Đạo (Dịch) – Chương 2779

Phát giác được áp lực khủng bố trên người biến mất, ba người lại lần nữa kính cẩn hành lễ, cẩn thận rời khỏi đại điện, quay người khống chế độn quang hốt hoảng rời đi.

Đường đường Tượng Thần tông chủ cùng trưởng lão trong tông, căn bản không có chút lực lượng chống lại, liền bị dọa lùi, thậm chí không tiếc tự hạ thân phận gia nhập Tề Bạch Sơn bảo toàn bản thân. Trong điện, nội tâm tu sĩ Tề Bạch Sơn chấn động mãnh liệt, trong mắt liên tục lộ ra sợ hãi cùng kính sợ!

Ánh mắt của Tiêu Thần quét qua trong điện, thu hồi áp lực trong cơ thể, chậm rãi nói:

- Ta nghĩ, các ngươi có lẽ nghe rõ bổn tọa nói, không cần bổn tọa thuật lại chứ.

Trên người tu sĩ Tề Bạch Sơn chợt nhẹ, giờ phút này nghe vậy chỉ cảm thấy lạnh cả người, để cho huyết dịch của bọn hắn gần như ngưng kết! Nào dám trì hoãn, vội vàng đứng dậy nhìn Vân Trung Tử kính cẩn hành lễ:

- Bái kiến tông chủ!

Đôi mắt của Lý Nguyên Thiện sáng ngời, trong nội tâm sùng bái Tiêu Thần, ở lúc này đạt tới đỉnh phong!

Vân Trung Tử vừa mừng vừa sợ, nhưng lại không đắm chìm trong đó, vội vàng nói:

- Vãn bối đã tàn phế, sợ không sống lâu, há có thể đảm nhiệm tông chủ vị. Nếu tiền bối muốn lập tân chủ, có thể để cho Nguyên Thiện đảm nhiệm, chắc hẳn chư vị trưởng lão cũng sẽ không phản đối.

- Tiêu... Tiêu thúc, xin ngươi ra tay cứu sư tôn đại nhân a, những năm gần đây, sư tôn vẫn rất tốt với ta! Van cầu Tiêu thúc!

Lý Nguyên Thiện quỳ rạp xuống đất, mặt lộ vẻ cầu khẩn.

Tiêu Thần phất tay áo kéo hắn dậy, khiển trách:

- Nam nhi dưới gối là vàng, nếu không có bất đắc dĩ, há có thể đơn giản quỳ xuống! Về phần sư tôn của ngươi, còn có ý niệm biểu diễn với bổn tọa ở trong đầu, nhất thời nửa khắc không chết được.

Trong nội tâm Vân Trung Tử run lên, vội vàng quỳ xuống đất nói:

- Tiền bối đại nhân đại lượng, vãn bối cũng không dám nữa! Kính xin tiền bối ra tay, cứu tánh mạng của vãn bối!

Phát giác được Tiêu Thần không vui, lão gia hỏa này ở đâu còn dám tính toán, mưu trí, khôn ngoan, trực tiếp quỳ xuống đất cầu khẩn .

- Hừ! Ngươi vẫn như lúc trước, phần tính tình này không có bất kỳ cải biến. Bổn tọa để ngươi làm Tề Bạch Sơn tông chủ, tự nhiên sẽ ra tay, trị hết thương thế trên người ngươi.

Tiêu Thần nói xong, khí tức chung quanh hắn lập tức biến đổi, đôi mắt đạm mạc, không có một chút cảm xúc chấn động. Khí tức nhàn nhạt từ trong cơ thể hắn lan ra, tuy mỏng, nhưng áp chế đến từ sinh mệnh bản nguyên kia, lại để cho mọi người trong điện tâm thần trống rỗng, trong vô thức, không dám có bất kỳ phản kháng.

Hắn đột nhiên vươn tay, trảo xuống!

Dưới một trảo này, dùng Tề Bạch Sơn tông môn làm trung tâm, phương viên mấy chục vạn dặm, tất cả Thiên Địa Nguyên lực điên cuồng hội tụ đến, đều rơi vào trong tay hắn. Trong thời gian ngắn điên cuồng rút ra, để cho trên Tu Chân tinh này, đột nhiên nhiều ra một khu vực Nguyên lực chân không rộng lớn, Thiên Địa Nguyên lực ở chung quanh điên cuồng quán chú, khiến cho trình độ Nguyên lực nồng đậm của cả Tu Chân tinh ở trong thời gian ngắn hạ thấp mấy phần!

Thanh thế mênh mông cuồn cuộn như vậy, lập tức để vô số tu sĩ phát giác, hoảng sợ ngẩng đầu nhìn về phía phương hướng Tề Bạch Sơn, sắc mặt toát ra sợ hãi vô tận! Nhưng giờ phút này, lại không có bất kỳ ai dám can đảm tiến đến tìm tòi đến tột cùng!

Trong nháy mắt rút ra Thiên Địa Nguyên lực trong phạm vi mấy chục vạn dặm, thủ đoạn như vậy, đã xa xa vượt qua bọn hắn tưởng tượng!

Mà lúc này, trong đại điện Tề Bạch Sơn tông môn, Tiêu Thần nhàn nhạt mở miệng:

Thanh âm chưa dứt, hắn tự tay đánh về phía trước.

Thiên Địa Nguyên lực trong phạm vi mấy chục vạn dặm, mặc dù mỏng manh, nhưng hội tụ cùng một chỗ, số lượng cũng sẽ đạt tới tình trạng vô cùng khủng bố! Tiêu Thần dùng tu vi vô thượng áp súc, hóa thành Thiên Địa Nguyên lực tinh thuần nhất, trực tiếp nhập vào trong cơ thể Vân Trung Tử!

Dùng tu vi bảo vệ nguyên thần của hắn, ở dưới cổ Nguyên lực này, thân thể của Vân Trung Tử phát ra tiếng vang đùng đùng, càng có nhiều chỗ huyết nhục nổ tung, lại ở trong thời gian cực ngắn trọng sinh chữa trị nguyên vẹn. Chỗ Nguyên lực chảy xuôi, tất cả thương thế trong cơ thể hắn đều bị xua tán! Thậm chí còn phạt mao tẩy tủy đối với cả thân thể hắn một phen, dưới rèn luyện, khiến cho hắn so với trước kia cường đại hơn mấy lần!

Loại thủ đoạn này tuy có thể dùng tốc độ nhanh nhất chữa trị thương thế trong cơ thể Vân Trung Tử, nhưng mang đến thống khổ, lại đồng dạng để cho người khó có thể thừa nhận. Tiêu Thần bảo vệ nguyên thần của hắn, nhưng lại không ngăn cách lực lượng cảm ứng, trong đại điện, lập tức vang lên thanh âm rú thảm của lão gia hỏa này, để cho lòng người sợ hãi, toàn thân lông tơ dựng đứng. Cử động như vậy, cũng là trừng phạt hắn trước đó tính toán, thưởng phạt phân minh, làm cho lòng người kính sợ!

Cũng may quá trình này không lâu, nếu không tâm thần của Vân Trung Tử chưa hẳn có thể tiếp nhận được thống khổ điên cuồng tịch cuốn tới kia. Ngắn ngủn mấy tức thời gian, Nguyên lực khủng bố đã trị hết thương thế của hắn, số lượng lại chỉ hao tổn non nửa, bộ phận còn thừa bị Tiêu Thần sinh sinh sát nhập vào trong cơ thể Vân Trung Tử, dung nhập đến tu vi! Cử động như vậy, để cho tu vi của hắn trực tiếp tăng vọt đến Tạo Vật Cảnh, cách Sáng Thế bất quá là một bước ngắn!

Dung hợp ý chí thần bí, mượn nhờ nguyên thần Thất Thải chi lực, có thể so sánh với Hồng Mông ra tay, trị thương cho Vân Trung Tử cũng không phải việc khó!

Tiêu Thần thu tay, khí tức đạm mạc trong cơ thể hắn biến mất, lại lần nữa khôi phục bình thường.

Thân ảnh của Vân Trung Tử rơi xuống đất, áo bào trên người hắn nghiền nát không chịu nổi, nhiều chỗ nhiễm vết máu, nhưng cả thân thể lại như đạt được lực lượng bổ sung, rất nhanh khôi phục, tóc bạc tràn ngập sáng bóng, tầng tầng nếp nhăn biến mất không thấy gì nữa, chung quanh nhộn nhạo lấy một tầng khí tức cường đại! Đây là dấu hiệu tu vi tăng vọt, bản thân còn không cách nào khống chế.

Sắc mặt hắn rung động, cúi đầu nhìn hai tay của mình, cảm ứng đến trong cơ thể chảy xuôi lực lượng vô cùng cường đại, giống như đang ở trong mộng !

Mấy tức sau hắn cắn đầu lưỡi, đau đớn để cho hắn bừng tỉnh, cuồng hỉ quỳ rạp xuống đất, dập đầu thật sâu:

- Đa tạ Tiêu Thần tiền bối thành tựu chi ân, vãn bối suốt đời khó quên!

Cái trán hắn chạm đất, nện nát bấy nền gạch, vạn phần kính cẩn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...