Đạo (Dịch) – Chương 2777

Trong thanh âm của hắn, lộ ra một cổ phẫn nộ!

- Nếu không phải bởi vì tông môn bị thương, những năm gần đây Vân Trung Tử ngươi há có thể từ trong tông khố lãnh đại lượng đan dược! Tông môn đối với ngươi đã hết lòng quan tâm giúp đỡ, ngươi chớ có tiếp tục dùng sự tình này lấy cớ nhiều lời.

Tề trưởng lão cười lạnh mở miệng:

- Hoàn lại bảo vật của tông môn, hoặc là bị trục xuất môn hộ, ngươi tới lựa chọn a!

- Tề Khiếu! Tuy năm đó lão phu cùng ngươi có một ít khúc mắc, hôm nay đã rơi vào trình độ như vậy, chẳng lẽ ngươi thật muốn đuổi tận giết tuyệt! Hôm nay lão phu một thân ốm đau vô lực, như thế nào hoàn lại bảo vật cho tông môn!

Vân Trung Tử thở dốc gầm nhẹ.

Tề Khiếu cười lạnh nói:

- Bổn tọa một lòng vì việc công, nghĩ chỉ là lợi ích của tông môn, tuyệt không một chút tư tâm. Nhưng Vân Trung Tử ngươi đã mở miệng như vậy, bổn tọa liền cho ngươi một cơ hội. Đệ tử của ngươi Lý Nguyên Thiện tu tập công pháp, không phải vật của Tề Vân Sơn ta, phẩm giai vượt xa công pháp mà đệ tử trong tông ta tu tập. Bổn tọa sớm đề cập qua với ngươi hiến công pháp này cho tông môn, lại bị ngươi cự tuyệt, không biết hôm nay ngươi có cải biến chủ ý hay không? Chỉ cần ngươi đáp ứng giao công pháp ra, bổn tọa cam đoan ngươi thiếu nợ tông môn bảo vật đều xóa bỏ, ngày sau ngươi cần đan dược an dưỡng thương thế, tông môn sẽ ban cho, xem như ban thưởng ngươi hiến công pháp.

Sắc mặt của Vân Trung Tử lập tức trở nên cực kỳ phẫn nộ:

- Nguyên lai hôm nay các ngươi tụ tập, là vì pháp quyết đệ tử ta tu hành. Việc này lão phu sớm đã nói qua, Lý Nguyên Thiện tu hành công pháp chính là một vị tiền bối giao cho ta thay truyền, nghiêm lệnh không cho phép ngoại nhân tu tập, chẳng lẽ tông chủ cùng chư vị trưởng lão không sợ việc này đưa tới phiền toái cho Tề Bạch Sơn ta sao?

- Hừ! Nếu tiền bối ngươi nói thật để bụng Lý Nguyên Thiện như thế, há có thể ba mươi năm không đến thăm một lần, cho đến ngày nay, chẳng lẽ ngươi còn muốn dùng cái cớ như vậy mưu toan bỏ qua việc này! Vân Trung Tử! Bổn tọa cùng bọn người tông chủ sẽ không bức bách ngươi, hôm nay ngươi hoặc là lựa chọn giao ra công pháp, hoặc bị trục xuất tông môn, nhanh chóng quyết định đi!

Tề Khiếu nghiêm nghị quát lớn, trong đôi mắt hàn ý đằng đằng.

- Những năm gần đây, lão phu xác thực từ trong tông môn lãnh rất nhiều đan dược, nhưng năm gần đây số lượng đã dần dần giảm bớt, lão phu nguyện từ ngày hôm nay đình chỉ nhận lấy phúc lợi, kính xin tông chủ niệm tình cũ, lưu cho lão phu một con đường sống.

Dùng trạng thái hôm nay của Vân Trung Tử, nếu như mất đi Tề Bạch Sơn che chở, căn bản không cách nào sống ở trong Tu Chân giới, chỉ sợ không ra mấy ngày sẽ chết oan chết uổng.

Trương Hàm mặt lộ vẻ khó xử, trầm giọng nói:

- Cũng không phải bổn tông nhẫn tâm, nhưng tông quy như thế, chư vị trưởng lão đã quyết định, bổn tông cũng lực bất tòng tâm ah.

Vân Trung Tử lộ vẻ sầu thảm cười cười, hắn trầm mặc nửa ngày, chậm rãi nói:

Sắc mặt Trương Hàm trầm xuống:

- Vân Trung Tử, bổn tông khuyên ngươi nghĩ cho kỹ, để tránh hối hận.

- Lão phu tâm ý đã định, chỉ đợi tông chủ đáp ứng, liền tự hành ly khai tông môn, từ nay về sau cùng Tề Bạch Sơn không còn quan hệ!

Khuôn mặt của Vân Trung Tử đắng chát, nhưng ngôn từ tầm đó, lại lộ vẻ kiên định!

Khuôn mặt của Lý Nguyên Thiện trướng đến đỏ bừng, hắn quỳ gối ở trước mặt Vân Trung Tử:

- Sư tôn! Đệ tử tuyệt không thể trơ mắt nhìn ngài chết! Không cần kiên trì nữa, chúng ta giao công pháp ra đi!

- Im ngay! Năm đó vi sư đã đáp ứng vị tiền bối kia, tuyệt sẽ không tư học công pháp, càng sẽ không giao nó cho tông môn, chẳng lẽ ngươi muốn vi sư ở trước khi chết, trở thành người không tín không nghĩa!

- Sư tôn, ngài tình nguyện chết cũng không giao công pháp ra, chẳng lẽ đệ tử thật có thể giữ nó sao? Sư tôn ngài sao vẫn không rõ, chúng ta mang ngọc có tội, cho dù ngài chết, bọn hắn muốn công pháp, đồng dạng sẽ nghĩ biện pháp từ trong tay đệ tử cướp đi! Nếu không giao ra, thầy trò chúng ta đều phải chết!

Vân Trung Tử như bị sét đánh, sắc mặt hắn trắng bệch, thân thể ngã trên mặt đất. Những chuyện này hắn há có thể không biết, chỉ là hắn một mực không muốn suy nghĩ, hôm nay bị Lý Nguyên Thiện vạch trần, trong nội tâm lập tức sinh ra tuyệt vọng.

Đám người Trương Hàm, Tề Khiếu sắc mặt âm trầm, trong nội tâm nổi giận, Lý Nguyên Thiện nói đồng đẳng với xé rách lớp mặt nạ cuối cùng trên mặt bọn chúng, cảm ứng đến ánh mắt của đệ tử tông môn, trên mặt bọn hắn càng nóng lên, vạn phần xấu hổ.

Nhưng vô luận như thế nào, công pháp bọn hắn nhất định phải đạt được!

Tề Khiếu quát khẽ:

- Giao hay không giao, nhanh chóng quyết định, thầy trò các ngươi không cần biểu diễn nữa!

Lý Nguyên Thiện ngẩng đầu, hắn chậm rãi nói:

- Giao! Chúng ta giao!

- Nhưng công pháp này, là tiền bối thần bí kia ban cho ta tu tập, hôm nay các ngươi cưỡng ép, tất sẽ đắc tội vị tiền bối kia. Nếu như ngày khác tiền bối quay về, bởi vậy gây ra đại họa ngập trời cho Tề Bạch Sơn nhất mạch, tông chủ cùng chư vị trưởng lão không hối hận mới được!

Đang khi nói chuyện, ánh mắt của hắn đảo qua chung quanh, người bị hắn nhìn trúng, sắc mặt đều hơi đổi. Nhưng rất nhanh, trong nội tâm bọn hắn sinh ra một tia kiêng kị liền bị tham lam đè xuống, nhìn về phía Lý Nguyên Thiện lấy ra một ngọc giản, đôi mắt của bọn người Trương Hàm, Tề Khiếu trở nên cực nóng!

- Cho các ngươi!

Lý Nguyên Thiện dương tay ném đi, ngọc giản rời tay mà đi.

Trong nội tâm Trương Hàm vui vẻ, bề bộn vẫy tay, muốn thu ngọc giản vào trong tay.

Nhưng vào lúc này, một uy áp giống như biển cả mênh mông, bỗng nhiên từ vân tiêu hàng lâm, bao phủ cả Tề Bạch Sơn. Ở dưới uy áp, ngoài Vân Trung Tử, Lý Nguyên Thiện ra, tất cả tu sĩ thân thể cứng đờ, không thể nhúc nhích một chút.

- Vật bổn tọa ban thưởng, không phải cho các ngươi, các ngươi ai dám cầm!

Thanh âm nhàn nhạt truyền đến, một thân ảnh bỏ qua hộ tông đại trận của Tề Bạch Sơn, trực tiếp xé rách không gian, cất bước mà đến!

Tóc đen mắt đen, một bộ áo bào xanh, trong đôi mắt hàn mang lóng lánh!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...