Đạo (Dịch) – Chương 2781

Lý Nguyên Thiện thi lễ nói:

- Tiêu thúc, ta biết ngài hết thảy đều là muốn tốt cho ta. Nhưng nhà của ta ở chỗ này, tuy cha mẹ đã chết, nhưng ở đây như cũ là nhà của ta, ta không muốn rời đi. Mặt khác ta còn có sư tôn, những năm gần đây lão nhân gia ngài đối với ta xem như dốc lòng dạy bảo, ta cũng không muốn bỏ hắn mà đi.

Tiêu Thần thoáng trầm mặc nói:

- Nguyên Thiện, ngươi thật nghĩ như vậy?

- Nguyên Thiện nói đều là thật, kính xin Tiêu thúc thành toàn.

Lý Nguyên Thiện kính cẩn mở miệng.

- Tốt. Nếu như thế, Tiêu thúc liền không cưỡng cầu ngươi nữa. Ta sẽ dừng lại ở Tề Bạch Sơn hai ngày, vì ngươi giải trừ hoang mang trong tu luyện, sau đó sẽ rời đi.

- Tạ ơn Tiêu thúc!

...

Vân Trung Tử xử lý tốt sự tình Tề Bạch Sơn quyền lực thay đổi, biết được Lý Nguyên Thiện lựa chọn, tuy trong nội tâm cảm động đệ tử cảm tình sâu đậm với hắn, lại như cũ giận dữ mắng mỏ hắn bỏ qua đại cơ duyên ở trước mắt, bảo hắn lập tức xin lỗi Tiêu Thần tiền bối, cũng cải biến ước nguyện ban đầu, theo đối phương ly khai. Lý Nguyên Thiện chỉ cười lắc đầu, lão gia hỏa này cũng thúc thủ vô sách, nhiều lần khuyên bảo không có kết quả, cũng chỉ có thể mặc kệ.

Trong nháy mắt hai ngày đi qua.

Ngày hôm đó buổi trưa, Tiêu Thần giúp Lý Nguyên Thiện cởi bỏ hoang mang trong tu hành, đứng lên nói:

- Nguyên Thiện, Tiêu thúc phải đi rồi.

Lý Nguyên Thiện nghe vậy trong nội tâm sầu não, nhưng biết đây là sự tình tất nhiên, đã hắn không muốn ly khai, thì phải có thời điểm phân ly, kính cẩn nói:

- Tiêu thúc, ngày sau đợi Nguyên Thiện tu vi thành công, tất nhiên sẽ đi gặp ngài.

- Tốt!

Tiêu Thần cười gật đầu, trên tay hắn chớp lên linh quang, một pho tượng bằng gỗ trực tiếp xuất hiện ở trong tay, lưng eo thẳng tắp như tùng bách, hình dạng trông rất sống động, đúng là Tiêu Thần.

- Pho tượng này, là Tiêu thúc tự tay khắc, hôm nay trải qua ta rèn luyện, đã lưu lại một tia thần thức ở trong đó. Ngày sau chỉ cần ngươi mang pho tượng kia ở trên thân thể, vạn nhất ngày sau gặp phải hung hiểm, tự nhiên có thể bảo hộ ngươi vô sự. Hi vọng ngày sau, thúc cháu chúng ta còn có thể có thời điểm gặp lại.

Thanh âm chưa dứt, hắn đã bước ra, thân ảnh trực tiếp dung nhập trong không gian biến mất không thấy gì nữa.

Lý Nguyên Thiện cầm pho tượng trong tay, nhìn phương hướng hắn rời đi hành lễ thật sâu:

- Tiễn đưa Tiêu thúc!......

Từ ba mươi năm trước sau khi vận mệnh quốc gia hoàn thành tấn chức, Đông Yến là nơi vô số tu sĩ trong Đại Thiên giới tới tìm nơi nương tựa!

Trong Đại Thiên giới, ai không muốn trở nên nổi bật, thành tựu một phen sự nghiệp to lớn! Nhưng tám đại đế quốc lập quốc đã lâu, tìm nơi nương tựa trong đó, nếu như không quan hệ rất khó có thể trọng dụng, quốc gia còn lại đều là phụ thuộc của tám nước, mặc dù Hung Nô quốc từ trước đến nay hung hãn kia, ở lúc đối mặt tám đại đế quốc, cũng chỉ có thể cúi đầu xưng thần.

Mà Đông Yến quật khởi, cho bọn hắn hi vọng thi triển khát vọng!

Mới lập quốc, Đông Yến bách phế đợi hưng, đang trong quá trình phát triển rất nhanh, ai có thể nắm chặt cơ hội, liền có khả năng, trong tương lai ở Đại Thiên giới chiếm cứ một chỗ cắm dùi, thành tựu công tích muôn đời, ân trạch hậu đại!

Cơ hội như vậy bày ở trước mắt, thế hệ lòng có khát vọng, không muốn đần độn sống qua ngày, há có thể bỏ qua!

Mà theo vô số tu sĩ tìm nơi nương tựa, ngắn ngủn ba mươi năm, lực lượng của Đông Yến dùng tốc độ kinh người điên cuồng tăng lên.

Nước láng giềng chung quanh, tất cả đều ở dưới khí thế của Đông Yến run rẩy, hoảng sợ khó có thể ức chế, sợ ngày nào Đông Yến xua quân mà ra, phá lãnh thổ quốc gia của bọn hắn.

Đông Yến, vương đô.

Với tư cách hạch tâm quyền lực của Đông Yến, tín ngưỡng lực từ cả lãnh thổ Đông Yến mênh mông cuồn cuộn từ bốn phương tám hướng hội tụ đến, ngưng tụ thành một cột sáng màu vàng vô hình, bay thẳng vân tiêu. Ở trong cột sáng, thân ảnh của tứ trảo Kim Long như ẩn như hiện, uy áp nhàn nhạt tràn ngập trường không.

Nó đại biểu, là quốc vận của Đông Yến!

Mà đúng lúc này, trên hoàng cung, kim quang đột nhiên sôi trào, Kim Long phát ra từng tiếng gào thét, ẩn có ý vui thích.

Trên Vương thành, không gian đột nhiên nổi lên tầng tầng gợn sóng, một đạo thân ảnh phóng ra, đúng là Tiêu Thần!

Hoàng cung, thân thể mềm mại của Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi đồng thời cứng đờ, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía vân tiêu, trong đôi mắt lệ quang dịu dàng, lộ ra vui mừng phát ra từ đáy lòng.

- Phu quân!

Ở trong tiếng duyên dáng gọi to, tứ nữ liên tục khống chế độn quang, thân ảnh gào thét nghênh đón.

Tiêu Thần nhìn thân ảnh tứ nữ, trên mặt lộ ra vui vẻ ôn hòa.

...

Man Hoang tinh vực, trong núi sâu nơi nào đó, Tuyền đột nhiên ngẩn đầu, quay người nhìn về phía vương đô, khóe miệng lộ ra vui vẻ nhàn nhạt.

- Thuật luyện chế Tiên Vệ bổn tọa đã truyền xuống, các ngươi đi theo lâu ngày, cũng có thể nắm giữ, mấy ngày nay bản tọa quay về vương đô một lần, sự tình nơi đây, liền do Thần Cơ Tử toàn quyền nắm giữ.

Nói xong, hắn phóng ra một bước, đã xé rách không gian, trực tiếp rời đi.

...

Sáng sớm hôm sau.

Trong hậu cung, Tử Yên tứ nữ giúp Tiêu Thần ngồi dậy, đều là khuôn mặt hồng nhuận phơn phớt, một bộ lười biếng vô lực, ánh mắt ngẫu nhiên nhìn nhau, trong con ngươi sẽ lộ ra một tia thẹn thùng.

Tiêu Thần thấy thế cười to, ngược lại đưa tới tứ nữ hờn dỗi không thôi.

Đợi thu thập thích đáng, cùng tứ nữ dùng qua đồ ăn sáng, Linh Chi mặc một bộ cung trang cất bước mà đến, theo thời gian trôi qua, hình dạng của nàng dần dần trở nên càng xinh đẹp, dáng người yểu điệu, khí độ bất phàm. Giờ phút này dịu dàng hành lễ nói:

- Tham kiến vương thượng, bốn vị Vương phi, quốc sư đại nhân cầu kiến.

- Linh Chi miễn lễ, chúng ta tầm đó, cần gì chú trọng những tục lễ này.

Tiêu Thần cười nói:

- Tuyền đến rất đúng lúc, bổn vương đang có một sự tình cần hỏi hắn. Các ngươi dùng bữa xong có thể tiếp tục nghỉ ngơi, đợi bổn vương xử lý tốt sự tình lại đến thăm các ngươi.

Linh Chi cúi đầu đi theo sau lưng, ở chỗ sâu trong đôi mắt nàng, hiện lên một tia ảm đạm không dễ dàng phát giác.

Đi ra ngoài điện, Tiêu Thần đột nhiên nói:

- Linh Chi, bổn vương để ngươi nhập cung làm đứng đầu nữ quan, ngươi có quen không? Nếu như cảm thấy không tốt, liền bỏ xuống việc này, nhập Thái y viện dốc lòng tu hành y đạo là được.

Linh Chi nói:

- Đa tạ vương thượng quan tâm, nô tỳ có thể làm nữ quan đứng đầu đã là vạn hạnh, mọi chuyện đều tốt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...