Đạo (Dịch) – Chương 2778

Vân Trung Tử nghe được thanh âm này, thân thể của hắn bỗng nhiên cứng đờ, trong mắt lập tức lộ ra khiếp sợ cùng vẻ không thể tin được, đột nhiên quay đầu nhìn về phía ngoài điện, chỉ thấy tu sĩ áo bào xanh cất bước mà đến, phong thái giống như năm đó, không có nửa điểm biến hóa.

Môi hắn run nhè nhẹ, giãy dụa quỳ xuống, kính cẩn nói:

- Vãn bối bái kiến đại nhân!

Sắc mặt của Lý Nguyên Thiện ngốc trệ, tuy người trước mặt cùng người trong trí nhớ của hắn còn trẻ hơn một chút, hắn lại biết mình tuyệt đối không có nhận lầm, chần chờ nói:

- Tiêu... Tiêu thúc...

Ánh mắt của Tiêu Thần quét qua hai người, khẽ gật đầu nói:

- Không cần đa lễ, đợi bổn tọa xử lý tốt sự tình trước mắt, lại đến nói chuyện với các ngươi.

Trong nội tâm Vân Trung Tử kích động, kính cẩn xác nhận. Sau sự tình năm đó, hắn mơ hồ đoán được thân phận của Tiêu Thần tuyệt không bình thường, hôm nay vừa thấy quả thật như thế! Hôm nay hắn đã đến, liền tuyệt sẽ không để cho bọn hắn lại thụ chút ủy khuất!

Lý Nguyên Thiện đứng dậy, lại như cũ không có thể phục hồi tinh thần, hắn ngơ ngác nhìn về phía Tiêu Thần, thật sự không cách nào liên hệ Tiêu thúc năm đó ôn hòa dễ thân cùng trước mặt uy thế vô song, tu vi thần thông cường hãn đến lập tức áp chế cả Bạch Sơn tông môn chung một chỗ.

Tiêu Thần đã thu hồi ánh mắt, khẽ nhíu mày, rơi vào trên người Trương Hàm cầm đầu một đám tu sĩ Tề Bạch Sơn.

- Năm đó bổn tọa đưa Nguyên Thiện vào Tề Bạch Sơn ngươi, là muốn tông ngươi cố gắng giáo dưỡng, mà không phải cưỡng bức khi nhục hắn. Mặc dù Nguyên Thiện không còn thân nhân trên đời, nhưng bổn tọa là chỗ dựa của hắn, các ngươi khi nhục hắn, là gây hấn với bản tọa! Mà gây hấn bổn tọa, bằng các ngươi, còn chưa có loại tư cách này!

Trong tiếng quát khẽ, hắn đột nhiên phất tay áo, không gian chung quanh Tề Khiếu lập tức vặn vẹo, bao khỏa hắn ở trong, trực tiếp cắn nát thành bột mịn, hình thần câu diệt.

Làm xong việc này, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Trương Hàm, trong mắt bắn ra hàn mang .

- Ngươi không thể giết bổn tông! Tề Bạch Sơn chính là tông môn phụ thuộc Tượng Thần tông, bổn tông cũng là trưởng lão của Tượng Thần tông, nếu như ngươi dám giết ta, tất sẽ bị Tượng Thần tông đuổi giết đến chết!

Trương Hàm thét lên, trong mắt lộ vẻ sợ hãi.

Tiêu Thần cũng không để ý tới hắn, quay đầu nhìn về phía Lý Nguyên Thiện:

- Nguyên Thiện, năm đó ta từng dạy ngươi hướng thiện, nhưng thiện này không phải là mặc người khi dễ, mà là trong lòng có điểm mấu chốt, không bởi vì tu vi tăng lên mà phóng túng mình! Lúc nên giết người, quyết không do dự, không lưu chút tai hoạ ngầm! Nhớ kỹ!

Nói xong hắn nhìn về phía Trương Hàm, thản nhiên nói:

- Bổn tọa liền chờ ở chỗ này, xem Tượng Thần tông ai dám tới giết ta!

Trong khoảng thời gian ngắn, hời hợt liền giết Tề Bạch Sơn tông chủ Trương Hàm cùng trưởng lão Tề Khiếu, thủ đoạn như vậy, lập tức chấn nhiếp tất cả tu sĩ ở Tề Bạch Sơn, để cho trong nội tâm bọn hắn sinh ra sợ hãi ngập trời!

Tiêu Thần bước qua thi thể của Trương Hàm, ngồi xuống tông chủ vị:

- Vân Trung Tử, Tượng Thần tông cách Tề Bạch Sơn bao nhiêu lộ trình?

Trong nội tâm Vân Trung Tử rùng mình, kính cẩn nói:

- Hồi bẩm tiền bối, Tượng Thần tông cách Tề Bạch Sơn ba mười vạn dặm, Trương Hàm đã chết, nếu như Tượng Thần tông chủ đích thân đến, chỉ cần một lát liền đủ.

- Vậy bổn tọa liền chờ hắn đến.

Tiêu Thần nói xong lặng im không nói, cả đại điện một mảnh tĩnh mịch, im ắng.

Ánh mắt Lý Nguyên Thiện kích động, trong nội tâm lộ vẻ khuây khoả, trước kia trong nội tâm tụ tập bi phẫn cùng nhục nhã ở lúc này đều tiêu tán. Hắn nhìn về phía Tiêu Thần, ở chỗ sâu trong đôi mắt toát ra sùng bái.

Đàn ông sống ở thế gian, nên như Tiêu thúc, khoái ý ân cừu!

Phất tay, uy năng không ai có thể địch nổi!

Ở trong yên tĩnh, thời gian từng chút đi qua.

Trong nháy mắt, trong vân tiêu có ba đạo thân ảnh xé rách không gian mà đến, người cầm đầu uy nghiêm mở miệng:

- Ai dám giết trưởng lão Tượng Thần tông ta, chẳng lẽ muốn cùng bổn tông là địch!

Tiếng gầm cuồn cuộn mà đến, như Lôi Đình nổ vang.

Tiêu Thần ngẩng đầu, ánh mắt của hắn giống như nhìn thấu không gian, cười lạnh nói:

- Dám can đảm ở trước mặt bổn tọa khoe khoang thần thông, xuống cho ta!

Tay vươn ra, nhắm không gian trước mặt hung hăng trảo một cái!

Oanh!

Hư không chấn động, ở trong tiếng gầm sợ hãi, liền có ba đạo thân ảnh bị hắn bắt được, cưỡng ép nhiếp vào cung điện, ở dưới áp lực mênh mông cuồn cuộn quỳ rạp xuống đất, không cách nào nhúc nhích.

Ba người này, đúng là Tượng Thần tông chủ cùng hai Đại trưởng lão trong tông, người phía trước tu vi Sáng Thế cảnh, hai người sau chính là Hư Sáng Thế cảnh. Ở chỗ sâu trong Man Hoang tinh vực có lẽ xem như một phương cường giả, nhưng ở trước mặt Tiêu Thần, lại như con sâu cái kiến!

Tiêu Thần nhàn nhạt mở miệng:

- Tề Bạch Sơn tông chủ chính là bổn tọa giết chết, ba người các ngươi muốn thay hắn đòi lại công đạo.

Thanh âm của hắn bình tĩnh, nhưng rơi vào trong tai ba người Tượng Thần tông chủ, từng chữ lại như búa tạ nện vào nguyên thần, để cho khuôn mặt bọn hắn trắng bệch, không một chút huyết sắc.

- Chúng vãn bối không biết tiền bối ở đây, nếu có mạo phạm, kính xin tiền bối chớ trách!

Ba người Tượng Thần tông trực tiếp mở miệng xin khoan dung, thần thái hoảng sợ, ngữ phong thất thố, nào còn có khí độ uy phong như trước kia .

- Các ngươi còn chưa trả lời vấn đề của bổn tọa.

- Tiền bối nói quá lời, ngài đã ra tay chém giết Tề Bạch Sơn tông chủ Trương Hàm, thì cho thấy người này đáng chết, chúng vãn bối tuyệt không một chút dị nghị.

- Nói cách khác, các ngươi cho rằng Tề Bạch Sơn tông chủ đáng chết?

- Đúng vậy! Đúng vậy!

Tiêu Thần gật đầu, hắn phất tay áo:

- Nếu như thế, ba người các ngươi liền không cần tiếp tục lưu lại nơi này, đi thôi! Nhớ kỹ, từ ngày hôm nay, tông chủ Tề Bạch Sơn do Vân Trung Tử kế nhiệm, ngày sau Tượng Thần tông nhất mạch ngươi là tông môn phụ thuộc Tề Bạch Sơn!

Trong nội tâm Tượng Thần tông chủ run lên, miệng phát khổ, lại nào dám biểu lộ ra chút cự tuyệt:

- Vãn bối cẩn tuân pháp chỉ của tiền bối, từ ngày hôm nay gia nhập Tề Bạch Sơn tông môn, tuyệt không hai lòng!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...