Đạo (Dịch) – Chương 2780

Phất tay tầm đó, hội tụ Thiên Địa Nguyên lực trong mấy chục vạn dặm, dễ như trở bàn tay trị hết thương thế trong cơ thể hắn, để cho tu vi của hắn tăng vọt đến cảnh giới trước mắt!

Thủ đoạn như vậy, cần loại cảnh giới nào mới có thể làm được?

Nghĩ đến trước kia ở trên người Tiêu Thần tản mát ra một tia khí tức lạnh như băng, đạm mạc cường đại không để cho chống lại, uy áp đến từ cấp độ sinh mệnh, lại nghĩ đến hạo kiếp năm đó... Tiêu Thần tiền bối có thể ở dưới một đao kia bình yên thoát thân, chẳng lẽ hắn đúng là... Hồng Mông!

Vừa nghĩ đến đây, tâm thần của Vân Trung Tử chấn động, chỉ còn lại có kính sợ.

Tiêu Thần khoát tay nói:

- Bổn tọa đã từng nói qua, đây là ngươi nên được, không cần lại tạ. Chỉ là có một chuyện bổn tọa cần nói rõ, cử động lần này mặc dù để tu vi của ngươi tăng vọt, lại không phải không có chỗ thiếu hụt. Đợi sau khi ngươi bế quan, hấp thu lực lượng trong cơ thể, có thể đạt tới Hư Sáng Thế cảnh, bất quá ngươi cả đời này, tu vi cực hạn cũng chỉ có thể dừng bước ở đây.

Cường ngạnh tăng cao tu vi của tu sĩ, nghịch thiên như thế, tự nhiên có hạn chế!

- Nếu không có tiền bối ra tay, vãn bối hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Hơn nữa vãn bối tự biết tư chất đần độn, nếu không có tiền bối ra tay, sợ là cả đời khó có thể đột phá bình cảnh Phá Diệt cảnh. Có thể đạt cảnh giới hôm nay, đã là vạn hạnh, nào dám có nửa điểm không cam lòng.

- Ngươi đã tinh tường, vậy liền không thể tốt hơn. Bổn tọa muốn cùng Nguyên Thiện nói chuyện một lát, sự tình còn lại, liền giao ngươi tới xử trí, chớ để người quấy rầy bổn tọa.

- Tuân lệnh tiền bối!

Tiêu Thần nói:

- Nguyên Thiện, ngươi đi theo ta.

Nói xong, hắn quay người bước về hậu điện.

Lý Nguyên Thiện vội vàng đi theo.

Vân Trung Tử nhìn bóng lưng của hắn, trong mắt đột nhiên hiện ra vài phần lo lắng. Hôm nay hắn đã xác định, sự tình năm đó, tất nhiên cùng Tiêu Thần tiền bối có quan hệ, cũng có thể đoán được, hắn sắp sửa nói chuyện gì với Nguyên Thiện.

Chỉ hi vọng Nguyên Thiện có thể nghĩ thông suốt, chớ bởi vậy chọc giận Tiêu Thần tiền bối, để cho cơ duyên tiêu tán ở trước mắt.......

- Nguyên Thiện, những năm này, ngươi trôi qua tốt chứ?

Tiêu Thần quay người nhìn thanh niên thân thể cường tráng, khuôn mặt chất phác ở trước mặt, lờ mờ từ trên mặt hắn chứng kiến bộ dáng khi còn nhỏ, sắc mặt không khỏi trở nên càng thêm ôn hòa, khí tức chung quanh đều thu liễm biến mất không thấy gì nữa, giống như năm đó.

Lý Nguyên Thiện cúi đầu gọi một câu Tiêu thúc, đôi mắt nhịn không được đỏ lên, rốt cuộc nói không ra lời.

- Những năm này, ngược lại là khổ ngươi.

Tiêu Thần khe khẽ thở dài:

- Mặc dù Lý đại ca, Lý tẩu đã qua đời, nhưng nếu có thể biết được ngươi đã trưởng thành, chắc hẳn trong nội tâm cũng có thể có chỗ an ủi.

Hắn thoáng trầm mặc, tiếp tục nói:

- Nguyên Thiện, Tiêu thúc gọi ngươi tới, là có một sự tình muốn nói cho ngươi.

- Tiêu thúc! Những năm này ta một mình tu hành công pháp, sư tôn không cách nào chỉ điểm cho ta, trong đó có rất nhiều chỗ khó hiểu, hôm nay ngài liền hảo hảo giảng giải cho ta một phen a.

Lý Nguyên Thiện đột nhiên ngắt lời.

Ánh mắt của Tiêu Thần liếc hắn một cái nói:

- Tiêu thúc, bằng không ngài đi chỗ ở của ta nhìn xem, những năm này ta tưởng niệm cha mẹ cùng Tiêu thúc, cố ý học điêu khắc thuật, điêu khắc một ít tượng gỗ, ngài coi xem thấy thế nào.

- Nguyên Thiện!

Dáng tươi cười trên mặt Lý Nguyên Thiện cứng đờ, hắn chậm rãi cúi đầu nói:

- Tiêu thúc, chẳng lẽ... Chẳng lẽ ngài không thể không nói sao?

Tiêu Thần lắc đầu đầu nói:

- Ngươi đứa nhỏ này nhìn như chất phác, nhưng trong lòng vô cùng thông minh, hôm nay đã biết thân phận của ta, há có thể không thể tưởng được sự tình năm đó. Nguyên Thiện, sự tình đã phát sinh, Tiêu thúc không thể giấu diếm ngươi. Năm đó một trường hạo kiếp kia, xác thực bởi vì ta mà lên. Trước kia Tiêu thúc bị thương, che dấu vào Man Hoang tinh vực tu dưỡng, vốn định chờ hương thế khỏi hẳn, liền lặng yên không một tiếng động ly khai. Lại không ngờ sẽ liên lụy Lý đại ca và Lý tẩu, để cho vợ chồng bọn hắn chết oan chết uổng. Tuy Tiêu thúc đã ra tay, giết chết người hại bọn hắn, nhưng Tiêu thúc chung quy là thua thiệt một nhà các ngươi, để ngươi một người cơ khổ trên hậu thế . Phần thống khổ này, Tiêu thúc có thể lý giải, cho nên vô luận ngươi phải chăng tha thứ, Tiêu thúc cũng sẽ không trách ngươi. Ta chỉ hi vọng, có thể đối với ngươi làm một ít đền bù tổn thất.

Lý Nguyên Thiện trầm mặc không nói, sau một lúc lâu mới đột nhiên nói:

- Tiêu thúc, ngoài cha mẹ, ngài là người thân nhất của ta ở trên đời này, thế nhưng tại sao ngài phải nói cho ta biết những chuyện này, để cho ta vĩnh viễn không biết chẳng phải rất tốt sao. Về phần ngài muốn đền bù tổn thất, ta không biết muốn ngài đền bù tổn thất như thế nào, cha mẹ qua đời, ta ở trên đời này cơ khổ không nơi nương tựa, bảy tuổi rời nhà, ta thậm chí không thể gặp lại bọn họ một lần.

- Là Tiêu thúc xin lỗi ngươi.

- Tiêu thúc, Nguyên Thiện chỉ hỏi ngài một câu, năm đó trong hạo kiếp, ngài có nghĩ tới muốn đi cứu phụ mẫu ta hay không?

Tiêu Thần chậm rãi gật đầu nói:

- Năm đó tu vi của ta chưa đột phá, một đao kia, căn bản không cách nào ngăn cản. Nhưng Tiêu thúc có thể thề, ta đã đem hết toàn lực muốn cứu Lý đại ca, Lý tẩu, lại lực bất tòng tâm, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn hắn chết đi.

Lý Nguyên Thiện hấp khẩu khí, xoay người thật sâu nói:

- Tiêu thúc, ta không có vấn đề gì nữa.

- Nguyên Thiện, ngươi có nguyện tha thứ Tiêu thúc hay không?

- Sự tình năm đó, ngài là vô tâm, vốn không trách được ngài. Huống hồ ngài từng ra tay muốn cứu phụ mẫu ta, hôm nay lại giết chết người thủ ác, Nguyên Thiện há có thể không rõ lí lẽ. Ta đã một mực xưng ngài là Tiêu thúc, trong nội tâm tự nhiên sẽ không có oán hận.

Lý Nguyên Thiện nói:

- Hiện tại, Tiêu thúc chính là thân nhân cuối cùng trên đời này của ta, ta không muốn mất đi một phần thân tình cuối cùng này.

Ánh mắt của Tiêu Thần lộ ra vẻ vui mừng, thò tay vỗ vai hắn:

- Nguyên Thiện yên tâm, có Tiêu thúc ở đây, thì sẽ không để cho ngươi thụ chút ủy khuất. Vô luận là ai, cũng không thể tổn thương ngươi. Đây là Tiêu thúc hứa hẹn với ngươi, ngoài báo thù, cũng là việc duy nhất có thể vì Lý đại ca, Lý tẩu làm, chắc hẳn bọn hắn ở trong tối tăm có biết, cũng hi vọng ngươi có thể cả đời bình an. lần này Tiêu thúc tới, là muốn tiếp ngươi ly khai, cùng ta rời đi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...