Giọng điệu lộ ra tuyệt đối kính cẩn.
Tiêu Thần bất đắc dĩ lắc đầu:
- Bổn vương đã từng nói qua, chúng ta tầm đó không cần khách sáo như vậy. Bất cứ lúc nào, ngươi cũng có thể không dùng nô bộc tự xưng, mà bổn vương cũng chưa bao giờ coi ngươi là nô bộc.
Trong mắt Linh Chi hiện lên vài phần sáng sủa, trên mặt lộ ra dáng tươi cười sáng lạn, trước kia trong nội tâm cảm nhận được một chút ủy khuất, ở lúc này đều biến mất, nàng lắc đầu nói:
- Chính bởi vì vương thượng chưa bao giờ coi nô tỳ là nô bộc, nô tỳ mới càng tự hạn chế, không thể loạn quy củ của hoàng cung, tổn hại uy nghiêm của vương thượng. Ngày sau vương thượng ngài là nhân vật nhất định nhất phi trùng thiên, vô luận vì sao, đều phải cam đoan uy nghi tuyệt đối.
- Ngươi ah! Được rồi, từ hôm nay bổn vương liền lệnh ngươi có thể không hành lễ nô bộc, nếu như ngươi không đáp ứng, bổn vương sẽ sinh khí.
- Vậy... Nô tì tuân mệnh.
- Ân?
- ... Biết rõ, Tiêu Thần đại ca.
- Lúc này mới đúng.
Trên mặt Tiêu Thần lộ ra ôn hòa vui vẻ, thò tay sờ sờ đầu nàng, quay người đi về phía trước.
Khuôn mặt của Linh Chi hồng nhuận phơn phớt, nhìn xem bóng lưng của hắn, cắn cắn cặp môi đỏ mọng bước nhanh đuổi theo.
- Tiêu Thần đại ca, quốc sư đại nhân ở trong Xuân Nghi đình, ngươi tự mình đi qua đi.
Linh Chi xa xa chứng kiến đạo thân ảnh dưới đình kia, liền trực tiếp dừng lại, không chịu tiến lên, trong mắt ẩn ẩn có vài phần sợ hãi.
Ánh mắt của Tiêu Thần quét qua ở trên người nàng, Linh Chi dị thường tự nhiên không thể giấu diếm được hắn, thoáng cau mày, nhưng lại không nhiều lời nói:
- Bổn vương biết rõ, ngươi đi làm chuyện của mình đi.
Trong nội tâm Linh Chi khẽ buông lỏng, thi lễ, quay người vội vàng mà đi.
Tiêu Thần nhìn bóng lưng nàng, lông mày nhịn không được lại nhăn thoáng một phát, cất bước đi đến dưới đình. Cung nhân nơi này sớm được Linh Chi cẩn thận phân phát, chung quanh có cung đình thị vệ trông coi, tuyệt sẽ không để cho người đến quấy rầy.
- Nữ quan này của ngươi có chút thú vị, xa xa chứng kiến ta liền bị dọa lùi.
Tuyền liếc mắt nhìn thân ảnh đi xa của Linh Chi nói:
- Nhưng càng như thế, càng thú vị, không bằng đưa nàng đến bên cạnh ta như thế nào.
Tiêu Thần ngồi xuống, thản nhiên nói:
- Tuy Linh Chi là nữ quan cung đình, nhưng với ta mà nói, lại coi nàng là muội tử của mình. Nếu như ngươi có ý với nàng, cứ truy cầu, chỉ cần Linh Chi gật đầu, bổn vương sẽ thành toàn các ngươi. Nhưng nếu ngươi muốn chơi âm mưu quỷ kế, thì tốt nhất cách xa nàng một ít, đây là bổn vương cho ngươi cảnh cáo.
Sắc mặt của Tuyền bình tĩnh, cũng không bởi vì hắn nói mà để ý, ngược lại lộ ra như nghĩ tới cái gì:
- Ngươi rất coi trọng nàng.
- Phải.
- Tốt, ta biết rõ.
Tuyền gật gật đầu không nói, quay người ngồi xuống, chỉ là ở chỗ sâu nhất trong đôi mắt hắn, lại hiện lên một tia dị sắc, điểm này ngay cả Tiêu Thần cũng không phát giác.
Ánh mắt của Tiêu Thần rơi vào trên người hắn, trịnh trọng nói:
- Ngươi tốt nhất nên nhớ kỹ, bổn vương không muốn nhắc lại lần thứ hai.
Tiêu Thần liếc hắn một cái, chậm rãi nói:
- Bổn vương hỏi ngươi, lúc trước tiến về Ngụy Quốc mở ra bảo tàng của Thần Cơ nhất mạch, ngươi từng muốn bổn vương mang theo rất nhiều đan dược, là phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện, hay là đã dự liệu được bổn vương sẽ thừa nhận một phen đại kiếp nạn. Bổn vương muốn nghe lời nói thật, ngươi chớ có giấu diếm.
Tuyền dứt khoát gật đầu nói:
- phải.
Đôi mắt của Tiêu Thần hơi sáng:
- Nói cách khác, ngươi phát giác được ý chí thần bí trong cơ thể bản Vương? Hoặc là nói, ngươi biết được nó là cái gì? Như vậy nói cho bổn vương hết thảy ngươi biết rõ.
- Không được.
Tuyền lại dứt khoát lắc đầu, căn bản không lưu chút chỗ trống:
- Ở trước khi chưa hoàn thành, mặc kệ ngươi lại muốn biết như thế nào, chuyện này, ta cũng không thể nói ra được, cho dù là một chữ. Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, chuyện này đối với ngươi vô hại.
Tiêu Thần chau mày, ánh mắt của hắn cực kỳ trầm trọng.
Tuyền cùng hắn nhìn nhau, sắc mặt lạnh nhạt, lại không có ý lùi bước.
Hai người giằng co thật lâu, đột nhiên Tiêu Thần thở dài nói:
- Tuyền, bổn vương hi vọng, ngươi sẽ không dấu diếm ta cái gì.
- Ta cũng hi vọng, nhưng có đôi khi, lại không thể không giấu diếm.
- Tốt, việc này bổn vương không hỏi nhiều nữa.
Tuyền đứng dậy, hắn cất bước muốn đi, lại đột nhiên dừng chân nói:
- Ta hôm nay đang ở một chỗ bí ẩn trong Man Hoang tinh vực, triệu tập tu sĩ Thần Cơ nhất mạch luyện chế Tiên Vệ, nếu như ngươi muốn tìm ta, liền tìm Thần Cơ Tử là được... Mặt khác, ta sẽ không hại ngươi, điểm ấy bất luận ở khi nào, đều hi vọng ngươi có thể nhớ kỹ.
Nói xong, hắn phất tay xé rách không gian, thân ảnh trực tiếp đi vào trong đó.
Tiêu Thần nhìn phương hướng hắn rời đi, sau một lúc lâu đột nhiên nhàn nhạt thở dài nói:
- Tuyền, bổn vương cũng hi vọng, ngươi không phải là người muốn hại ta kia.........
Tiêu Thần quay về, công khai hiện thân ở trên triều đình, làm cho Đông Yến chấn động, bởi vì quốc chủ không có mặt mà tồn tại chút bất an, tất cả đều tiêu tán. Đông Yến, dùng tốc độ càng nhanh phát triển, mỗi một ngày đi qua, lực lượng đều trở nên càng cường đại hơn.
Tuyền từ ngày hiện thân liền biến mất không thấy gì nữa, bận rộn luyện chế Tiên Vệ. Có quan hệ tới Lý Càn, ở dưới Tiêu Thần hỏi thăm, ngược lại là có khôi phục một chút, nhưng sự tình cụ thể vẫn còn không có tiến triển. Tiêu Thần hơi chút đốc xúc, xác định Tuyền sẽ hết sức ra tay, trợ giúp Lý Càn sớm ngày thức tỉnh trí nhớ, cũng chỉ có thể tạm thời đè xuống vội vàng xao động trong nội tâm, kiên nhẫn chờ đợi.
Lý Càn chính là Lý gia lão tổ chuyển thế, biết được rất nhiều bí mật, nhắc hắn cần phải cẩn thận đề phòng người bên cạnh, Lý gia lão tổ tất nhiên biết được thân phận của người kia. Nếu như hắn có thể sớm một ngày khôi phục trí nhớ, liền có khả năng để cho Tiêu Thần tránh đi một hồi đại hung hiểm. Nhưng việc này chung quy gấp không được, Tiêu Thần sinh hoạt dần dần khôi phục lại bình tĩnh, ngày bình thường dốc lòng tu luyện, lúc nhàn hạ liền cùng Tử Yên tứ nữ ân ái triền miên, cuộc sống cực kỳ vui vẻ.
Bình luận