốn giết Chiến Thần cung Đệ Tam Đạo Tôn, bản tôn há có thể ngồi yên không lý đến!
Đồng tử của Yến Chân Tử kịch liệt co rút lại, thất thanh nói:
- Cái gì? Tiêu Thần là Chiến Thần cung Đệ Tam Đạo Tôn!
Cực Dương Tử gật đầu nói:
- Không sai. Hơn nữa chuyện hôm nay cũng không phải là quốc quốc giao phong, mặc dù Chiến Thần cung ta nhúng tay cũng không tính trái với quy định. Nếu Đại Tần quốc muốn dùng cái này làm khó dễ, xóa đi Chiến Thần cung ta, không ngại thử một lần!
Sắc mặt của Cửu U Địa Cung chi chủ lập tức biến đổi.
Sở Hoàng mặt trầm như nước, trong đôi mắt thần quang chớp liên tục. Chiến Thần cung đột nhiên nhúng tay, quấy rầy tất cả bố trí của hắn, vốn là ván cục phải chết, giờ phút này đã bị phá vỡ. Nghe Cực Dương Tử nói, hắn âm trầm nói:
- Chiến Thần cung Đệ Tam Đạo Tôn, ở trong Đại Thiên giới kiến quốc, cách làm như vậy, chẳng lẽ còn không phải trái với Viễn Cổ khế ước! Có lẽ, tám đại đế quốc ta nên liên thủ, đi đầu giải quyết việc này!
Linh Ngọc Tử nghe vậy khuôn mặt băng hàn, ánh mắt lạnh lùng như điện, trực tiếp rơi vào trên người Sở Hoàng, lãnh đạm nói:
- Trước khi Tiêu Thần kế thừa Đạo Tôn vị, liền đã thành lập Đông Yến quốc, mà Chiến Thần cung ta chưa bao giờ cho nửa điểm trợ giúp. Chẳng lẽ bởi vì Viễn Cổ khế ước tồn tại, liền muốn hắn buông tha tâm huyết nhiều năm, không phải chê cười sao! Việc này, Chiến Thần cung ta có thể nhận lời, ở quốc sự giao phong tuyệt sẽ không cho Tiêu Thần bất luận trợ giúp gì. Nhưng nếu có người không muốn để ý thể diện liên thủ mưu tính hắn, Chiến Thần cung ta sẽ không khoanh tay đứng nhìn! Nếu như các ngươi cho rằng việc này có thể giải quyết như thế, liền bỏ qua, còn nếu không thuận theo không buông tha, Chiến Thần cung ta cũng không sợ chiến một trận!
Sắc mặt của Sở Hoàng, Yến Chân Tử, Cửu U Địa Cung chi chủ, Ngụy Nguyên Thiên đồng thời biến đổi.
- Khẩu khí của Đệ Tứ Đạo Tôn thật lớn, chẳng lẽ thật cho rằng Đại Sở ta không người, có thể tùy ý các ngươi ở Dĩnh đô ngang ngược vô lý như vậy!
Đột nhiên một tiếng quát khẽ truyền đến, thanh âm chưa dứt, một lão giả mặc trường bào xuất hiện, thân thể của hắn khôi ngô như núi, mặc dù râu tóc bạc trắng, nhưng mở mắt tầm đó, như cũ uy thế vô song, giống như Thiên Thần đến thế gian!
Khí tức khủng bố từ trong cơ thể hắn bộc phát phóng lên trời, so với Yến Chân Tử, Đại Tần Cửu U Địa Cung chi chủ, Ngụy Nguyên Thiên, lại còn hơn một bậc.
Lão giả này, đúng là Đại Sở Hồng Mông, Hùng Đế!
Hùng Danh, phong hào đế vị, ngồi trấn Nam Lê sơn, mặc dù cực nhỏ bước vào thế gian, nhưng ở trong Đại Sở quốc là đệ nhất nhân!
Sở Hoàng khom mình hành lễ, thần thái kính cẩn, không dám có chút làm càn.
Thấy rõ người tới, sắc mặt của Lăng Nguyên Tử, Cực Dương Tử, Linh Ngọc Tử biến hóa, trong đôi mắt lộ ra một vòng kiêng kị.
Nhưng vào lúc này, cuối vân tiêu lại có thanh âm nhàn nhạt truyền đến:
- Chiến Thần cung ta làm việc, từ trước đến nay tuân theo chừng mực, còn không cần Hùng Đế luận nghị!
Bình luận