Linh Dao Tử hừ lạnh một tiếng:
- Dương Cực Tử cho rằng nam nhân trên đời đều giống như ngươi thỏa mãn với hiện tại sao? Nam tử hán đại trượng phu, sống trên đời nên quyết chí tự cường, thành tựu phong công vĩ nghiệp! Nếu Tiêu Thần đã có cơ hội này thì nên nắm chắc.
Cơ mặt Dương Cực Tử cứng ngắc nhưng không cãi với nàng, chỉ cười khổ.
Tiêu Thần trầm ngâm nói:
- Kiến đỉnh lập quốc, nhảy vào các nước Đại Thiên Giới tranh giành không phải điều bản vương muốn. Nhưng trong lòng bản vương có chấp niệm, muốn lên đỉnh đại đạo. Trong lòng bản vương có tình yêu, muốn bảo vệ người cần bảo vệ. Trong lòng bản vương có hận, muốn báo thù sâu biển máu. Thần quốc có thể trợ giúp bản vương làm được mọi thứ trong lòng nên bản vương sẽ không buông tay.
Ngữ điệu nặng nề làm mấy người im lặng.
Dương Cực Tử liên tục lắc đầu.
Mắt Linh Dao Tử lộ tia thưởng thức, có chút phức tạp.
Lăng Nguyên Tử đăm chiêu.
Một lúc sau Lăng Nguyên Tử phá vỡ im lặng:
- Chắc sau khi rời khỏi Đại Sở trong Đông Yến còn nhiều người lo lắng cho ngươi, chúng ta không chậm trễ nữa. Nhưng trước khi quay về vì để phòng ngừa tốt nhất là ngươi hơi tạm nghỉ, chờ lực lượng phục hồi rồi đi cũng không muộn.
Tiêu Thần gật đầu nói:
- Một lần nữa đa tạ ba vị Đạo Tôn hôm nay cứu giúp, Tiêu Thần xin đi trước. Chờ lấy lại sức mạnh bản vương sẽ quay về Đông Yến ngay nên không báo nữa, cáo từ.
Nói xong Tiêu Thần ra khỏi điện, có tu sĩ Chiến Thần cung dẫn hắn đi nơi tạm tu dưỡng.
Ba Đạo Tôn nhìn theo Tiêu Thần đi xa.
Dương Cực Tử lên tiếng trước:
- Tuy sát phạt quyết đoán hành sự tàn nhẫn nhưng lại trọng tình trọng nghĩa, có thể đảm nhiệm vị trí Đạo Tôn.
Lăng Nguyên Tử gật đầu nói:
- Bản tôn không ý kiến.
Linh Dao Tử nhấc chân xé rách không gian rời đi, giọng nói nhẹ nhàng vọng lại:
- Đồng ý.
Lăng Nguyên Tử nói:
- Nếu vậy bản tôn đi bẩm báo Đệ Nhất Đạo Tôn, khảo sát thông qua, từ hôm nay chính thức trao quyền Đạo Tôn cho Tiêu Thần.
Lăng Nguyên Tử đang định đi thì Dương Cực Tử chợt lên tiếng:
- Lăng Nguyên Tử nói xem Tiêu Thần đi Dĩnh Đô phải chăng đã đoán được chúng ta sẽ cứu hắn, nên mới bất chấp tất cả cứu người?
Lăng Nguyên Tử tạm dừng:
- Dù vậy thì hắn không thể chắc chắn mười mươi, đi Dĩnh Đô là mạo hiểm rất lớn, thế là đủ rồi.
Dương Cực Tử nhìn Lăng Nguyên Tử đi mất, gật gù:
- Vì bằng hữu cũ Phá Diệt cảnh bình thường mà tự mình dấn thân nguy hiểm, mạnh hơn tu sĩ trên đời này rất nhiều, đúng là đã đủ. Chiến Liệt Tử được người thừa kế như vậy chắc ngươi cũng mừng.
***
Đông Yến.
Trong hoàng cung. Đám nữ nhân Tử Yên, Nguyệt Vũ, Thanh Mi, Tiểu Nghệ đứng ngồi không yên, tuy cố gắng giữ bình tĩnh nhưng khó che giấu vẻ nôn nóng.
Ngu Cơ ngồi ở ghế chủ, mặt tái nhợt. Vô hình kim thứ của Đoạn Hồn Tác làm nguyên thần của nàng bị thương rất nặng, nhưng chưa chờ được tin Tiêu Thần bình an thì nàng không tâm tình bế quan chữa vết thương.
Thời gian dần trôi qua, mỗi qua một phút là bọn họ càng lo lắng nhiều hơn một chút.
Thanh Mi lên tiếng:
- Tử Yến tỷ tỷ, phu quân có khi nào xảy ra chuyện không? Sao đến bây giờ vẫn chưa về?
Mặt Thanh Mi tái nhợt, ngữ điệu kinh hoàng.
Tử Yên vỗ bàn tay Thanh Mi, dịu dàng nói:
- Nghĩ linh tinh, phân thân thời không và phu quân cảm ứng lẫn nhau, giờ phân thân thời không bình yên tất nhiên phu quân cũng không sao. Có lẽ bận rộn chuyện gì khác, không lâu sau sẽ trở về.
Tử Yên khuyên nhủ Thanh Mi như vậy nhưng trong lòng cũng rất lo lắng. Tử Yên đứng đầu bốn nữ nhân, càng trong tình cảnh này càng không thể bối rối được.
Tử Yên an ủi Ngu Cơ:
- Ngu Cơ tỷ tỷ ở chỗ này lâu rồi, nếu không chữa thương sẽ bị nặng hơn, đợi khi phu quân trở về sẽ trách chúng ta. Xin tỷ tỷ hãy đi tu dưỡng trước, có bốn chúng ta đợi ở đây đủ rồi.
Ngu Cơ quét mắt qua bốn nữ nhân, nhìn từng khuôn mặt lộ vẻ quan tâm, thấy lòng ấm áp.
Ngu Cơ lắc đầu nói:
- Các ngươi không trách ta liên lụy Tiêu Thần là tốt rồi, nhưng hiện giờ hắn không trở về, ta làm sao có tâm tình chữa thương. Các ngươi cứ mặc kệ ta đi, ta ngồi ở đây chờ Tiêu Thần về.
Tử Yên thấy thái độ Ngu Cơ kiên quyết thì thầm thở dài, gật đầu không khuyên nữa.
Phân thân thời không ngồi tĩnh tọa trong góc điện đột nhiên giương mắt lên nói:
- Trở lại.
Phân thân thời không bước ra một bước biến mất, khi lại xuất hiện đã ở trên trời. Ngay sau đó không gian trước mặt phân thân gợn sóng, Tiêu Thần bước ra.
Phân thân thời không nhẹ gật đầu, đi về tu luyện.
Trong điện, bốn nữ nhân Tử Yên và Ngu Cơ sửng sốt, người lóe linh quang xuất hiện ngoài điện, khi thấy rõ người đứng trên trời thì đều lộ vẻ mặt vui sướng.
- Phu quân!
- Đệ đệ!
Nét mặt Tiêu Thần dịu dàng bước ra một bước giáng xuống, liếc qua bốn nữ nhân Tử Yên ra hiệu đừng lo.
Tiêu Thần nhìn Ngu Cơ, nhíu mày hỏi:
- Tỷ tỷ bị thương không nhẹ sao còn ở đây chờ ta? Muốn chịu nhiều đau đớn sao?
Ngu Cơ cười, xác định Tiêu Thần bình an rồi nàng cảm thấy tinh thần thả lỏng, trước mắt tối sầm.
Tiêu Thần hoảng hồn vươn tay ôm nàng vào lòng, cảm ứng xác định Ngu Cơ chỉ bị vết thương quấy nhiễu cộng thêm tinh thần lo âu nên mới xỉu.
Tiêu Thần yên lòng nói:
- Không sao, sắp xếp một nơi yên tịnh tạm để Ngu Cơ ở, bản vương muốn chữa thương cho nàng.
Tử Yên lật dật dẫn đường:
- Phu quân đi theo ta.
Đặt Ngu Cơ ở điện kế bên rồi bốn nữ nhân Tử Yên đi ra canh giữ ngoài phòng ngủ.
Lát sau Tiêu Thần đi ra nói:
- Vết thương không đáng lo nữa, nhưng bị thương nặng lại lo lắng quá mức bị hao tổn tinh thần không thể khỏe ngay được, có lẽ sẽ ngủ say hai ngày. Tử Yên, nàng hãy sắp xếp người chăm sóc tốt cho Ngu Cơ, đừng để xảy ra sai lầm.
Tử Yên gật đầu, nói:
- Phu quân yên tâm.
Tiêu Thần nhìn bốn nữ nhân trước mặt, cười ôm các nàng:
- Vi phu đã trở về, các nàng có thể yên tâm rồi.
- Phu quân!
Bốn nữ nhân khẽ kêu, chưa kịp phản ứng đã bị hắn thi thuật quấn lấy, cất bước biến mất.
***
Chuyện Dĩnh Đô Đại Sở tuy không giết ra trắng đen rõ ràng nhưng Chiến Thần cung mạnh mẽ đẩy lùi bốn nước Đại Tần, Đại Sở, Đại Ngụy, Đại Yến khiến tám đế quốc thầm gióng lên hồi chuông cảnh báo. Khiếp sợ thái độ thô bạo hôm đó của Đệ Nhất Đạo Tôn, không ai to gan có bước hành động tiếp theo.
Bình luận